Tuấn Huỳnh :
(Tiếng guitar rải nhẹ, không gian im ắng)Yeah... bài nhạc này con viết khi đêm đã muộn.Chẳng có ánh đèn sân khấu, chẳng có những hào nhoáng ngoài kia.Chỉ có con, cây bút, và những dòng suy nghĩ về người phụ nữ vĩ đại nhất đời con.Mẹ ơi...[Verse 1]Con nhớ những ngày sương gió, vai mẹ gầy gánh cả giang sơnLo cho con từng manh áo mặc, bữa cơm nghèo chẳng chút tính hơnMẹ thức dậy khi trời chưa sáng, lúc vạn vật còn đang ngủ sayĐôi bàn tay thô ráp chai sạn, đổi lấy cho con những chuỗi ngàyĐến trường bằng bạn bằng bè, không để con thua sút một aiMẹ giấu đi giọt nước mắt lăn, gánh trên vai cả một tương laiCon vô tâm chạy theo bè bạn, những cuộc vui thâu đêm suốt sángCó biết đâu ở góc hiên nhà, tóc mẹ hiền nay đã điểm sương.[Hook]Mẹ là thế giới bình yên nhất, giữa dòng đời đầy rẫy bão giôngLà dòng sữa ngọt ru con ngủ, xua đi bao cái lạnh mùa đôngDù cho ngoài kia thế giới có quay lưng hay bỏ mặc con đi nữaVề nhà vẫn có bóng dáng mẹ, đợi con bên cạnh bếp lửa.[Verse 2]Lớn lên rồi con mới hiểu được, thế giới này nghiêm khắc ra saoHọ chỉ nhìn vào những thành bại, bắt con phải luôn đứng trên caoNhưng với mẹ con luôn nhỏ bé, như đứa trẻ của những ngày xưaHỏi con có mệt mỏi lắm không, hôm nay đi làm đã ăn gì chưa?Con xin lỗi vì những lời cự cãi, những lần làm mắt mẹ nhòe cayCon ích kỷ chỉ biết đòi hỏi, mà quên đi mái tóc hao gầyThời gian xin hãy trôi thật chậm, đừng mang đi sức khỏe của mẹĐể con kịp lớn, kịp thành công, làm điểm tựa cho mẹ lúc xế xế bóng.[Hook]Mẹ là thế giới bình yên nhất, giữa dòng đời đầy rẫy bão giôngLà dòng sữa ngọt ru con ngủ, xua đi bao cái lạnh mùa đôngDù cho ngoài kia thế giới có quay lưng hay bỏ mặc con đi nữaVề nhà vẫn có bóng dáng mẹ, đợi con bên cạnh bếp lửa.[Outro]Con chẳng cần là ông này bà nọ với thế giới ngoài kia...Con chỉ muốn làm đứa con ngoan, mang về cho mẹ nụ cười hạnh phúc.Cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con.Con yêu mẹ nhiều lắm...
2026-06-19 02:22:59