@dxt26223mic:

.@ZoomLook
.@ZoomLook
Open In TikTok:
Region: CA
Tuesday 16 June 2026 15:31:47 GMT
72
4
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @dxt26223mic, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người ta hay nói: hãy yêu bản thân trước đã, yêu bản thân thì mới yêu được người khác. Nghe thì đúng, nhưng nếu không khéo, rất dễ ta lại yêu nhầm cái tôi mà tưởng đó là bản thân. Và khi ấy, càng yêu lại càng bất an, càng dễ ích kỷ, càng dễ bị tổn thương. Bạn để ý sẽ thấy, có những lúc mình buồn, mình tự nhủ phải yêu mình, phải chiều mình. Thế là mở app đặt một bàn đồ ăn, hay kéo nhau đi du lịch cho đỡ trống, hay lao vào một mối tình mới để quên đi khoảng trống cũ. Trên bề mặt, ta đang “treat” bản thân. Nhưng thật ra, ta chỉ đang nuông chiều cái tôi đầy sợ hãi và thiếu thốn. Giống như một quả bóng được bơm phồng, nhìn thì căng tràn, nhưng chỉ cần một mũi kim nhỏ là xẹp ngay. Người yêu bản thân mê thường sống trong vòng xoáy đó. Luôn cần một điều gì đó bên ngoài để chứng minh mình đáng giá, luôn phải có ai đó công nhận thì mới yên. Càng yêu bản thân kiểu đó, cái tôi càng phồng to, càng mỏng manh, càng dễ bị đời chạm vào mà đau. Nhưng yêu bản thân tỉnh lại khác. Người tỉnh thức cũng có tổn thương, cũng có những ngày thấy cô đơn, nhưng họ không chạy trốn. Họ dừng lại và hỏi: nỗi đau này từ đâu, cái gì trong mình đang bị chạm, mình đang bám vào điều gì. Thay vì tìm một vòng tay khác để ôm mình, họ tập học cách ngồi yên và tự ôm lấy chính mình. Thay vì tìm một tiếng khen cho nhẹ lòng, họ nhìn sâu để thấy: cái giá trị thật sự của mình vốn không nằm ở ánh mắt khen chê. Lục Tổ Huệ Năng đã nói: “Tâm bình thường là Đạo.” Đó chính là cốt lõi của yêu bản thân tỉnh: trở về cái bình thường chân thật, nơi không cần phô diễn, không cần gồng mình chứng minh, không cần hơn thua. Yêu bản thân mê giống như cứ lau mãi cái gương bên ngoài, mà bụi bên trong chưa từng chạm đến.  Yêu bản thân tỉnh là nhẹ nhàng mở tấm gương ấy ra và thổi sạch lớp bụi ngay trong tâm.  Khi đó, ta không cần phải cố gắng để được yêu, cũng không cần trở thành một phiên bản tốt hơn để thấy mình xứng đáng. Ta chỉ cần tĩnh lặng để nhận ra: tình yêu vốn chưa từng rời bỏ mình. Và rồi, một ngày nào đó, ta bỗng hiểu ra: yêu bản thân không phải là hành trình để trở thành ai khác, mà là hành trình trở về chính ngôi nhà trong mình, nơi an nhiên đã luôn có sẵn. #TikTokAwardsVN #damthinhuquynh #chualanh #tinhthuc #phatphapnhiemmau
Người ta hay nói: hãy yêu bản thân trước đã, yêu bản thân thì mới yêu được người khác. Nghe thì đúng, nhưng nếu không khéo, rất dễ ta lại yêu nhầm cái tôi mà tưởng đó là bản thân. Và khi ấy, càng yêu lại càng bất an, càng dễ ích kỷ, càng dễ bị tổn thương. Bạn để ý sẽ thấy, có những lúc mình buồn, mình tự nhủ phải yêu mình, phải chiều mình. Thế là mở app đặt một bàn đồ ăn, hay kéo nhau đi du lịch cho đỡ trống, hay lao vào một mối tình mới để quên đi khoảng trống cũ. Trên bề mặt, ta đang “treat” bản thân. Nhưng thật ra, ta chỉ đang nuông chiều cái tôi đầy sợ hãi và thiếu thốn. Giống như một quả bóng được bơm phồng, nhìn thì căng tràn, nhưng chỉ cần một mũi kim nhỏ là xẹp ngay. Người yêu bản thân mê thường sống trong vòng xoáy đó. Luôn cần một điều gì đó bên ngoài để chứng minh mình đáng giá, luôn phải có ai đó công nhận thì mới yên. Càng yêu bản thân kiểu đó, cái tôi càng phồng to, càng mỏng manh, càng dễ bị đời chạm vào mà đau. Nhưng yêu bản thân tỉnh lại khác. Người tỉnh thức cũng có tổn thương, cũng có những ngày thấy cô đơn, nhưng họ không chạy trốn. Họ dừng lại và hỏi: nỗi đau này từ đâu, cái gì trong mình đang bị chạm, mình đang bám vào điều gì. Thay vì tìm một vòng tay khác để ôm mình, họ tập học cách ngồi yên và tự ôm lấy chính mình. Thay vì tìm một tiếng khen cho nhẹ lòng, họ nhìn sâu để thấy: cái giá trị thật sự của mình vốn không nằm ở ánh mắt khen chê. Lục Tổ Huệ Năng đã nói: “Tâm bình thường là Đạo.” Đó chính là cốt lõi của yêu bản thân tỉnh: trở về cái bình thường chân thật, nơi không cần phô diễn, không cần gồng mình chứng minh, không cần hơn thua. Yêu bản thân mê giống như cứ lau mãi cái gương bên ngoài, mà bụi bên trong chưa từng chạm đến. Yêu bản thân tỉnh là nhẹ nhàng mở tấm gương ấy ra và thổi sạch lớp bụi ngay trong tâm. Khi đó, ta không cần phải cố gắng để được yêu, cũng không cần trở thành một phiên bản tốt hơn để thấy mình xứng đáng. Ta chỉ cần tĩnh lặng để nhận ra: tình yêu vốn chưa từng rời bỏ mình. Và rồi, một ngày nào đó, ta bỗng hiểu ra: yêu bản thân không phải là hành trình để trở thành ai khác, mà là hành trình trở về chính ngôi nhà trong mình, nơi an nhiên đã luôn có sẵn. #TikTokAwardsVN #damthinhuquynh #chualanh #tinhthuc #phatphapnhiemmau

About