@fajnyczlowiek01: #backrooms #animacja #pirateclark

kartonman3
kartonman3
Open In TikTok:
Region: GE
Wednesday 17 June 2026 17:13:44 GMT
1082906
121233
798
16087

Music

Download

Comments

foxyclock
Foxy :
Zero ai btw 🥹
2026-06-18 05:15:40
12861
pickle.annihilato0
Pickle Annihilator :
Oh I get it, the poolrooms
2026-06-18 05:59:38
1540
bonebroth21
BoneBroth :
What the hell was that chess match 💔
2026-06-19 05:24:00
1
xanderxivobsloxviertyaru
Invincible (λ) :
what the FUCK is happening.
2026-06-17 22:54:38
5785
pl00f.offical
P͓̽l͓̽o͓̽o͓̽f͓̽ :
I feel like we just showing of out claymation skills now
2026-06-17 21:47:42
8059
dulcetdevil
peachyluxx :
Feels like smthn on adult swim in the best possible way
2026-06-18 05:34:11
658
kyzen.jeshaiah
✨Benson's editz BlockmangoGG7✨ :
2026-06-18 05:54:29
1164
olegtchk1488
crypto investor :
2026-06-18 03:52:43
2376
tata.228pon777
tata228pon777 :
по каким правилам идут шахматы
2026-06-18 06:48:08
525
maxdacrazyboi
Maxdacrazyboi :
Love the [AS] feel to this
2026-06-19 05:34:41
0
anime_momentsboss
Tungtung_sahur :
Вот это человек реально потрудился
2026-06-19 04:55:17
5
jhoel.andujar.sal4
Jhoel Andujar Salazar :
eso de verdad paso?
2026-06-19 01:32:56
5
negative_unknown
The Combine Empire :
I like how Mary becomes a still life when they play chess
2026-06-18 11:03:09
1
franciszek577
Franciszek :
kartonman czytający scenariusz tego filmu :
2026-06-17 17:53:02
274
mberbrianna
amber ☽ :
This is so robot chicken
2026-06-19 05:20:09
0
books.with.mariem
Mariem 🪩🍄📖✨ :
This is art
2026-06-19 05:20:11
0
fffffff8160
Миньон ✅ :
Что твориться у него в галерее
2026-06-18 07:21:05
110
shrecihovno
šrečíček_cz🇨🇿 :
to jest architekt😁
2026-06-17 17:17:29
47
xaxan3000
xaxan3000 :
я так понимаю, фильм после этого смотреть нет смысла
2026-06-18 22:50:42
7
To see more videos from user @fajnyczlowiek01, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Những ngày cuối năm, thời gian trôi qua một cách tàn nhẫn. Càng sát những ngày nước rút, nỗi nhớ nhà lại hiện lên rõ ràng hơn, không né được, không giấu được. Mấy năm rồi không ăn Tết cùng gia đình. Những năm trước cũng buồn, nhưng cái buồn khi đó nhẹ như một vệt khói mỏng, thoảng qua rồi tan. Còn năm nay, nỗi buồn không chịu đi. Nó nằm im đó, lặng lẽ mà nặng trĩu, như một cục đá đặt ngay giữa ngực. Nếu có ai hỏi: có nhớ nhà không? Có. Rất nhớ. Nhớ ba mẹ không? Có chứ. Nhớ đến mức chỉ cần đứng ngoài đường lúc chiều sắp tắt nắng, thấy người ta tan ca, ghé vội chợ mua cành mai, cành đào, thêm mấy túi đồ lỉnh kỉnh mang về… tim đã chùng xuống. Nước mắt rơi ra lúc nào không hay. Không ồn ào, không kịp lau. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ đau, nếu giờ này được ở nhà, có lẽ cũng sẽ tất bật như vậy. Cũng sẽ vội, sẽ mệt, sẽ càm ràm chuyện tiền nong, chuyện dọn dẹp… nhưng là cái mệt có điểm tựa, cái mệt được chờ đợi. Ngoài kia, nhà nào cũng đang chuẩn bị cho Tết của mình. Còn ở đây, sau một ngày dài, chỉ có một góc nhỏ trong quán quen, một chỗ ngồi đủ khuất để không ai để ý. Ngồi đó, nhìn người ta chuẩn bị Tết cho… nhà của họ. Nhìn thôi, không chạm vào được. Giống như đứng ngoài hiên lúc trời lạnh, thấy ánh đèn vàng trong một căn nhà ấm biết là ấm, nhưng cánh cửa đó không mở cho mình. Sài Gòn những ngày này vội vã lạ. Từng đoàn người gói ghém cả một năm trong chiếc balo cũ, lỉnh kỉnh đồ đạc, rời thành phố về quê. Có người mệt rã rời, có người im lặng, có người cười, nhưng ánh mắt ai cũng giống nhau ánh mắt của người sắp được về nhà. Nhìn theo những chuyến xe rời đi, trong lòng chỉ còn lại một cảm giác nghẹn. Không khóc nổi, cũng chẳng nói được. Mọi thứ mắc kẹt lại ở cổ họng, nuốt không trôi. Có lẽ đây sẽ là bài viết cuối. Không phải vì không còn cảm xúc, mà vì cảm xúc đã quá nhiều. Quá mệt để tiếp tục lật lòng mình ra, rồi tự làm đau mình thêm bằng từng con chữ. Có những nỗi buồn, khi đã chạm đến đáy, người ta chỉ muốn im lặng mà sống sót qua nó, chứ không còn đủ sức gọi tên. Thôi thì… Ai cũng có một cái Tết của riêng mình. Chỉ là, có những người mang Tết trong vali trở về nhà. Còn có những người… mang nỗi nhớ ngồi lại giữa thành phố đông người, chờ năm cũ đi qua.
Những ngày cuối năm, thời gian trôi qua một cách tàn nhẫn. Càng sát những ngày nước rút, nỗi nhớ nhà lại hiện lên rõ ràng hơn, không né được, không giấu được. Mấy năm rồi không ăn Tết cùng gia đình. Những năm trước cũng buồn, nhưng cái buồn khi đó nhẹ như một vệt khói mỏng, thoảng qua rồi tan. Còn năm nay, nỗi buồn không chịu đi. Nó nằm im đó, lặng lẽ mà nặng trĩu, như một cục đá đặt ngay giữa ngực. Nếu có ai hỏi: có nhớ nhà không? Có. Rất nhớ. Nhớ ba mẹ không? Có chứ. Nhớ đến mức chỉ cần đứng ngoài đường lúc chiều sắp tắt nắng, thấy người ta tan ca, ghé vội chợ mua cành mai, cành đào, thêm mấy túi đồ lỉnh kỉnh mang về… tim đã chùng xuống. Nước mắt rơi ra lúc nào không hay. Không ồn ào, không kịp lau. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ đau, nếu giờ này được ở nhà, có lẽ cũng sẽ tất bật như vậy. Cũng sẽ vội, sẽ mệt, sẽ càm ràm chuyện tiền nong, chuyện dọn dẹp… nhưng là cái mệt có điểm tựa, cái mệt được chờ đợi. Ngoài kia, nhà nào cũng đang chuẩn bị cho Tết của mình. Còn ở đây, sau một ngày dài, chỉ có một góc nhỏ trong quán quen, một chỗ ngồi đủ khuất để không ai để ý. Ngồi đó, nhìn người ta chuẩn bị Tết cho… nhà của họ. Nhìn thôi, không chạm vào được. Giống như đứng ngoài hiên lúc trời lạnh, thấy ánh đèn vàng trong một căn nhà ấm biết là ấm, nhưng cánh cửa đó không mở cho mình. Sài Gòn những ngày này vội vã lạ. Từng đoàn người gói ghém cả một năm trong chiếc balo cũ, lỉnh kỉnh đồ đạc, rời thành phố về quê. Có người mệt rã rời, có người im lặng, có người cười, nhưng ánh mắt ai cũng giống nhau ánh mắt của người sắp được về nhà. Nhìn theo những chuyến xe rời đi, trong lòng chỉ còn lại một cảm giác nghẹn. Không khóc nổi, cũng chẳng nói được. Mọi thứ mắc kẹt lại ở cổ họng, nuốt không trôi. Có lẽ đây sẽ là bài viết cuối. Không phải vì không còn cảm xúc, mà vì cảm xúc đã quá nhiều. Quá mệt để tiếp tục lật lòng mình ra, rồi tự làm đau mình thêm bằng từng con chữ. Có những nỗi buồn, khi đã chạm đến đáy, người ta chỉ muốn im lặng mà sống sót qua nó, chứ không còn đủ sức gọi tên. Thôi thì… Ai cũng có một cái Tết của riêng mình. Chỉ là, có những người mang Tết trong vali trở về nhà. Còn có những người… mang nỗi nhớ ngồi lại giữa thành phố đông người, chờ năm cũ đi qua.

About