@alxele: Les images parlent d’elles mêmes… 💀On en parle ou c’est tabou ? #messi #argentina #algeria #mahrez #redcard

Axelle🇩🇪🇩🇪
Axelle🇩🇪🇩🇪
Open In TikTok:
Region: FR
Wednesday 17 June 2026 10:14:24 GMT
28940
1619
89
323

Music

Download

Comments

ruiee_1
ruiee :
read the rules 💔 it wasn't red card bcz it wasn't a attack or pass even google has it bro 😭
2026-06-17 21:26:03
14
halimjijel6
HLM 🇩🇿 :
2026-06-18 04:15:01
19
ilies.9725
ilies.972 :
cry
2026-06-17 10:23:32
6
_dmbz8
dmbz :
2026-06-17 10:17:03
19
mciv_06
Matthieu :
Cry
2026-06-17 10:18:19
3
_dmbz8
dmbz :
2026-06-17 11:23:17
1
_dmbz8
dmbz :
2026-06-17 11:23:08
1
jmenf1sh
Ruby AI animation :
2026-06-17 10:17:37
3
To see more videos from user @alxele, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

HAM MUỐN TỘT BẬC CỦA BÁC VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA CHÚNG TA HÔM NAY Năm 1946, khi đất nước vừa giành được độc lập sau gần một thế kỷ sống dưới ách đô hộ, Việt Nam đứng trước vô vàn thử thách. Nạn đói vừa cướp đi sinh mạng của hàng triệu người. Hơn 90% dân số mù chữ. Ngân khố quốc gia gần như trống rỗng. Thù trong, giặc ngoài bủa vây chính quyền cách mạng non trẻ. Trong hoàn cảnh ấy, một nhà báo nước ngoài đã hỏi Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Điều ham muốn lớn nhất của Ngài là gì?” Câu trả lời của Người thật giản dị nhưng đã trở thành một chân lý bất hủ: “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành.” Đó không phải là khát vọng của riêng một con người. Đó là khát vọng của cả một dân tộc đã trải qua biết bao đau thương, mất mát. Khi Bác nói đến độc lập, phía sau hai chữ ấy là biết bao người con ưu tú đã ngã xuống trên chiến trường. Khi Bác nói đến tự do, đó là ước mơ cháy bỏng của hàng triệu người dân từng sống trong cảnh áp bức, lầm than. Và khi Bác nói đến cơm ăn, áo mặc, học hành, đó là nỗi trăn trở của một vị lãnh tụ luôn đặt hạnh phúc của nhân dân lên trên hết. Để thực hiện “ham muốn tột bậc” ấy, biết bao thế hệ người Việt Nam đã hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc và cả tính mạng của mình. Có những người mẹ tiễn con ra trận mà không bao giờ được gặp lại. Có những người lính nằm lại nơi biên giới, hải đảo, chiến trường xa xôi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những người dành cả cuộc đời trong lao tù, gian khổ chỉ với một niềm tin duy nhất: đất nước phải được độc lập, nhân dân phải được tự do. Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, chúng ta có quyền tự hào. Đất nước không còn tiếng bom rơi đạn nổ. Trẻ em được cắp sách đến trường. Những cây cầu nối liền đôi bờ sông. Những tuyến cao tốc trải dài từ Bắc vào Nam. Việt Nam đã vươn mình trở thành một quốc gia có vị thế ngày càng cao trên trường quốc tế. Những điều mà thế hệ cha ông từng mơ ước đã và đang dần trở thành hiện thực. Nhưng hòa bình không có nghĩa là chúng ta đã hoàn thành sứ mệnh. Nếu trong thời chiến, nhiệm vụ của dân tộc là giành độc lập và bảo vệ Tổ quốc, thì trong thời bình, nhiệm vụ ấy được tiếp nối bằng một hình thức khác: xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh và hạnh phúc hơn. Ngày nay, cuộc chiến không còn diễn ra bằng súng đạn. Đó là cuộc chiến chống đói nghèo, lạc hậu, tham nhũng, lãng phí và sự tụt hậu về tri thức. Đó là cuộc chiến để nâng cao chất lượng giáo dục, phát triển khoa học công nghệ, xây dựng nền kinh tế vững mạnh và giữ gìn những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc. Đó là cuộc chiến để mỗi người dân Việt Nam có cuộc sống ngày càng ấm no, hạnh phúc và được phát triển toàn diện. Mỗi thời đại đều có trách nhiệm riêng của mình. Nếu thế hệ cha ông bảo vệ Tổ quốc bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh, thì thế hệ hôm nay bảo vệ Tổ quốc bằng tri thức, bằng lao động sáng tạo, bằng tinh thần trách nhiệm và bằng khát vọng vươn lên. Một người nông dân làm ra những sản phẩm sạch. Một doanh nhân kinh doanh chân chính. Một công nhân tận tụy với công việc. Một cán bộ hết lòng vì nhân dân. Một học sinh chăm chỉ học tập. Tất cả đều đang góp phần thực hiện tâm nguyện mà Bác Hồ từng gửi gắm. Mỗi lần đọc lại câu nói của Bác, chúng ta không chỉ nhớ về một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn tự nhắc nhở bản thân về trách nhiệm của mình đối với đất nước. Bởi độc lập không phải là món quà từ lịch sử, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ. Và để xứng đáng với sự hy sinh ấy, mỗi người Việt Nam hôm nay cần sống có ích hơn, làm việc tốt hơn và cống hiến nhiều hơn cho cộng đồng và xã hội. Tám mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Bác nói về “ham muốn tột bậc” của mình. Thời gian có thể thay đổi nhiều điều, nhưng khát vọng ấy vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là lời căn dặn của một vị lãnh tụ đối với nhân dân, mà còn là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ người Việt Nam hôm nay và mai sau. #thuyxedap #bacho #dapxe2000km #NVNM
HAM MUỐN TỘT BẬC CỦA BÁC VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA CHÚNG TA HÔM NAY Năm 1946, khi đất nước vừa giành được độc lập sau gần một thế kỷ sống dưới ách đô hộ, Việt Nam đứng trước vô vàn thử thách. Nạn đói vừa cướp đi sinh mạng của hàng triệu người. Hơn 90% dân số mù chữ. Ngân khố quốc gia gần như trống rỗng. Thù trong, giặc ngoài bủa vây chính quyền cách mạng non trẻ. Trong hoàn cảnh ấy, một nhà báo nước ngoài đã hỏi Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Điều ham muốn lớn nhất của Ngài là gì?” Câu trả lời của Người thật giản dị nhưng đã trở thành một chân lý bất hủ: “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành.” Đó không phải là khát vọng của riêng một con người. Đó là khát vọng của cả một dân tộc đã trải qua biết bao đau thương, mất mát. Khi Bác nói đến độc lập, phía sau hai chữ ấy là biết bao người con ưu tú đã ngã xuống trên chiến trường. Khi Bác nói đến tự do, đó là ước mơ cháy bỏng của hàng triệu người dân từng sống trong cảnh áp bức, lầm than. Và khi Bác nói đến cơm ăn, áo mặc, học hành, đó là nỗi trăn trở của một vị lãnh tụ luôn đặt hạnh phúc của nhân dân lên trên hết. Để thực hiện “ham muốn tột bậc” ấy, biết bao thế hệ người Việt Nam đã hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc và cả tính mạng của mình. Có những người mẹ tiễn con ra trận mà không bao giờ được gặp lại. Có những người lính nằm lại nơi biên giới, hải đảo, chiến trường xa xôi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những người dành cả cuộc đời trong lao tù, gian khổ chỉ với một niềm tin duy nhất: đất nước phải được độc lập, nhân dân phải được tự do. Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, chúng ta có quyền tự hào. Đất nước không còn tiếng bom rơi đạn nổ. Trẻ em được cắp sách đến trường. Những cây cầu nối liền đôi bờ sông. Những tuyến cao tốc trải dài từ Bắc vào Nam. Việt Nam đã vươn mình trở thành một quốc gia có vị thế ngày càng cao trên trường quốc tế. Những điều mà thế hệ cha ông từng mơ ước đã và đang dần trở thành hiện thực. Nhưng hòa bình không có nghĩa là chúng ta đã hoàn thành sứ mệnh. Nếu trong thời chiến, nhiệm vụ của dân tộc là giành độc lập và bảo vệ Tổ quốc, thì trong thời bình, nhiệm vụ ấy được tiếp nối bằng một hình thức khác: xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh và hạnh phúc hơn. Ngày nay, cuộc chiến không còn diễn ra bằng súng đạn. Đó là cuộc chiến chống đói nghèo, lạc hậu, tham nhũng, lãng phí và sự tụt hậu về tri thức. Đó là cuộc chiến để nâng cao chất lượng giáo dục, phát triển khoa học công nghệ, xây dựng nền kinh tế vững mạnh và giữ gìn những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc. Đó là cuộc chiến để mỗi người dân Việt Nam có cuộc sống ngày càng ấm no, hạnh phúc và được phát triển toàn diện. Mỗi thời đại đều có trách nhiệm riêng của mình. Nếu thế hệ cha ông bảo vệ Tổ quốc bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh, thì thế hệ hôm nay bảo vệ Tổ quốc bằng tri thức, bằng lao động sáng tạo, bằng tinh thần trách nhiệm và bằng khát vọng vươn lên. Một người nông dân làm ra những sản phẩm sạch. Một doanh nhân kinh doanh chân chính. Một công nhân tận tụy với công việc. Một cán bộ hết lòng vì nhân dân. Một học sinh chăm chỉ học tập. Tất cả đều đang góp phần thực hiện tâm nguyện mà Bác Hồ từng gửi gắm. Mỗi lần đọc lại câu nói của Bác, chúng ta không chỉ nhớ về một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn tự nhắc nhở bản thân về trách nhiệm của mình đối với đất nước. Bởi độc lập không phải là món quà từ lịch sử, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ. Và để xứng đáng với sự hy sinh ấy, mỗi người Việt Nam hôm nay cần sống có ích hơn, làm việc tốt hơn và cống hiến nhiều hơn cho cộng đồng và xã hội. Tám mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Bác nói về “ham muốn tột bậc” của mình. Thời gian có thể thay đổi nhiều điều, nhưng khát vọng ấy vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là lời căn dặn của một vị lãnh tụ đối với nhân dân, mà còn là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ người Việt Nam hôm nay và mai sau. #thuyxedap #bacho #dapxe2000km #NVNM

About