@levendulakertesarboretum: Nézz be hozzánk egy levendulás jegeskávéra!🔝💜🌬🧊🪻☕️😋 #kirándulás #természet #arboretum #levendula #kávé

Levendula Kert és Arborétum
Levendula Kert és Arborétum
Open In TikTok:
Region: HU
Wednesday 17 June 2026 17:12:07 GMT
1131
9
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @levendulakertesarboretum, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người trẻ và nỗi ám ảnh có gu Có một thay đổi rất rõ ràng trong cách người trẻ nói về bản thân mình những năm gần đây. Trước đây, bạn có thể nói: “Tôi thích nghe nhạc pop”, “Tôi hay xem phim siêu anh hùng”, “Tôi chỉ đọc truyện trinh thám.” Và câu chuyện dừng lại ở đó, một sở thích, một lựa chọn, một phần đời sống riêng tư. Sở thích khi ấy không mang trọng lượng xã hội đáng kể. Nó không phải là một tuyên bố. Nhưng nếu lướt mạng xã hội thời gian gần đây, bạn sẽ bắt gặp một cấu trúc câu quen thuộc: “Bình thường hóa việc một cô gái chỉ nghe jazz”, “Bình thường hóa việc không xem phim Marvel”, “Gu của mình là những thứ không ai biết tới”. Cách diễn đạt đã thay đổi. Không còn đơn thuần là “tôi thích”, mà là một lời khẳng định, thậm chí phòng vệ. Từ “bình thường hóa” nghe như một hành động giải phóng. Nhưng nó cũng hàm ý rằng đâu đó tồn tại một thang đo vô hình, nơi một số gu được xem là “cao cấp”, một số khác bị gắn nhãn “basic”. Khi phải “bình thường hóa” một lựa chọn, có nghĩa là lựa chọn ấy đang đứng trước nguy cơ bị đánh giá. Thực tế, chỉ cần quan sát những cuộc tranh luận xoay quanh các concert V-pop, việc một ca sĩ đạt “top trending” trên YouTube, hay một bộ phim siêu anh hùng phá kỷ lục phòng vé, ta sẽ thấy sự phân hóa rõ rệt. Những người yêu thích các sản phẩm đại chúng thường bị gán nhãn là “thị hiếu dễ dãi”, trong khi người theo đuổi indie, arthouse hay underground lại được mặc định là “có chiều sâu”. Chính những phản ứng ấy khiến gu không còn trung tính. #id14 #kenh14 #TheTaste #IdentityPerspective
Người trẻ và nỗi ám ảnh có gu Có một thay đổi rất rõ ràng trong cách người trẻ nói về bản thân mình những năm gần đây. Trước đây, bạn có thể nói: “Tôi thích nghe nhạc pop”, “Tôi hay xem phim siêu anh hùng”, “Tôi chỉ đọc truyện trinh thám.” Và câu chuyện dừng lại ở đó, một sở thích, một lựa chọn, một phần đời sống riêng tư. Sở thích khi ấy không mang trọng lượng xã hội đáng kể. Nó không phải là một tuyên bố. Nhưng nếu lướt mạng xã hội thời gian gần đây, bạn sẽ bắt gặp một cấu trúc câu quen thuộc: “Bình thường hóa việc một cô gái chỉ nghe jazz”, “Bình thường hóa việc không xem phim Marvel”, “Gu của mình là những thứ không ai biết tới”. Cách diễn đạt đã thay đổi. Không còn đơn thuần là “tôi thích”, mà là một lời khẳng định, thậm chí phòng vệ. Từ “bình thường hóa” nghe như một hành động giải phóng. Nhưng nó cũng hàm ý rằng đâu đó tồn tại một thang đo vô hình, nơi một số gu được xem là “cao cấp”, một số khác bị gắn nhãn “basic”. Khi phải “bình thường hóa” một lựa chọn, có nghĩa là lựa chọn ấy đang đứng trước nguy cơ bị đánh giá. Thực tế, chỉ cần quan sát những cuộc tranh luận xoay quanh các concert V-pop, việc một ca sĩ đạt “top trending” trên YouTube, hay một bộ phim siêu anh hùng phá kỷ lục phòng vé, ta sẽ thấy sự phân hóa rõ rệt. Những người yêu thích các sản phẩm đại chúng thường bị gán nhãn là “thị hiếu dễ dãi”, trong khi người theo đuổi indie, arthouse hay underground lại được mặc định là “có chiều sâu”. Chính những phản ứng ấy khiến gu không còn trung tính. #id14 #kenh14 #TheTaste #IdentityPerspective

About