@zzb27: برنامج الدقه ميشتغل ف اعذروني ع دقه #اهل_البيت_عليهم_سلام #السيده_زينب_عليها_السلام #explore #fyp #الشعب_الصيني_ماله_حل😂😂

-علىٰ نـهج العقيلةِ.
-علىٰ نـهج العقيلةِ.
Open In TikTok:
Region: IQ
Wednesday 17 June 2026 16:24:00 GMT
1600
228
5
5

Music

Download

Comments

strangerfromdamascus7
لـ غࢪيبه الـشـا۾ 🫀، " :
يمهههه الابداععع💔💔!
2026-06-17 21:34:57
0
user8790509226085
الورده البيضاء🌹 :
😳😳😳
2026-06-17 21:50:31
0
fdhwunjqfo9
-لـ أم كلثومَ والعقيلةِ زينب. :
😭😭😭
2026-06-17 18:17:47
0
fdhwunjqfo9
-لـ أم كلثومَ والعقيلةِ زينب. :
💔💔..
2026-06-17 16:43:56
0
313w_w
【آلُيَآسميَن】🥀 :
😔😔😔😔
2026-06-17 18:38:39
1
To see more videos from user @zzb27, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tiền bạc, địa vị, danh tiếng, người thân hay tài sản đều thuộc về thế giới vật chất và các pháp hữu vi. Chúng luôn biến đổi theo thời gian. Hôm nay có thể giàu sang, khỏe mạnh, được nhiều người kính trọng; nhưng ngày mai có thể mất đi vì bệnh tật, tai nạn, chiến tranh, thiên tai hoặc cái chết. Đức Phật dạy rằng mọi pháp hữu vi đều mang bản chất vô thường, nên không thể trở thành nơi nương tựa tuyệt đối. Trong Kinh Tăng Chi Bộ, Đức Phật dạy rằng: “Chúng sinh là chủ nhân của nghiệp, là thừa tự của nghiệp, nghiệp là thai tạng, nghiệp là quyến thuộc, nghiệp là nơi nương tựa.” Điều này có nghĩa là khi thân hoại mạng chung, tiền bạc, nhà cửa, chức vụ hay người thân đều phải bỏ lại phía sau. Chỉ có nghiệp thiện và nghiệp bất thiện mà mỗi người đã tạo mới tiếp tục đi theo dòng tâm thức và trổ quả trong tương lai. Vì vậy sự an toàn chân thật không phải là tích lũy thật nhiều tài sản, mà là tích lũy những nhân lành như: * Giữ gìn giới hạnh trong sạch. * Phát triển tâm từ bi và lòng vị tha. * Bố thí, cúng dường với tâm trong sạch. * Hành thiền phát triển định tâm. * Quán chiếu để phát sinh trí tuệ về Vô thường – Khổ – Vô ngã. Một người có thể nghèo về vật chất nhưng giàu có về giới đức và thiện nghiệp vẫn được xem là người có nền tảng an ổn vững chắc. Ngược lại, một người sở hữu rất nhiều tài sản nhưng sống trong tham lam, sân hận và tà kiến thì vẫn luôn bất an vì những gì họ đang nắm giữ có thể mất đi bất cứ lúc nào. Ở mức độ sâu hơn, ngay cả các thiện nghiệp cũng không phải là mục tiêu cuối cùng. Thiện nghiệp là nền tảng đưa đến phước báu, hạnh phúc và những cảnh giới tốt đẹp. Nhưng sự an toàn tối hậu mà Đức Phật chỉ dạy là Nibbāna (Niết-bàn) – trạng thái vượt khỏi mọi sinh, già, bệnh, chết; vượt khỏi mọi bất an của vòng luân hồi. Do đó, người học Phật không phủ nhận giá trị của tiền bạc hay tài sản, nhưng hiểu rằng chúng chỉ là phương tiện tạm thời. Điều cần ưu tiên vun bồi là: Giới đức để bảo vệ hiện tại. Thiện nghiệp để bảo vệ tương lai. Trí tuệ để chấm dứt mọi khổ đau. Đó chính là ý nghĩa sâu xa của một “đời sống an ổn đích thực” theo lời dạy của Đức Phật. Sadhu! Sadhu! Sadhu! 🙏🏻🙏🏻🙏🏻
Tiền bạc, địa vị, danh tiếng, người thân hay tài sản đều thuộc về thế giới vật chất và các pháp hữu vi. Chúng luôn biến đổi theo thời gian. Hôm nay có thể giàu sang, khỏe mạnh, được nhiều người kính trọng; nhưng ngày mai có thể mất đi vì bệnh tật, tai nạn, chiến tranh, thiên tai hoặc cái chết. Đức Phật dạy rằng mọi pháp hữu vi đều mang bản chất vô thường, nên không thể trở thành nơi nương tựa tuyệt đối. Trong Kinh Tăng Chi Bộ, Đức Phật dạy rằng: “Chúng sinh là chủ nhân của nghiệp, là thừa tự của nghiệp, nghiệp là thai tạng, nghiệp là quyến thuộc, nghiệp là nơi nương tựa.” Điều này có nghĩa là khi thân hoại mạng chung, tiền bạc, nhà cửa, chức vụ hay người thân đều phải bỏ lại phía sau. Chỉ có nghiệp thiện và nghiệp bất thiện mà mỗi người đã tạo mới tiếp tục đi theo dòng tâm thức và trổ quả trong tương lai. Vì vậy sự an toàn chân thật không phải là tích lũy thật nhiều tài sản, mà là tích lũy những nhân lành như: * Giữ gìn giới hạnh trong sạch. * Phát triển tâm từ bi và lòng vị tha. * Bố thí, cúng dường với tâm trong sạch. * Hành thiền phát triển định tâm. * Quán chiếu để phát sinh trí tuệ về Vô thường – Khổ – Vô ngã. Một người có thể nghèo về vật chất nhưng giàu có về giới đức và thiện nghiệp vẫn được xem là người có nền tảng an ổn vững chắc. Ngược lại, một người sở hữu rất nhiều tài sản nhưng sống trong tham lam, sân hận và tà kiến thì vẫn luôn bất an vì những gì họ đang nắm giữ có thể mất đi bất cứ lúc nào. Ở mức độ sâu hơn, ngay cả các thiện nghiệp cũng không phải là mục tiêu cuối cùng. Thiện nghiệp là nền tảng đưa đến phước báu, hạnh phúc và những cảnh giới tốt đẹp. Nhưng sự an toàn tối hậu mà Đức Phật chỉ dạy là Nibbāna (Niết-bàn) – trạng thái vượt khỏi mọi sinh, già, bệnh, chết; vượt khỏi mọi bất an của vòng luân hồi. Do đó, người học Phật không phủ nhận giá trị của tiền bạc hay tài sản, nhưng hiểu rằng chúng chỉ là phương tiện tạm thời. Điều cần ưu tiên vun bồi là: Giới đức để bảo vệ hiện tại. Thiện nghiệp để bảo vệ tương lai. Trí tuệ để chấm dứt mọi khổ đau. Đó chính là ý nghĩa sâu xa của một “đời sống an ổn đích thực” theo lời dạy của Đức Phật. Sadhu! Sadhu! Sadhu! 🙏🏻🙏🏻🙏🏻
Ada masa ketika hidup terasa berjalan tanpa arah. Hari-hari datang dan pergi seperti biasa, tetapi hati terasa kosong dan penuh tanda tanya. Kita tertawa, berbicara, bahkan terlihat baik-baik saja di depan banyak orang, padahal di dalam diri ada sesuatu yang perlahan runtuh. Dan saat semua terasa semakin sulit dijelaskan, yang tersisa hanyalah satu kata: entah. Entah kenapa hidup berubah begitu cepat. Entah kenapa orang yang dulu paling dekat kini terasa asing. Entah kenapa perjuangan yang sudah sejauh ini masih belum membawa kita ke mana-mana. Kadang bukan karena kita lemah, tetapi karena terlalu banyak hal yang tidak bisa lagi dipahami oleh logika maupun hati. Lagu Entah dari Iwan Fals seperti suara bagi mereka yang sedang kehilangan kepastian. Lagu ini tidak berteriak tentang luka, tetapi justru terasa menyakitkan karena begitu jujur menggambarkan kebingungan manusia. Tentang seseorang yang terus berjalan meski tidak tahu ke mana hidup akan membawanya. Kadang kita dipaksa terlihat kuat, padahal sebenarnya sedang lelah menghadapi keadaan. Kita menyimpan kecewa sendirian, memendam takut tanpa cerita, lalu belajar menerima bahwa tidak semua pertanyaan akan menemukan jawaban. Ada hal-hal yang memang hanya bisa dijalani, meski hati penuh keraguan. Dan mungkin, hidup memang seperti itu. Tidak selalu memberi kepastian. Tidak selalu menghadirkan jawaban yang kita inginkan. Namun di tengah semua kata entah, manusia tetap harus melangkah. Sebab meski dunia terasa membingungkan, waktu tidak pernah berhenti berjalan. Barangkali yang paling berat bukan tentang kehilangan, melainkan tentang terbiasa hidup dalam ketidakjelasan. Menunggu sesuatu yang belum tentu datang. Mempertahankan seseorang yang perlahan menjauh. Atau berharap pada keadaan yang tak kunjung berubah. Tetapi dari semua itu, kita belajar satu hal: manusia ternyata mampu bertahan bahkan ketika hatinya dipenuhi kata “entah”. (Candu)
Ada masa ketika hidup terasa berjalan tanpa arah. Hari-hari datang dan pergi seperti biasa, tetapi hati terasa kosong dan penuh tanda tanya. Kita tertawa, berbicara, bahkan terlihat baik-baik saja di depan banyak orang, padahal di dalam diri ada sesuatu yang perlahan runtuh. Dan saat semua terasa semakin sulit dijelaskan, yang tersisa hanyalah satu kata: entah. Entah kenapa hidup berubah begitu cepat. Entah kenapa orang yang dulu paling dekat kini terasa asing. Entah kenapa perjuangan yang sudah sejauh ini masih belum membawa kita ke mana-mana. Kadang bukan karena kita lemah, tetapi karena terlalu banyak hal yang tidak bisa lagi dipahami oleh logika maupun hati. Lagu Entah dari Iwan Fals seperti suara bagi mereka yang sedang kehilangan kepastian. Lagu ini tidak berteriak tentang luka, tetapi justru terasa menyakitkan karena begitu jujur menggambarkan kebingungan manusia. Tentang seseorang yang terus berjalan meski tidak tahu ke mana hidup akan membawanya. Kadang kita dipaksa terlihat kuat, padahal sebenarnya sedang lelah menghadapi keadaan. Kita menyimpan kecewa sendirian, memendam takut tanpa cerita, lalu belajar menerima bahwa tidak semua pertanyaan akan menemukan jawaban. Ada hal-hal yang memang hanya bisa dijalani, meski hati penuh keraguan. Dan mungkin, hidup memang seperti itu. Tidak selalu memberi kepastian. Tidak selalu menghadirkan jawaban yang kita inginkan. Namun di tengah semua kata entah, manusia tetap harus melangkah. Sebab meski dunia terasa membingungkan, waktu tidak pernah berhenti berjalan. Barangkali yang paling berat bukan tentang kehilangan, melainkan tentang terbiasa hidup dalam ketidakjelasan. Menunggu sesuatu yang belum tentu datang. Mempertahankan seseorang yang perlahan menjauh. Atau berharap pada keadaan yang tak kunjung berubah. Tetapi dari semua itu, kita belajar satu hal: manusia ternyata mampu bertahan bahkan ketika hatinya dipenuhi kata “entah”. (Candu)

About