@lsmaelbalaki4:

Balaki
Balaki
Open In TikTok:
Region: IQ
Wednesday 17 June 2026 12:01:05 GMT
3894
143
3
9

Music

Download

Comments

aso.ghazi
Aso Haji Ghazi :
إِنَــا لِلَهِ وَإِنَـــا إِلَيْــــــهِ رَاجِــعُــــــــــــونَ
2026-06-18 08:17:23
0
jalal_surchi1
jala_bavejudi _surchi :
2026-06-17 21:13:23
0
kwra.kwestani
Balaky Balaky :
انا للە وانا الیە راجعون یاربی جیگات بە هەشت بیت ان شاءالله
2026-06-17 19:22:09
0
To see more videos from user @lsmaelbalaki4, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đêm nay, khi thành phố ngoài kia đã lùi sâu vào tĩnh lặng, trả lại không gian cho tiếng thở dài của thời gian, tôi lại thấy mình đối diện với chính mình giữa bốn bức tường và bóng tối hiu quạnh. ​Tôi bật lại đoạn phim cũ, nhìn những thước ảnh đen trắng chậm rãi lướt qua. Hóa ra, có những nỗi nhớ chưa bao giờ thực sự ngủ yên, nó chỉ ngụy trang bằng sự bận rộn ban ngày, rồi chực chờ những lúc lòng người yếu mềm nhất để quay trở lại, vỡ òa. Tôi nhớ về những ngày chúng mình còn là tất cả của nhau, những cái nắm tay đi qua mùa lộng gió, những lời hẹn ước mà tôi cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ phai nhạt theo năm tháng. Vậy mà giờ đây, trớ trêu thay, tất cả đã
Đêm nay, khi thành phố ngoài kia đã lùi sâu vào tĩnh lặng, trả lại không gian cho tiếng thở dài của thời gian, tôi lại thấy mình đối diện với chính mình giữa bốn bức tường và bóng tối hiu quạnh. ​Tôi bật lại đoạn phim cũ, nhìn những thước ảnh đen trắng chậm rãi lướt qua. Hóa ra, có những nỗi nhớ chưa bao giờ thực sự ngủ yên, nó chỉ ngụy trang bằng sự bận rộn ban ngày, rồi chực chờ những lúc lòng người yếu mềm nhất để quay trở lại, vỡ òa. Tôi nhớ về những ngày chúng mình còn là tất cả của nhau, những cái nắm tay đi qua mùa lộng gió, những lời hẹn ước mà tôi cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ phai nhạt theo năm tháng. Vậy mà giờ đây, trớ trêu thay, tất cả đã "khuất xa rồi". ​"Có những ngày lòng đầy giông bão, người ta chẳng thèm tìm một chỗ trú, mà tự lao mình vào cơn mưa." ​Có những lúc cô đơn đến cùng cực, tôi tìm đến men rượu và khói thuốc. Chẳng phải để say, cũng chẳng phải để thể hiện điều gì, tôi chỉ mượn cái đắng chát của chất lỏng ấy để mong át đi vị đắng ngắt đang dâng lên trong lòng. Trong cơn quay cuồng của khói và hơi men, tôi thấy mình nực cười đến tội nghiệp khi cứ cố chấp bấu víu vào suy nghĩ: "Hình dung em vẫn còn ở bên anh mà". Tôi như một kẻ mộng du đuổi theo một cái bóng, ôm ấp một kỷ niệm đã cũ kỹ và úa màu. Để rồi khi chợt tỉnh giấc giữa đêm trường, hơi men tan đi, chỉ còn cái lạnh của sương đêm nhắc nhở rằng: Tôi thực sự chỉ còn lại một mình. ​Tôi tự hỏi, ở một phương trời xa xôi nào đó, có bao giờ em bất chợt nhớ về tôi dù chỉ là trong một thoáng? Hay em đã sớm gói ghém tất cả ký ức của chúng mình vào một ngăn tủ khóa kín, mỉm cười bước tiếp, để mặc tôi ở lại nơi này, loay hoay nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của ngày xưa? ​Viết cho em những dòng này, khi lòng đã đi qua những bão giông gào thét, không phải để mong cầu một sự quay lại, cũng chẳng phải để trách cứ một ai. Tôi viết, chỉ để lòng mình được nhẹ nhàng hơn một chút sau bao ngày tháng dồn nén đến ngột ngạt. ​Bóng đêm có thể lạnh, ly rượu có thể đắng, và nỗi nhớ có thể cào xé làm tôi đau. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn gặp em và yêu em như ngày ấy. Bởi vì tổn thương này chính là minh chứng duy nhất còn sót lại, cho thấy tôi đã từng sống, từng hạnh phúc, và từng yêu em bằng cả trái tim chân thành, vẹn nguyên nhất của tuổi trẻ. ​Tạm biệt em — người từng là cả thế giới, từng là lý do để tôi thức dậy mỗi ngày, nhưng giờ đây... chỉ còn là một hình dung xa vời thuộc về một miền quá khứ đã khép lại. ​Chúc em bình yên trên lối em đi, và chúc cho tôi sớm tìm lại được khoảng trời lặng gió.

About