Lar Ngorn :
Năm đó tôi học toán như điên. Sáng mở mắt là đề thi thử, trưa ăn cơm tay cầm đũa tay cầm bút, tối đi chơi với bạn balo vẫn nhét đầy đề. Bạn bè rủ đá bóng tôi bảo “chờ tao giải nốt câu này”. Cả thế giới của tôi chỉ còn công thức, định lý và nỗi sợ giải chưa đủ nhanh. Tôi làm đề như máy, làm xong lại xem lời giải, cứ thế ngày qua ngày. Tôi tưởng toán là tất cả, là người bạn không bao giờ phản bội.
Rồi một ngày, toán biến mất. Không lời từ biệt. Sáng tỉnh dậy mở vở ra, đầu óc trống rỗng. Công thức từng thuộc như cháo giờ bay sạch. Các nhóm luyện đề giải tán, sách vở nhìn vào chỉ thấy xa lạ. Lòng tôi đau như cắt. Không phải đau vì mất điểm, mà đau vì người bạn thân nhất bỏ mình đi. Toán từng là lý do tôi thức khuya, là lý do tôi cười một mình khi ra đáp án. Giờ nó đi rồi.
Tôi bỏ học, bỏ đề, vứt hết sách vào góc phòng. Ăn không ngon, ngủ không yên. Ai hỏi “học hành sao rồi” tôi chỉ cười gượng. Bên trong là một cái hố đen trống rỗng. Tôi nghĩ mình đã mất toán mãi.
Cho đến một sáng, tiếng chim hót ngoài cửa gọi tôi dậy. Kéo rèm ra, nắng chiếu lên bàn học. Những quyển sách tôi tưởng đã vứt đi giờ nằm ngay ngắn trên bàn. Trong thùng rác, những tờ giấy tôi từng vo tròn vì làm sai được trải phẳng. Bên lề mỗi bài sai có dòng chữ nhỏ: “Không sao cả, sai thì sửa thôi”. Lật trang đầu quyển vở, chỉ có một câu: “Xin lỗi vì đã im lặng. Tôi chưa bao giờ rời đi. Tôi chỉ muốn cậu dừng lại, vì cậu chạy quá nhanh rồi”.
Nước mắt tôi rơi. Hóa ra toán chưa từng bỏ tôi. Là tôi kiệt sức trước, là tôi quên mất học cũng cần thở. Tôi đã ép bản thân đến đường cùng rồi quay sang trách toán.
Từ đó tôi và toán làm bạn lại. Nhưng khác trước. Sáng tôi chỉ làm ba bài chọn lọc. Trưa gấp sách ăn cơm với mẹ. Tối ai rủ đá bóng tôi đi ngay. Trước khi ngủ chỉ ôn một công thức rồi mỉm cười gấp sách. Toán hứa sẽ không bỏ tôi lại nữa. Toán nói: “Cậu vui thì tôi mới đẹp. Cậu khỏe thì tôi mới có ý nghĩa”.
Nhiều năm trôi qua. Tôi không còn là cái máy giải đề. Tôi kể cho các em nghe về quãng thời gian tôi và toán giận nhau, để chúng hiểu mệt thì cứ dừng lại, bỏ cuộc một chút không phải thua cả đời.
Cuối cùng tôi và toán sống hạnh phúc đến cuối đời. Kh vì tôi giỏi nhất, mà vì tôi học được cách yêu toán đúng cách.
2026-06-21 04:22:21