@littlegurlll:

duatujuh
duatujuh
Open In TikTok:
Region: ID
Thursday 18 June 2026 03:29:10 GMT
92699
22937
30
1953

Music

Download

Comments

u.dontknow_meee
Thecure :
ga usah berharap sama org lain, nikmati sendiri aja bingung nya, capeknya, hilang arahnya.. makin di ceritain makin di sepelein
2026-06-19 04:41:27
14
cevanilaa
𝓯𝓪𝓷𝓲𝓲𝜗𝜚˚⋆ :
when yaaa
2026-06-19 04:06:36
0
yinnnnna
hazellynns𓍢ִ໋🌷͙֒✧ :
emang ga worth it untuk dicintai, krn emg sekurang itu. gw ga yakin ada yg nerima kekurangan gw
2026-06-19 02:07:48
21
chochocream0
Rvvv :
Terimakasihhhh untuk cowokku🥺🤍
2026-06-18 13:03:59
20
21gixyy
Gixy :
ada about you ada gixy 😁💝
2026-06-19 01:59:49
4
zqviera
a :
2026-06-18 17:29:49
3
erwinhacker
Scooby~Doo :
huhuhu
2026-06-18 17:13:00
4
blueloveica
blueloveica :
Di setiap about you🏃🏻‍♀️
2026-06-18 23:41:29
2
geb_byee
•_• :
carilah yang bisa bersama dalam keadaan apapun karena sukses pun terkadang mereka tidak bisa menerima
2026-06-19 06:01:07
0
auliaaltffhiliani
ᜊ : ⍴ііу :
2026-06-18 12:08:00
1
cheesecyp
capcipcup :
ini bnr
2026-06-19 05:10:35
0
pwettiebweelll
glycine :
2026-06-18 12:43:24
1
elieshyie
🍪 :
terimakasihhh untukk cowokuu🥺🤍🤍
2026-06-19 04:58:00
0
nneptyuresz
nneptyuresz :
lagi ga ngerasain dicintai segitunya, tp lgi mencintai orang segitunya aku emang gapunya hal yg pantes buat di banggain tp aku selalu mencintainya dalam bentuk apapun bahkan sekarang kita sudah lost contact dan sudah jauh tp aku masi memilih untuk mencintainya dari kejauhan dan selalu ikut bangga dengan apa yg dia gapai
2026-06-19 04:29:00
0
ccsi3e
Ccc :
aku baru baikan, senenggg bgttttt
2026-06-18 17:43:53
1
vanzzgntnvgg
￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ :
udah gini, maunya sendiri terus, dingertiin yang gimana lagi co
2026-06-19 00:06:03
0
user124942664
ddd :
🙃🙃🙃
2026-06-18 09:57:44
0
dulapipaal
▪️ :
😏😏😏
2026-06-18 10:40:55
0
user63636281992
c :
@h trimakasii untk cowokuu🤍🤍
2026-06-19 04:00:33
1
To see more videos from user @littlegurlll, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Rooftop tầng 21 nằm im lặng giữa lòng Sài Gòn, nơi nhìn ra xa thấy đại lộ Võ Văn Kiệt trải dài như một dải lụa vàng dưới ánh đèn. Dòng xe nối nhau bất tận, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước bờ kênh thành những mảng lung linh lay động, như ký ức vừa chạm đã tan. Đêm ấy, gió cuối mùa mưa lạnh hơn thường lệ. Cô ngồi sát bên anh, vai khẽ chạm vai, không biết là để né gió hay để xích lại gần hơn một chút. Anh nâng ly Macallan 12, màu hổ phách rung khẽ dưới ánh đèn vàng, hương gỗ sồi hòa lẫn mùi khói từ điếu Benson & Hedges cháy dở trên gạt tàn. Anh kể về những bão táp đã đi qua, những đêm dài chỉ có tiếng rượu rót và tiếng thở nặng nề làm bạn. Anh cố tránh ánh mắt cô, sợ rằng nếu nhìn lâu, cô sẽ thấy giọt nước đang dâng nơi khoé mắt. Cơn gió lùa qua mái tóc cô, mang theo một chút lạnh và mùi hương quen thuộc khiến anh càng muốn giữ câu chuyện ở khoảng cách an toàn. Nhưng rồi anh quay lại. Môi chạm môi. Nóng bỏng. Run rẩy. Một thoáng whisky, một thoáng vị son, và đâu đó vẫn còn hương khói thuốc mờ ảo. Trong giây phút ấy, Sài Gòn dường như lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập hòa chung một nhịp. Sau đêm đó, họ không gặp lại. Không một lời chia tay, cũng chẳng có giận hờn. Chỉ là mỗi người quay về với thế giới riêng, để rồi nhận ra khoảng cách thực sự không phải từ ban công đến cửa quán, mà là từ trái tim này sang trái tim kia. Nhiều năm sau, mỗi lần ngang qua đại lộ Võ Văn Kiệt, anh vẫn ngẩng nhìn về phía tòa nhà ấy. Không phải để tìm lại cô, mà để nhắc mình rằng: Có những khoảnh khắc không kéo dài được cả đời, nhưng lại đủ để giữ một đời nguyên vẹn.
Rooftop tầng 21 nằm im lặng giữa lòng Sài Gòn, nơi nhìn ra xa thấy đại lộ Võ Văn Kiệt trải dài như một dải lụa vàng dưới ánh đèn. Dòng xe nối nhau bất tận, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước bờ kênh thành những mảng lung linh lay động, như ký ức vừa chạm đã tan. Đêm ấy, gió cuối mùa mưa lạnh hơn thường lệ. Cô ngồi sát bên anh, vai khẽ chạm vai, không biết là để né gió hay để xích lại gần hơn một chút. Anh nâng ly Macallan 12, màu hổ phách rung khẽ dưới ánh đèn vàng, hương gỗ sồi hòa lẫn mùi khói từ điếu Benson & Hedges cháy dở trên gạt tàn. Anh kể về những bão táp đã đi qua, những đêm dài chỉ có tiếng rượu rót và tiếng thở nặng nề làm bạn. Anh cố tránh ánh mắt cô, sợ rằng nếu nhìn lâu, cô sẽ thấy giọt nước đang dâng nơi khoé mắt. Cơn gió lùa qua mái tóc cô, mang theo một chút lạnh và mùi hương quen thuộc khiến anh càng muốn giữ câu chuyện ở khoảng cách an toàn. Nhưng rồi anh quay lại. Môi chạm môi. Nóng bỏng. Run rẩy. Một thoáng whisky, một thoáng vị son, và đâu đó vẫn còn hương khói thuốc mờ ảo. Trong giây phút ấy, Sài Gòn dường như lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập hòa chung một nhịp. Sau đêm đó, họ không gặp lại. Không một lời chia tay, cũng chẳng có giận hờn. Chỉ là mỗi người quay về với thế giới riêng, để rồi nhận ra khoảng cách thực sự không phải từ ban công đến cửa quán, mà là từ trái tim này sang trái tim kia. Nhiều năm sau, mỗi lần ngang qua đại lộ Võ Văn Kiệt, anh vẫn ngẩng nhìn về phía tòa nhà ấy. Không phải để tìm lại cô, mà để nhắc mình rằng: Có những khoảnh khắc không kéo dài được cả đời, nhưng lại đủ để giữ một đời nguyên vẹn.

About