@._famuu._: ❤️‍🩹#emotional #deepquotes #relatable #bangladeshtiktok #viral

ᶠᵃʰⁱᵐᵃ
ᶠᵃʰⁱᵐᵃ
Open In TikTok:
Region: BD
Wednesday 17 June 2026 18:28:18 GMT
125127
7089
142
2233

Music

Download

Comments

mstmuniaishrat
💞M💞 :
জীবনের সবচেয়ে সুন্দর স্মৃতিগুলো তৈরি হয় যখন পাশে একজন সত্যিকারের বন্ধু থাকে
2026-06-18 02:44:46
5
pori.817
𝑹𝒊𝒚𝒂🦋 :
আমি মেরিট মেয়ে ফ্রেন্ড হবা 😊
2026-06-18 13:48:03
1
itsnafihere111
ʀᴀᴘᴜɴᴢᴇʟ :
Friend bolte kicchu hoi nh yaar🖤🩹
2026-06-18 09:52:36
3
uglygirl57890
No one :
এই জন্যই আমার কেউ নাই 😌✨❤️‍🔥
2026-06-19 01:06:54
0
..joha39
🎀..NUSRAT..🎀 :
জীবনে বন্ধু থেকে বড় বোন থাকলে হয় 🖤🖤
2026-06-18 07:42:08
2
mdadomali088
Md Rana Islam :
So beautiful ❤️🥰
2026-06-18 16:24:15
0
sabbirbdking1
⚡VOICE KING SABBIR⚡ :
𝘈𝘱𝘶🥹🎀
2026-06-18 18:35:37
0
moharani_3k
𝒯𝓊𝒷𝒶𝒾𝓎𝒶 :
কই কেউ তো আসলো না জীবনে
2026-06-18 07:05:12
2
f.m2936
🕌 Hafez Muktasin❤️ :
সাপোর্ট চাই ☺️আপু☺️☺️☺️☺️☺️
2026-06-18 17:03:17
0
user063549977
MD💥 Arif💥 :
হুম ঠিক আপু 🫶💚
2026-06-18 15:21:49
0
engineers_queen
✨🤍ᴇɴɢɪɴᴇᴇʀ's_ǫᴜᴇᴇɴ🤍✨ :
হুমম... প্রেমের চাইতে বন্ধুত্ব বেশি সুন্দর 😍❤️🤝
2026-06-18 16:18:49
0
user312929977
Abdur rahman 12345678 :
হুম
2026-06-17 18:45:14
1
veilora13
🍃✨ :
Bondhu carau jibon Cole 😅
2026-06-18 04:27:11
1
tubatunnannnn2025202
Tuba Tunna 🌺 :
aj pojontho arukum kawre pai na🥲
2026-06-18 04:20:11
1
md_junayed_118
md_junayed_11 :
Right Apu
2026-06-18 13:27:43
0
your.eva17
🌼🐝>𝙴𝚟𝚊<{𝚓𝚒𝚋𝚘𝚗}✨🦋 :
("জীবনের সবচেয়ে- সুন্দর স্মৃতিগুলো তৈরি হয় যখন পাশে একজন সত্যিকারের বন্ধু থাকে..!🫶🏻
2026-06-18 14:27:04
0
sadiaakternahida1
Nahida 💌💙 :
Sobar bagge take nh
2026-06-18 17:46:31
0
_.cuti._10
~`Bushra.. :
@AFNAN🌙 tor sathe amr age kn etto valo somporko tuiri hoy ni aitay afsos🥹
2026-06-18 07:53:12
2
samuuuuu18226
Samila Akter Borsha :
@_মহুয়া🖤 😩😩
2026-06-18 14:10:20
0
kashfia717
𐙚𝐊𝐀𝐒𝐇𝐅𝐈𝐀ᥫ᭡.ִֶָ𓂃 :
@Raisu💕💫🌷
2026-06-18 09:34:31
1
ur_pakhiii0
🌙┋𝗝𝗮𝗸𝗶Ya あ :
@✿Jꫝɴɴꫝᴛᥫᩣ 😌💗🫶
2026-06-18 17:20:38
1
himurhima
🌺"MARU"🌺 [$],,🌺 :
@🎀 ☺️
2026-06-18 16:16:46
0
royelgirl71
♡︎ 𝑺𝒉𝒊𝒛𝒖𝑩𝒂𝒚 ♡︎ :
@𝗛𝗮𝘆𝗮𝘁𝗶 🤍✨sunra ha heya tuu 🥺🫂🫶
2026-06-18 17:35:30
0
piu1234597
শ্যামলতা 🫶🕊️ :
@⎯͢༉𝐢ᥫ᭡𝐒𝐑𝐚ꫝ𝐓:⎯͢༉ @💞💞💕💕,, LOVE ,, 💞💞💕💕 @🎀💫.. আমার ভাষা..💫🎀
2026-06-18 07:58:17
2
nusratjahantasfiya63
🕊️ Nusrat 🕊️ :
@🍒Cherry🍒
2026-06-18 07:22:44
2
To see more videos from user @._famuu._, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thất bại, nếu nhìn đủ lâu, sẽ không còn là một cú ngã, mà là một trạng thái. Nó không đến rồi đi, nó ở lại, len vào từng thói quen, từng cái nhìn, từng khoảng lặng giữa hai hơi thở. Có những buổi sáng thức dậy, không phải vì hết buồn, mà vì không còn đủ sức để buồn thêm. Gương mặt trong gương vẫn là mình, nhưng ánh mắt thì đã khác, trầm hơn, đục hơn, như ly rượu bị bỏ quên qua đêm. Người ta thường nghĩ, lúc như vậy, con người sẽ cô độc. Nhưng thực ra, cô độc không phải là không có ai, mà là không còn kỳ vọng vào ai nữa. Vậy mà, lạ thay, chính lúc không còn trông đợi, lại là lúc có người xuất hiện. Không ồn ào. Không tuyên bố. Chỉ là một cuộc gọi ngắn ngủi vào một chiều xám: “Ra ngoài chút không?”   Không hỏi chuyện gì xảy ra. Không cần biết đúng sai. Chỉ là không muốn để một người chìm một mình. Có những buổi nhậu, rượu không còn là để vui. Nó trở thành một thứ ngôn ngữ khác, nơi người ta nói ít hơn, nhưng hiểu nhiều hơn. Một cái chạm ly nhẹ, một ánh mắt nhìn sang, một câu chửi thề rất đời… tất cả đều là cách người ta nói: “Vẫn còn đây.” Rồi có những bàn tay chìa ra, không phải để cứu, mà để đỡ. Sự khác biệt nằm ở chỗ đó.   Cứu là đưa ai đó ra khỏi hố.   Còn đỡ… là đứng cùng họ dưới đáy, cho đến khi họ đủ sức tự leo lên. Một ít tiền, đặt vào tay mà không cần ký nhận.   Một chiếc áo mới, không phải để đẹp, mà để giữ lại chút tự trọng cuối cùng.   Một đôi giày, để mỗi bước đi không còn nặng nề như đang kéo theo quá khứ. Những thứ đó, nếu nhìn từ bên ngoài, rất nhỏ. Nhưng với một người đang rơi, nó là những mảnh gỗ giữa dòng nước xiết. Và rồi, có một khoảnh khắc rất khó gọi tên, khi nhận ra mình chưa bị bỏ lại.   Không phải vì mình xứng đáng.   Mà đơn giản, vì vẫn có người chọn ở lại. Thất bại dạy con người nhiều thứ. Nó bóc đi ảo tưởng, làm lộ ra giới hạn, và ép ta nhìn thẳng vào phần yếu nhất của mình. Nhưng trên tất cả, nó dạy một điều mà thành công không bao giờ dạy được: Rằng tình nghĩa, nếu còn tồn tại, sẽ không xuất hiện lúc ánh đèn sáng nhất, mà sẽ lặng lẽ bước ra từ những góc tối nhất của đời người. Rượu rồi cũng cạn. Khói rồi cũng tan.   Nhưng những khoảnh khắc như vậy… không ồn ào, không phô trương, lại đủ để giữ một con người không vỡ ra hoàn toàn. Và có lẽ, đôi khi, chỉ cần như vậy là đủ.
Thất bại, nếu nhìn đủ lâu, sẽ không còn là một cú ngã, mà là một trạng thái. Nó không đến rồi đi, nó ở lại, len vào từng thói quen, từng cái nhìn, từng khoảng lặng giữa hai hơi thở. Có những buổi sáng thức dậy, không phải vì hết buồn, mà vì không còn đủ sức để buồn thêm. Gương mặt trong gương vẫn là mình, nhưng ánh mắt thì đã khác, trầm hơn, đục hơn, như ly rượu bị bỏ quên qua đêm. Người ta thường nghĩ, lúc như vậy, con người sẽ cô độc. Nhưng thực ra, cô độc không phải là không có ai, mà là không còn kỳ vọng vào ai nữa. Vậy mà, lạ thay, chính lúc không còn trông đợi, lại là lúc có người xuất hiện. Không ồn ào. Không tuyên bố. Chỉ là một cuộc gọi ngắn ngủi vào một chiều xám: “Ra ngoài chút không?” Không hỏi chuyện gì xảy ra. Không cần biết đúng sai. Chỉ là không muốn để một người chìm một mình. Có những buổi nhậu, rượu không còn là để vui. Nó trở thành một thứ ngôn ngữ khác, nơi người ta nói ít hơn, nhưng hiểu nhiều hơn. Một cái chạm ly nhẹ, một ánh mắt nhìn sang, một câu chửi thề rất đời… tất cả đều là cách người ta nói: “Vẫn còn đây.” Rồi có những bàn tay chìa ra, không phải để cứu, mà để đỡ. Sự khác biệt nằm ở chỗ đó. Cứu là đưa ai đó ra khỏi hố. Còn đỡ… là đứng cùng họ dưới đáy, cho đến khi họ đủ sức tự leo lên. Một ít tiền, đặt vào tay mà không cần ký nhận. Một chiếc áo mới, không phải để đẹp, mà để giữ lại chút tự trọng cuối cùng. Một đôi giày, để mỗi bước đi không còn nặng nề như đang kéo theo quá khứ. Những thứ đó, nếu nhìn từ bên ngoài, rất nhỏ. Nhưng với một người đang rơi, nó là những mảnh gỗ giữa dòng nước xiết. Và rồi, có một khoảnh khắc rất khó gọi tên, khi nhận ra mình chưa bị bỏ lại. Không phải vì mình xứng đáng. Mà đơn giản, vì vẫn có người chọn ở lại. Thất bại dạy con người nhiều thứ. Nó bóc đi ảo tưởng, làm lộ ra giới hạn, và ép ta nhìn thẳng vào phần yếu nhất của mình. Nhưng trên tất cả, nó dạy một điều mà thành công không bao giờ dạy được: Rằng tình nghĩa, nếu còn tồn tại, sẽ không xuất hiện lúc ánh đèn sáng nhất, mà sẽ lặng lẽ bước ra từ những góc tối nhất của đời người. Rượu rồi cũng cạn. Khói rồi cũng tan. Nhưng những khoảnh khắc như vậy… không ồn ào, không phô trương, lại đủ để giữ một con người không vỡ ra hoàn toàn. Và có lẽ, đôi khi, chỉ cần như vậy là đủ.

About