@stalowymindset: #motywacja #sukces #dyscyplina #iwobaraniewski #UFC

StalowyMindset
StalowyMindset
Open In TikTok:
Region: PL
Wednesday 17 June 2026 10:49:55 GMT
288622
26328
82
1211

Music

Download

Comments

ziemba_a
Ziembor :
Zawsze trzeba mieć zaparcie do wszystkiego, to pokazuje że jesteś silny
2026-06-17 11:06:30
820
kubanowak106
Jakub Nowak :
Be like IWO 😎
2026-06-19 00:49:03
0
ignacybliet
Ignacy :
2026-06-17 16:27:22
373
aabbccahh
aabbccahh :
Iwo życzę ci zdobycie mistrzostwa i zapisaniu się w historii MMA 👍
2026-06-17 16:39:17
70
hype_europe
hype_europe :
Zdrowy mindset bardzo fajnie słyszeć, że ma poukładane w głowie. Jak najwięcej sukcesów mu życzę!
2026-06-17 11:01:18
65
tiger93367
Tiger :
Super że nie zrezygnowałaś dziękuję
2026-06-17 20:25:44
12
fackbandera
anty bandera :
Iwo ty bedziesz mistrzem ufc 💪
2026-06-17 16:30:35
9
7roberto55
🐭Jobeng🐭 :
mam tak samo są myśli żeby się poddać ale wiem że nie mogę bo to będzie najgorsze co zrobie i mam taki sam cel mistrz polski puchar Polski
2026-06-17 14:44:44
3
piter.salaterski
piter salaterski :
Chłopak wyróżnia się nie tylko siłą mięśni - widać że intelekt idzie w parze...w zdrowym ciele zdrowy duch....🤩!
2026-06-18 19:29:06
8
kocham.samego
Medyczek :
Jaka nazwa piosenki w tle
2026-06-17 20:42:51
3
extremegarage84
Extreme Garage :
Zawsze trzeba iść po swoje💪💪💪Brawo Kolego😉👏👏👏
2026-06-17 17:18:22
7
fordgratysdz
FordGratySdz🇵🇱 :
Złoty chłopak 👍💪😉
2026-06-17 16:36:03
6
rozrabiaka99
Punisher :
2026-06-17 18:46:47
10
micha.taborski0
Michał Taborski :
brawo młody powodzenia takim mentalem będziesz mistrzem
2026-06-17 15:44:59
8
mateo_9.5
Mateo_9.5 :
Co to za muzyka w tle ?
2026-06-17 19:21:49
0
domelos85
Domelos 85 :
jeśli wierzysz w siebie to już wygrałeś 💪💪💪
2026-06-17 22:40:10
4
user368045242
ZapaśnikOlek :
Dobry algorytm
2026-06-17 21:32:38
4
wojtek771
wiśnia🍒⚽️ :
jaki to podcast?
2026-06-17 12:11:25
1
rafa.rogoziski0
B_99 :
mistrz 💪
2026-06-17 17:21:54
2
katgymking
Kat Gymking :
Tak rodzi nam się legenda !!!
2026-06-18 19:35:03
1
kombatopedia
KOMBATO :
Iwo konsekwencja i ciężka praca , krok po kroku dlatego zajdzie bardzo wysoko. Spokój po wygranych walkach nie szaleje w oktagonie po wygranych.
2026-06-17 14:46:23
0
To see more videos from user @stalowymindset, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, thành phố trầm xuống theo một cách rất riêng. Không ồn ào hơn, chỉ là lòng người chật chội hơn. Tôi ngồi đó, trong căn phòng đủ rộng cho một người cô độc, rót rượu chậm rãi như sợ làm vỡ một điều gì mong manh trong mình. Khói thuốc bốc lên, mỏng và lặng, treo lơ lửng giữa tôi và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Năm nay khép lại bằng những khoảng trống. Công việc dở dang, ước mơ chưa kịp chạm, những ngày miệt mài trôi qua mà không để lại một kết quả đủ rõ ràng để nắm vào. Lịch sắp hết, Tết cũng sắp đến, còn tôi thì đứng lưng chừng giữa đi và ở. Không biết năm nay mình có về nhà hay không. Không biết có đủ can đảm nhìn vào ánh mắt mong chờ của gia đình, hay lại chọn ở lại thành phố này, lặng lẽ để Tết trôi qua như một ngày bình thường được gọi tên khác đi. Có những đêm tôi thức trắng. Không vì nhớ nhung, mà vì lo. Lo cho bữa ăn ngày mai, cho tiền thuê nhà đến hạn, cho những món nợ vẫn nằm đó, im lặng mà nặng nề. Những người đã từng giúp tôi khi khó khăn, chưa một lần đòi hỏi, nhưng chính sự tử tế ấy khiến tôi không cho phép mình quên. Ân tình không thúc giục, nhưng nó âm thầm gõ cửa mỗi khi đêm xuống. Tôi tìm đến rượu như tìm một khoảng lặng. Mỗi ngụm trôi xuống cổ họng mang theo chút ấm áp ngắn ngủi, rồi tan biến. Tôi châm thuốc, không để khói che đi thực tại, mà để có một thứ gì đó cùng mình thức. Khói mỏng, đời cũng mỏng. Chỉ cần một cơn gió là tan, như những dự định từng rất chắc chắn trong đầu tôi hồi đầu năm. Ngoài kia, người ta nói nhiều về đoàn viên. Còn tôi thì học cách chấp nhận cô đơn. Không phải vì quen, mà vì chưa đủ đầy để bước về. Tôi sợ cái khoảnh khắc ngồi trước mâm cơm ngày Tết, khi ai đó hỏi một câu rất nhẹ: “Năm nay con sao rồi?” và tôi không biết phải trả lời thế nào cho trọn vẹn. Rượu vơi dần, khói tan dần, chỉ còn lại tôi với những suy nghĩ chậm rãi. Tôi hiểu mình đang thất bại, ít nhất là trong năm nay. Nhưng sâu trong nỗi mệt mỏi ấy, vẫn còn một mong ước rất nhỏ: rằng tất cả những đêm không ngủ này, tất cả những lần cố gắng trong im lặng này, rồi sẽ đổi được một ngày trở về. Không cần khoe khoang, không cần đủ đầy, chỉ cần được ngồi bên gia đình, nghe tiếng thời gian lắng xuống, và biết rằng mình đã không bỏ rơi chính mình trên con đường đã đi. Mai là mùng 1 tháng 11 Âm lịch. Vậy là bắt đầu đếm ngược thật sự đến Tết. Thời gian không còn nhiều, nhưng hy vọng thì vẫn còn đó, nhỏ thôi, lặng thôi. Tôi mong tháng mới của tôi, và của tất cả những người đang chật vật như tôi, sẽ dịu lại hơn một chút. Dịu đủ để thở, đủ để đứng vững, đủ để giữ lại niềm tin rằng rồi mình cũng sẽ có được một điều gì đó có thể không lớn lao, nhưng là thứ khiến những đêm dài này trở nên đáng chịu đựng hơn.
Cuối năm, thành phố trầm xuống theo một cách rất riêng. Không ồn ào hơn, chỉ là lòng người chật chội hơn. Tôi ngồi đó, trong căn phòng đủ rộng cho một người cô độc, rót rượu chậm rãi như sợ làm vỡ một điều gì mong manh trong mình. Khói thuốc bốc lên, mỏng và lặng, treo lơ lửng giữa tôi và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Năm nay khép lại bằng những khoảng trống. Công việc dở dang, ước mơ chưa kịp chạm, những ngày miệt mài trôi qua mà không để lại một kết quả đủ rõ ràng để nắm vào. Lịch sắp hết, Tết cũng sắp đến, còn tôi thì đứng lưng chừng giữa đi và ở. Không biết năm nay mình có về nhà hay không. Không biết có đủ can đảm nhìn vào ánh mắt mong chờ của gia đình, hay lại chọn ở lại thành phố này, lặng lẽ để Tết trôi qua như một ngày bình thường được gọi tên khác đi. Có những đêm tôi thức trắng. Không vì nhớ nhung, mà vì lo. Lo cho bữa ăn ngày mai, cho tiền thuê nhà đến hạn, cho những món nợ vẫn nằm đó, im lặng mà nặng nề. Những người đã từng giúp tôi khi khó khăn, chưa một lần đòi hỏi, nhưng chính sự tử tế ấy khiến tôi không cho phép mình quên. Ân tình không thúc giục, nhưng nó âm thầm gõ cửa mỗi khi đêm xuống. Tôi tìm đến rượu như tìm một khoảng lặng. Mỗi ngụm trôi xuống cổ họng mang theo chút ấm áp ngắn ngủi, rồi tan biến. Tôi châm thuốc, không để khói che đi thực tại, mà để có một thứ gì đó cùng mình thức. Khói mỏng, đời cũng mỏng. Chỉ cần một cơn gió là tan, như những dự định từng rất chắc chắn trong đầu tôi hồi đầu năm. Ngoài kia, người ta nói nhiều về đoàn viên. Còn tôi thì học cách chấp nhận cô đơn. Không phải vì quen, mà vì chưa đủ đầy để bước về. Tôi sợ cái khoảnh khắc ngồi trước mâm cơm ngày Tết, khi ai đó hỏi một câu rất nhẹ: “Năm nay con sao rồi?” và tôi không biết phải trả lời thế nào cho trọn vẹn. Rượu vơi dần, khói tan dần, chỉ còn lại tôi với những suy nghĩ chậm rãi. Tôi hiểu mình đang thất bại, ít nhất là trong năm nay. Nhưng sâu trong nỗi mệt mỏi ấy, vẫn còn một mong ước rất nhỏ: rằng tất cả những đêm không ngủ này, tất cả những lần cố gắng trong im lặng này, rồi sẽ đổi được một ngày trở về. Không cần khoe khoang, không cần đủ đầy, chỉ cần được ngồi bên gia đình, nghe tiếng thời gian lắng xuống, và biết rằng mình đã không bỏ rơi chính mình trên con đường đã đi. Mai là mùng 1 tháng 11 Âm lịch. Vậy là bắt đầu đếm ngược thật sự đến Tết. Thời gian không còn nhiều, nhưng hy vọng thì vẫn còn đó, nhỏ thôi, lặng thôi. Tôi mong tháng mới của tôi, và của tất cả những người đang chật vật như tôi, sẽ dịu lại hơn một chút. Dịu đủ để thở, đủ để đứng vững, đủ để giữ lại niềm tin rằng rồi mình cũng sẽ có được một điều gì đó có thể không lớn lao, nhưng là thứ khiến những đêm dài này trở nên đáng chịu đựng hơn.

About