@gau_nho30: #CapCut #xuhuong #tamtrang #🖤

𝔾𝕒̂́𝕦 𝕟𝕙𝕠̉🥬
𝔾𝕒̂́𝕦 𝕟𝕙𝕠̉🥬
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 18 June 2026 10:11:38 GMT
7793
275
36
73

Music

Download

Comments

ngocquyen.002
Quyen :
Hay quá bạn
2026-06-18 10:20:15
1
ngocnhuy1986
CÔ HAI*vĩnh Long*🩵 :
chiều vv nhé em
2026-06-18 10:15:45
1
lienlanhlung07
Đừng Nhìn Em 😜 :
hay quá ty 💞
2026-06-18 12:31:51
0
kieukp
Kiều Nguyễn ☘️ :
Hay quá e
2026-06-18 11:08:58
0
bodonthan6262
Bố đơn thân :
Chiều vv em
2026-06-18 10:15:25
1
tanthi27
𝑻𝒂̂𝒏 𝑻𝒉𝒊 :
Hay quá e
2026-06-18 11:27:46
0
tram_cam_xuc67
🎧ྀི♪⋆.ⓉⓇẠⓂⒸẢⓂⓍÚⒸ67✮ :
Hay quá em
2026-06-18 11:51:51
0
benguyen_94kk
Be Nguyen-94 :
buổi tối vui vẻ nhé em
2026-06-18 12:32:42
0
ntct.9xxxx
ʚ ᴛɪᴇ̂ɴ ɴᴇ̀ ˇ :
Nn nhe ban
2026-06-18 15:40:55
0
dangnghiaa95
Đăng Nghĩa :
Hay quá bạn
2026-06-18 13:03:30
0
thanhphong27061998
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑷𝒉𝒐𝒏𝒈 :
Hay quá em
2026-06-18 10:31:56
1
voicoi.mc_8384
PHAN VĂN HIỆU.✅ :
Tuyệt vời lắm em gái ơi chúc em buổi the chiều vv nhé ĐL
2026-06-18 10:46:15
1
gocnhacbuon4
Trai Trà Vinh 84 :
cảnh đẹp quá em
2026-06-18 10:45:02
0
luong.trn0
🎼NHẠC TRỮ TÌNH 🎸🎸🎸 :
yêu nhạc trữ tình 🥰🥰
2026-06-18 13:42:09
0
nhacxua789
💫KÊNH NHẠC XƯA 💫 :
hay quá Em ❤️🥰
2026-06-18 11:55:27
0
nhacvang1995
ℕℍẠℂ 𝕍Àℕ𝔾 𝟙𝟡𝟡𝟝 :
nhạc hay...mv đẹp chị
2026-06-18 11:48:55
0
quetoi067
𝑵𝒈𝒖𝒚𝒆̂̃𝒏 𝑯𝒐𝒂̀𝒏𝒈 :
Tối vui vẻ e
2026-06-18 12:20:03
0
radionhacso
ℜ𝔞𝔡𝔦𝔬 𝔫𝔥ạ𝔠 𝔰ố(っ◔◡◔)っ :
hay lắm em btvv em nhé 🥰
2026-06-18 11:15:58
0
chau_429
𝘾𝙃Â𝙐 𝙈È𝙊 𝘾Á𝙏𝘾Á𝙏 :
Qua hay luôn em oi😍😍
2026-06-18 16:43:04
0
khanhchi14068
Cô út 🍒 :
ngày mới vv e
2026-06-19 01:37:36
0
menhmong031
💫Dì Hai💫 :
🥰🥰🥰
2026-06-18 10:34:13
1
longchi0627
Úᴛ Dɪᴇ̂̃ᴍ 🍒 :
🥰🥰🥰
2026-06-18 15:29:16
0
tn.tnh.tn
Hoa hồng có gai ❤️ :
❤️❤️❤️
2026-06-18 20:14:52
0
nhungtuyet1130
🌾𝕮𝖔̂ 𝕭𝖆 𝟏𝟗𝟗𝟎 :
💕🥰
2026-06-18 14:42:22
0
nhipcamxuc_95
Nhịp Cảm Xúc :
❤️❤️❤️
2026-06-18 10:12:57
1
To see more videos from user @gau_nho30, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sài Gòn về đêm, trời không mưa mà đường vẫn ướt. Ánh đèn vàng loang trên mặt nhựa, từng vệt sáng như ký ức bị kéo dài ra mãi. Anh chạy xe chậm, qua những con đường từng thân thuộc đến mức chỉ cần liếc là biết sắp có khúc cua nào. Phan Đăng Lưu, hàng cây già vẫn còn đó. Hoàng Văn Thụ, quán Dimsum ngày trước vẫn mở, nơi mà anh chỉ ghé khi thấy vui, khi cuộc sống còn nhẹ như ly bia đầu tối, và lòng chưa biết thế nào là nặng. Đêm nay anh không vào, chỉ chạy chậm lại, nhìn ánh đèn bên trong hắt ra qua lớp kính, nghe tiếng chảo sắt va vào nhau, và nhớ rằng, hóa ra có những nơi chỉ nên giữ bằng trí nhớ, vì nếu quay lại, có khi chẳng còn đúng hương vị cũ. Xe quẹo vào Lê Văn Sỹ, rồi vòng về Nơ Trang Long. Con đường cũ, đoạn cuối có quán Lẩu Gà vẫn còn mở. Bảng hiệu nhòe, tiếng nói cười lẫn trong mùi khói bếp. Anh dừng lại, tắt máy. Bước vào quán, ngồi xuống cái bàn quen, góc ngoài cùng, nơi từng ngồi trong đêm cuối cùng của mình ở đây. Khi đó, anh đã đi bộ đến, uống vài ly rồi đi bộ về, đêm đó không ai nói chuyện, chỉ có tiếng lòng mình vang lên giữa phố. Còn hôm nay, anh cũng ngồi lại, chỉ khác là lòng đã yên hơn, và trong tay, không còn chai, chỉ một ly The Kaikatsu 18, thứ rượu dành cho người không cần say mới dám nghĩ. Anh rót rượu, màu hổ phách ánh lên trong ly, thơm mùi gỗ sồi và khói nhẹ. Uống chậm, để lửa rượu đi qua cổ họng, chạm vào trí nhớ, và dừng lại nơi ngực, chỗ từng có quá nhiều điều chưa nói. Từ chiếc loa cũ trong quán, nhạc vang lên: “Now what if I never kiss your lips again, or feel the touch of your sweet embrace…” Giọng hát của Laura Pausini tan ra giữa tiếng mưa mảnh ngoài hiên, vừa đủ để khiến anh dừng tay, nhìn ra ngoài, và thấy mình lặng đi một chút. Không phải vì nhớ ai. Mà vì nhớ chính mình, cái phiên bản cũ, đã từng đi qua những đêm giống thế này, với cùng một ly rượu, cùng một điếu thuốc, nhưng trong lòng còn đầy giông. “Until the day I let you go, Until we say our next hello, it’s not goodbye…” Anh rít một hơi Marlboro Gold, khói tan dần theo câu hát. Thành phố ngoài kia vẫn thở, vẫn sáng, và vẫn chẳng biết có người đang ngồi giữ lại vài mảnh nhỏ của một đời đã qua. Anh rót thêm ly nữa. Rượu không làm say, chỉ khiến thời gian chậm lại. Từng tiếng nói quanh anh nhòe đi như cảnh phim bị xóa nét. Anh không cố nhớ gì, cũng chẳng muốn quên. Chỉ để lòng mình trôi theo hơi rượu vừa đủ ấm để không cô đơn, vừa đủ tỉnh để biết, có những điều đi rồi là đúng. “Till I see you again, I’ll be right here remembering when…” Câu hát cuối dừng lại. Anh nhìn ly rượu cạn, khói thuốc tan. Không có kết thúc nào thật sự, chỉ là những khoảnh khắc ta tự chọn để khép lại. Anh đứng dậy, trả tiền, gật đầu chào người chủ quán. Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn như mọi khi. Chỉ có lòng anh là khác bình thản, không vướng víu, không cần phải quên. ⸻ Sài Gòn không giữ ai. Thành phố này chỉ đứng đó, nhìn người ta đến, rồi đi, giữ lại vài đêm, vài quán nhỏ, vài bài hát, vài ánh nhìn. Có người tìm lại quá khứ trong men rượu. Có người để nó trôi đi trong khói thuốc. Còn anh, chỉ ngồi lại một đêm, để biết mình vẫn còn cảm được dù chỉ bằng một hơi rượu, một khúc nhạc, và một chút yên. Rượu & Khói. Không phải để quên. Chỉ để thấy rằng…. It’s not goodbye.
Sài Gòn về đêm, trời không mưa mà đường vẫn ướt. Ánh đèn vàng loang trên mặt nhựa, từng vệt sáng như ký ức bị kéo dài ra mãi. Anh chạy xe chậm, qua những con đường từng thân thuộc đến mức chỉ cần liếc là biết sắp có khúc cua nào. Phan Đăng Lưu, hàng cây già vẫn còn đó. Hoàng Văn Thụ, quán Dimsum ngày trước vẫn mở, nơi mà anh chỉ ghé khi thấy vui, khi cuộc sống còn nhẹ như ly bia đầu tối, và lòng chưa biết thế nào là nặng. Đêm nay anh không vào, chỉ chạy chậm lại, nhìn ánh đèn bên trong hắt ra qua lớp kính, nghe tiếng chảo sắt va vào nhau, và nhớ rằng, hóa ra có những nơi chỉ nên giữ bằng trí nhớ, vì nếu quay lại, có khi chẳng còn đúng hương vị cũ. Xe quẹo vào Lê Văn Sỹ, rồi vòng về Nơ Trang Long. Con đường cũ, đoạn cuối có quán Lẩu Gà vẫn còn mở. Bảng hiệu nhòe, tiếng nói cười lẫn trong mùi khói bếp. Anh dừng lại, tắt máy. Bước vào quán, ngồi xuống cái bàn quen, góc ngoài cùng, nơi từng ngồi trong đêm cuối cùng của mình ở đây. Khi đó, anh đã đi bộ đến, uống vài ly rồi đi bộ về, đêm đó không ai nói chuyện, chỉ có tiếng lòng mình vang lên giữa phố. Còn hôm nay, anh cũng ngồi lại, chỉ khác là lòng đã yên hơn, và trong tay, không còn chai, chỉ một ly The Kaikatsu 18, thứ rượu dành cho người không cần say mới dám nghĩ. Anh rót rượu, màu hổ phách ánh lên trong ly, thơm mùi gỗ sồi và khói nhẹ. Uống chậm, để lửa rượu đi qua cổ họng, chạm vào trí nhớ, và dừng lại nơi ngực, chỗ từng có quá nhiều điều chưa nói. Từ chiếc loa cũ trong quán, nhạc vang lên: “Now what if I never kiss your lips again, or feel the touch of your sweet embrace…” Giọng hát của Laura Pausini tan ra giữa tiếng mưa mảnh ngoài hiên, vừa đủ để khiến anh dừng tay, nhìn ra ngoài, và thấy mình lặng đi một chút. Không phải vì nhớ ai. Mà vì nhớ chính mình, cái phiên bản cũ, đã từng đi qua những đêm giống thế này, với cùng một ly rượu, cùng một điếu thuốc, nhưng trong lòng còn đầy giông. “Until the day I let you go, Until we say our next hello, it’s not goodbye…” Anh rít một hơi Marlboro Gold, khói tan dần theo câu hát. Thành phố ngoài kia vẫn thở, vẫn sáng, và vẫn chẳng biết có người đang ngồi giữ lại vài mảnh nhỏ của một đời đã qua. Anh rót thêm ly nữa. Rượu không làm say, chỉ khiến thời gian chậm lại. Từng tiếng nói quanh anh nhòe đi như cảnh phim bị xóa nét. Anh không cố nhớ gì, cũng chẳng muốn quên. Chỉ để lòng mình trôi theo hơi rượu vừa đủ ấm để không cô đơn, vừa đủ tỉnh để biết, có những điều đi rồi là đúng. “Till I see you again, I’ll be right here remembering when…” Câu hát cuối dừng lại. Anh nhìn ly rượu cạn, khói thuốc tan. Không có kết thúc nào thật sự, chỉ là những khoảnh khắc ta tự chọn để khép lại. Anh đứng dậy, trả tiền, gật đầu chào người chủ quán. Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn như mọi khi. Chỉ có lòng anh là khác bình thản, không vướng víu, không cần phải quên. ⸻ Sài Gòn không giữ ai. Thành phố này chỉ đứng đó, nhìn người ta đến, rồi đi, giữ lại vài đêm, vài quán nhỏ, vài bài hát, vài ánh nhìn. Có người tìm lại quá khứ trong men rượu. Có người để nó trôi đi trong khói thuốc. Còn anh, chỉ ngồi lại một đêm, để biết mình vẫn còn cảm được dù chỉ bằng một hơi rượu, một khúc nhạc, và một chút yên. Rượu & Khói. Không phải để quên. Chỉ để thấy rằng…. It’s not goodbye.

About