@seriesvitaminas: #series #fyp #foryupage #fypシ゚viral #paratiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

series vitaminas
series vitaminas
Open In TikTok:
Region: CO
Thursday 18 June 2026 01:05:42 GMT
12817
254
28
4

Music

Download

Comments

seriesvitaminas2
elvitaminas2 :
estamos listos por Aquí full videos vitaminas no se rinde
2026-06-19 02:06:56
2
luisdv0
Shiki :
Si creas otra cuenta ?
2026-06-18 04:38:52
1
sebastian..741
sëbås//tîän🧃 :
uyy como así
2026-06-18 02:28:17
0
janer.gmez05
janer777 :
amigo cree otra cuenta
2026-06-18 14:45:11
0
jennifer47268
Jennifer♡ :
no me salen los videos en Youtube 🥺
2026-06-18 12:49:59
0
alexander.almanza63
Alexander ❤️❤️❤️❤️ :
crea otra
2026-06-18 11:26:25
0
aidaagonzalez63
user8722538653733 :
crea otra cuenta
2026-06-18 10:08:59
0
tonychacon2
tonychacon2 :
la gente es imbidiosa
2026-06-18 03:26:43
1
arthurnet28
arthurnet28 :
pero los vas a publicar en tu página de YouTube
2026-06-18 23:50:19
0
aidaagonzalez63
user8722538653733 :
eres buenísimo siga
2026-06-18 10:08:44
0
seriesvitaminas2
elvitaminas2 :
más tarde subo videos aquí mi gente
2026-06-18 16:42:25
1
edithdeherrera492
Edith Ramirez :
que lastima
2026-06-18 02:55:43
1
maloyrodriguez
MALOY :
dejen este mensaje otra cuenta de respaldo antes de que la cierren
2026-06-18 10:31:27
0
nora.fernndez
Nora Fernández :
dios que gente tan mala
2026-06-18 01:45:21
0
julieta.vargas179
Julieta Vargas :
noooooo xq son asi
2026-06-18 01:13:14
0
seriesvitaminas
series vitaminas :
más tarde les paso una cuenta para seguir hay mi gente
2026-06-18 16:25:26
0
deisy.o9
Deisy :
😔🧐 💔
2026-06-19 01:48:14
0
uriana608
Alberto uriana :
😳😳😳
2026-06-18 01:08:35
0
zapata19953
zapata1995 :
🥲🥲🥲
2026-06-19 01:35:58
0
jos.del.carmen.ra57
José del Carmen Rangel torres :
😢😢😢😢
2026-06-19 14:47:09
0
javierinsfran73
javierinsfran73 :
💪💪💪💪💪
2026-07-10 02:20:14
0
To see more videos from user @seriesvitaminas, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Nghe thì giống một câu đùa. Đến mức người ta chỉ cười rồi lướt qua. Nhưng chỉ những ai từng đánh đổi cả tuổi trẻ để yêu một người mới biết, có những câu nói nghe hài hước nhất… lại được viết bằng những ngày đau nhất. Ngày ấy, chúng mình nghèo. Không có nhà, không có xe, cũng chẳng có gì ngoài những dự định. Em nói sau này mình sẽ nuôi một con mèo. Anh bảo phải có thêm một ban công để mỗi sáng em ngồi uống cà phê. Rồi mình còn đặt tên cho những đứa con chưa từng được sinh ra, từng tranh nhau xem sau này tóc ai sẽ bạc trước, từng cãi nhau xem già rồi sẽ về quê hay ở phố. Hai đứa ngồi vẽ cả một cuộc đời, đẹp đến mức cứ ngỡ chỉ cần yêu nhau là đủ. Hồi ấy, chỉ cần đi ngang một cửa hàng nội thất cũng đủ để đứng ngắm. Em chỉ vào chiếc ghế sofa rồi hỏi: “Sau này mình mua màu xám hay màu kem?” Anh cười bảo: “Màu gì cũng được, miễn là em còn ngồi cạnh.” Hai đứa hứa sẽ dành dụm từng chút, cuối tuần tự đi siêu thị, tự nấu ăn, tự cãi nhau xem ai phải rửa bát. Chúng mình từng sống với một tương lai rõ ràng đến mức cứ ngỡ chỉ cần thời gian trôi qua là nó sẽ tự thành hiện thực. Nào ngờ, có những điều chỉ tồn tại đẹp nhất… khi vẫn còn nằm trong tưởng tượng. Rồi có một ngày, cả hai vẫn ngồi cạnh nhau nhưng chẳng còn ai nhắc đến ngày mai. Những câu chuyện từng kéo dài đến khuya giờ chỉ còn vài dòng hỏi han cho có. Cuộc trò chuyện nào cũng kết thúc bằng “Ừ”, “Biết rồi”, “Để sau nhé”. Điều lạ nhất của tình yêu là lúc bắt đầu, người ta luôn tìm mọi cách để bước vào cuộc đời nhau. Đến khi kết thúc, cũng chính hai người ấy lại cư xử như chưa từng quen biết. Bao kỷ niệm từng nâng niu, cuối cùng cũng chỉ còn là vài tấm ảnh nằm yên trong một chiếc điện thoại đã đổi từ lâu. Sau này tôi mới hiểu, tình yêu hiếm khi chết trong một ngày. Nó mất đi từng chút một. Mỗi lần thất vọng là mất một nét cọ. Mỗi lần im lặng là phai một mảng màu. Mỗi lần chọn quay lưng thay vì ngồi lại, bức tranh lại rách thêm một góc. Đến lúc cả hai nhận ra, thứ từng gọi là “cả đời” chỉ còn là những vệt màu loang lổ, không ai còn đủ can đảm để tô lại từ đầu. Có những ngày, cả hai ngồi cạnh nhau nhưng chẳng còn ai nhắc đến tương lai. Người trước mặt vẫn là người ấy, chỉ là ánh mắt đã không còn như trước. Hóa ra, khoảng cách xa nhất không phải là xa nhau. Mà là đứng cạnh nhau nhưng không còn nhìn về cùng một hướng. Có một điều mãi sau này tôi mới nhận ra. Khi còn yêu, người ta thường nghĩ mình đang cùng nhau xây dựng tương lai. Nhưng thật ra, mỗi người đều đang âm thầm xây trong lòng một phiên bản khác nhau của hạnh phúc. Đến lúc một người đổi hướng, căn nhà ấy vẫn còn nguyên trong tim người ở lại. Chỉ tiếc… người từng hứa sẽ về nhà đã không còn muốn tìm đường quay lại. Có người hỏi tôi: “Yêu nhau lâu như thế, sao vẫn mất nhau?” Tôi chỉ cười. Bởi làm gì có mối tình nào tự nhiên biến mất. Nó chỉ giống một bức tranh màu nước. Mỗi ngày trôi đi, cuộc đời lại hắt lên chút mưa gió. Nếu cả hai cùng che, bức tranh sẽ còn. Nếu chỉ còn một người cố giữ, sớm muộn gì màu cũng trôi. Đến cuối cùng, tôi mới hiểu. Điều tiếc nuối nhất không phải là yêu sai người, mà là mình đã thật lòng với một tương lai chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của cả hai. Chúng mình đều từng cầm chung một cây cọ. Chỉ khác là, đến giữa chừng một người vẫn tiếp tục vẽ, còn một người đã lặng lẽ buông tay từ lúc nào. Tôi cứ nghĩ mình đang cùng em vẽ một bức tranh. Đến khi màu nhòe hết mới biết… có một người đã buông cọ từ rất lâu, chỉ là người còn lại vẫn chưa chịu dừng. Có những bức tranh vì mưa mà nhòe, nhưng cũng có những bức tranh chưa kịp khô đã chẳng còn ai muốn vẽ tiếp. Hóa ra thứ dễ tan nhất chưa bao giờ là màu nước. Mà là lời hứa của một người đã không còn muốn ở lại. Để rồi nhiều năm sau, khi ai đó vô tình nhắc lại câu: “Chuyện tình mình cứ vẽ thôi… tạt nước cái là trôi.” Người ngoài sẽ cười vì nghĩ đó là một câu nói vui. Chỉ có người từng đi qua một cuộc tình tan vỡ mới hiểu, không phải nước làm trôi bức tranh. Mà là người đã buông tay trước. Nước… chỉ là thứ đến sau cùng để xóa đi những gì vốn đã chẳng còn ai muốn giữ.
Nghe thì giống một câu đùa. Đến mức người ta chỉ cười rồi lướt qua. Nhưng chỉ những ai từng đánh đổi cả tuổi trẻ để yêu một người mới biết, có những câu nói nghe hài hước nhất… lại được viết bằng những ngày đau nhất. Ngày ấy, chúng mình nghèo. Không có nhà, không có xe, cũng chẳng có gì ngoài những dự định. Em nói sau này mình sẽ nuôi một con mèo. Anh bảo phải có thêm một ban công để mỗi sáng em ngồi uống cà phê. Rồi mình còn đặt tên cho những đứa con chưa từng được sinh ra, từng tranh nhau xem sau này tóc ai sẽ bạc trước, từng cãi nhau xem già rồi sẽ về quê hay ở phố. Hai đứa ngồi vẽ cả một cuộc đời, đẹp đến mức cứ ngỡ chỉ cần yêu nhau là đủ. Hồi ấy, chỉ cần đi ngang một cửa hàng nội thất cũng đủ để đứng ngắm. Em chỉ vào chiếc ghế sofa rồi hỏi: “Sau này mình mua màu xám hay màu kem?” Anh cười bảo: “Màu gì cũng được, miễn là em còn ngồi cạnh.” Hai đứa hứa sẽ dành dụm từng chút, cuối tuần tự đi siêu thị, tự nấu ăn, tự cãi nhau xem ai phải rửa bát. Chúng mình từng sống với một tương lai rõ ràng đến mức cứ ngỡ chỉ cần thời gian trôi qua là nó sẽ tự thành hiện thực. Nào ngờ, có những điều chỉ tồn tại đẹp nhất… khi vẫn còn nằm trong tưởng tượng. Rồi có một ngày, cả hai vẫn ngồi cạnh nhau nhưng chẳng còn ai nhắc đến ngày mai. Những câu chuyện từng kéo dài đến khuya giờ chỉ còn vài dòng hỏi han cho có. Cuộc trò chuyện nào cũng kết thúc bằng “Ừ”, “Biết rồi”, “Để sau nhé”. Điều lạ nhất của tình yêu là lúc bắt đầu, người ta luôn tìm mọi cách để bước vào cuộc đời nhau. Đến khi kết thúc, cũng chính hai người ấy lại cư xử như chưa từng quen biết. Bao kỷ niệm từng nâng niu, cuối cùng cũng chỉ còn là vài tấm ảnh nằm yên trong một chiếc điện thoại đã đổi từ lâu. Sau này tôi mới hiểu, tình yêu hiếm khi chết trong một ngày. Nó mất đi từng chút một. Mỗi lần thất vọng là mất một nét cọ. Mỗi lần im lặng là phai một mảng màu. Mỗi lần chọn quay lưng thay vì ngồi lại, bức tranh lại rách thêm một góc. Đến lúc cả hai nhận ra, thứ từng gọi là “cả đời” chỉ còn là những vệt màu loang lổ, không ai còn đủ can đảm để tô lại từ đầu. Có những ngày, cả hai ngồi cạnh nhau nhưng chẳng còn ai nhắc đến tương lai. Người trước mặt vẫn là người ấy, chỉ là ánh mắt đã không còn như trước. Hóa ra, khoảng cách xa nhất không phải là xa nhau. Mà là đứng cạnh nhau nhưng không còn nhìn về cùng một hướng. Có một điều mãi sau này tôi mới nhận ra. Khi còn yêu, người ta thường nghĩ mình đang cùng nhau xây dựng tương lai. Nhưng thật ra, mỗi người đều đang âm thầm xây trong lòng một phiên bản khác nhau của hạnh phúc. Đến lúc một người đổi hướng, căn nhà ấy vẫn còn nguyên trong tim người ở lại. Chỉ tiếc… người từng hứa sẽ về nhà đã không còn muốn tìm đường quay lại. Có người hỏi tôi: “Yêu nhau lâu như thế, sao vẫn mất nhau?” Tôi chỉ cười. Bởi làm gì có mối tình nào tự nhiên biến mất. Nó chỉ giống một bức tranh màu nước. Mỗi ngày trôi đi, cuộc đời lại hắt lên chút mưa gió. Nếu cả hai cùng che, bức tranh sẽ còn. Nếu chỉ còn một người cố giữ, sớm muộn gì màu cũng trôi. Đến cuối cùng, tôi mới hiểu. Điều tiếc nuối nhất không phải là yêu sai người, mà là mình đã thật lòng với một tương lai chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của cả hai. Chúng mình đều từng cầm chung một cây cọ. Chỉ khác là, đến giữa chừng một người vẫn tiếp tục vẽ, còn một người đã lặng lẽ buông tay từ lúc nào. Tôi cứ nghĩ mình đang cùng em vẽ một bức tranh. Đến khi màu nhòe hết mới biết… có một người đã buông cọ từ rất lâu, chỉ là người còn lại vẫn chưa chịu dừng. Có những bức tranh vì mưa mà nhòe, nhưng cũng có những bức tranh chưa kịp khô đã chẳng còn ai muốn vẽ tiếp. Hóa ra thứ dễ tan nhất chưa bao giờ là màu nước. Mà là lời hứa của một người đã không còn muốn ở lại. Để rồi nhiều năm sau, khi ai đó vô tình nhắc lại câu: “Chuyện tình mình cứ vẽ thôi… tạt nước cái là trôi.” Người ngoài sẽ cười vì nghĩ đó là một câu nói vui. Chỉ có người từng đi qua một cuộc tình tan vỡ mới hiểu, không phải nước làm trôi bức tranh. Mà là người đã buông tay trước. Nước… chỉ là thứ đến sau cùng để xóa đi những gì vốn đã chẳng còn ai muốn giữ.

About