@ll.lir6: جزء 32 || تابعوا الحساب ممكن؟ سولفلي يماي العين . #باسم_الكربلائي #fyp #foryou #قصائد #fypシ

وُجودِي الحُسَين .
وُجودِي الحُسَين .
Open In TikTok:
Region: IQ
Thursday 18 June 2026 12:03:39 GMT
3834
823
117
39

Music

Download

Comments

ew_dsa9
﮼حرة✪ :
عاشت ايدج حبيبتي يجنن ❣️.
2026-06-18 12:41:00
3
m_0.0a
مَـريَـم. :
شنو اسم الخط؟
2026-06-21 18:35:16
2
ghjy_zx
وُجودِي الحُسَين . :
ممكن اسمچ 😭💘💘،
2026-06-19 10:36:56
1
ra_l_il7
َ :
ابداعج عيوني
2026-06-21 23:21:45
2
2003_17d
احــمـــد :
استمر يروحي 💖
2026-06-18 14:50:21
2
m_17rr
مَعصومَة . :
عَاشت الايادي عَيوني ♥. كلمة ابداع قليلة بحقچ🫂
2026-06-19 15:33:50
1
ahaa12_31
مًـ⃪وٌلآެتي🪬 :
عاشت ايدك مبدع ++استمر.
2026-06-19 01:58:29
3
modetyuo
🔸عآشقة آهل آلبيت // ١٤٤٨🔸 :
استمريي🖤
2026-06-18 17:42:27
1
sugar_boutiqua_2
" أممِ عِــُون " . :
شهل ابداععِ يربي استمر
2026-06-18 18:10:14
1
_irdllz
حُسين . :
استمري
2026-06-18 14:21:08
1
banee.n907
بنين✨ :
ما شاء الله تصاميمك تجنن
2026-06-19 18:04:30
1
j_ew4z
Zahra :
استمري 🌷🌷
2026-06-18 13:59:57
3
.313741091
فاطمة|| فـدَاެء العَباس☪︎ :
مبدعهه استمريي
2026-06-19 06:58:38
1
zen_a0553
آم آلآگـبـر➯ :
ابداعع استمري حبيبي ✨.
2026-06-18 18:29:39
1
c1fs0
« شهَـد || فُـداء للحسٌين 🏴» :
سوي شرح للتصميم فدوة
2026-06-20 20:57:07
1
iim_i2
فـَيري :
فدوه عمي شهل أبداعع❣️
2026-06-18 18:08:58
1
6l5u5
﮼ابوصياح :
حبيبي استمرّ❤️
2026-06-18 14:36:09
1
dbk_ksl
دععَــاء𐙚• :
ابـــــــدا؏؏.
2026-06-18 12:24:09
3
stars_1383
•★Arval|ارڤــــا :
ابداعععع
2026-06-18 17:19:57
2
_elan01
ٖ :
أستمري😔♥️
2026-06-18 13:33:33
2
To see more videos from user @ll.lir6, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuộc sống… đôi khi giống như một cây bút chì. Lúc mới bắt đầu, ta sắc nét, rõ ràng, đầy tin tưởng vào chính mình. Nét vẽ nào cũng mạnh, cũng chắc, cũng không ngần ngại. Nhưng rồi theo thời gian, mỗi lần va vào đời, mỗi lần vấp ngã, mỗi lần tổn thương… đều để lại một chút hao mòn. Ta không còn sắc như trước. Không còn vội vàng như trước. Không còn dễ tin như trước. Nhưng đổi lại— ta bắt đầu… mềm hơn. Mềm trong cách nhìn. Mềm trong cách hiểu. Mềm trong cách đối diện với cuộc đời. Một cây bút chì, nếu không biết giữ, sẽ gãy. Nhưng nếu biết cách gọt lại, biết cách dùng nhẹ tay hơn, thì dù có ngắn đi… vẫn có thể vẽ tiếp. Con người cũng vậy. Không phải ai đi qua nhiều cũng gục ngã. Có người… sau tất cả, lại vững hơn. Không phải vì họ không đau, mà vì họ học được cách đi cùng với nỗi đau. Càng trưởng thành, ta càng ít nói. Không phải vì không còn điều gì để nói, mà vì nhận ra— không phải ai cũng cần nghe, và không phải ai cũng hiểu. Có những điều, nói ra chỉ làm mình mệt thêm. Nên ta chọn im lặng. Không phải để né tránh, mà để giữ lại năng lượng cho chính mình. Đến một lúc nào đó, ta thôi cố gắng chứng minh mình đúng. Không còn muốn thắng trong những cuộc tranh luận. Không còn muốn ai cũng phải hiểu mình. Bởi ta hiểu— hiểu nhau là duyên. Không hiểu… cũng là điều bình thường. Trưởng thành không phải là biết nhiều hơn. Mà là… buông được nhiều hơn. Buông cái tôi. Buông sự cố chấp. Buông những điều từng nghĩ là “phải như vậy”. Và từ đó, tâm bắt đầu nhẹ. Thế giới không chỉ có đúng và sai. Không chỉ có trắng và đen. Có những điều, đúng với người này, nhưng không đúng với người khác. Có những câu chuyện, chỉ khi trải qua rồi… mới hiểu. Ta bắt đầu biết lùi lại một bước. Biết nhường một chút. Biết im khi cần. Không phải vì yếu. Mà vì đã hiểu— có những thứ giữ lại… không đáng. và có những thứ buông ra… lại là giải thoát. Cuộc sống, suy cho cùng, là một hành trình luyện tâm. Ta đi qua vui buồn. Ta chạm vào mất mát. Ta học cách hiểu. Rồi dần dần… lớn lên. Từ một người muốn được lắng nghe, ta trở thành người biết lắng nghe. Từ một người muốn mình đúng, ta trở thành người muốn hiểu. Có những thứ của tuổi trẻ dần rơi lại phía sau. Sự bốc đồng. Sự mãnh liệt. Sự yêu ghét rõ ràng. Nghe có vẻ mất đi… nhưng thật ra, lại mở ra một tầng sâu khác của cuộc sống. Đời không phải là một đường thẳng. Nó có khúc quanh. Có đoạn gập ghềnh. Có lúc dừng lại rất lâu. Và chính những đoạn đó— làm nên ý nghĩa. Đừng chỉ nhìn về phía trước. Thỉnh thoảng, hãy dừng lại. Nhìn xem mình đã đi qua những gì. Nhìn lại những lần mình đã vượt qua ra sao. Có những đoạn đường đầy nước mắt— nhưng cũng chính từ đó, ta trở thành con người hôm nay. Đến cuối cùng, điều quan trọng không phải là bạn đi nhanh hay chậm. Mà là— bạn đã sống sâu đến đâu trong từng bước mình đi. Nếu bạn đang đọc đến đây… mong rằng bạn vẫn đủ vững để bước tiếp, đủ dịu để không làm đau chính mình, và đủ bình yên để sống trọn vẹn với những gì đang có. Như một cây bút chì— dù đã ngắn đi theo năm tháng, vẫn có thể vẽ nên một bức tranh rất đẹp… cho chính cuộc đời mình. 🌿 #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc #nhansinh
Cuộc sống… đôi khi giống như một cây bút chì. Lúc mới bắt đầu, ta sắc nét, rõ ràng, đầy tin tưởng vào chính mình. Nét vẽ nào cũng mạnh, cũng chắc, cũng không ngần ngại. Nhưng rồi theo thời gian, mỗi lần va vào đời, mỗi lần vấp ngã, mỗi lần tổn thương… đều để lại một chút hao mòn. Ta không còn sắc như trước. Không còn vội vàng như trước. Không còn dễ tin như trước. Nhưng đổi lại— ta bắt đầu… mềm hơn. Mềm trong cách nhìn. Mềm trong cách hiểu. Mềm trong cách đối diện với cuộc đời. Một cây bút chì, nếu không biết giữ, sẽ gãy. Nhưng nếu biết cách gọt lại, biết cách dùng nhẹ tay hơn, thì dù có ngắn đi… vẫn có thể vẽ tiếp. Con người cũng vậy. Không phải ai đi qua nhiều cũng gục ngã. Có người… sau tất cả, lại vững hơn. Không phải vì họ không đau, mà vì họ học được cách đi cùng với nỗi đau. Càng trưởng thành, ta càng ít nói. Không phải vì không còn điều gì để nói, mà vì nhận ra— không phải ai cũng cần nghe, và không phải ai cũng hiểu. Có những điều, nói ra chỉ làm mình mệt thêm. Nên ta chọn im lặng. Không phải để né tránh, mà để giữ lại năng lượng cho chính mình. Đến một lúc nào đó, ta thôi cố gắng chứng minh mình đúng. Không còn muốn thắng trong những cuộc tranh luận. Không còn muốn ai cũng phải hiểu mình. Bởi ta hiểu— hiểu nhau là duyên. Không hiểu… cũng là điều bình thường. Trưởng thành không phải là biết nhiều hơn. Mà là… buông được nhiều hơn. Buông cái tôi. Buông sự cố chấp. Buông những điều từng nghĩ là “phải như vậy”. Và từ đó, tâm bắt đầu nhẹ. Thế giới không chỉ có đúng và sai. Không chỉ có trắng và đen. Có những điều, đúng với người này, nhưng không đúng với người khác. Có những câu chuyện, chỉ khi trải qua rồi… mới hiểu. Ta bắt đầu biết lùi lại một bước. Biết nhường một chút. Biết im khi cần. Không phải vì yếu. Mà vì đã hiểu— có những thứ giữ lại… không đáng. và có những thứ buông ra… lại là giải thoát. Cuộc sống, suy cho cùng, là một hành trình luyện tâm. Ta đi qua vui buồn. Ta chạm vào mất mát. Ta học cách hiểu. Rồi dần dần… lớn lên. Từ một người muốn được lắng nghe, ta trở thành người biết lắng nghe. Từ một người muốn mình đúng, ta trở thành người muốn hiểu. Có những thứ của tuổi trẻ dần rơi lại phía sau. Sự bốc đồng. Sự mãnh liệt. Sự yêu ghét rõ ràng. Nghe có vẻ mất đi… nhưng thật ra, lại mở ra một tầng sâu khác của cuộc sống. Đời không phải là một đường thẳng. Nó có khúc quanh. Có đoạn gập ghềnh. Có lúc dừng lại rất lâu. Và chính những đoạn đó— làm nên ý nghĩa. Đừng chỉ nhìn về phía trước. Thỉnh thoảng, hãy dừng lại. Nhìn xem mình đã đi qua những gì. Nhìn lại những lần mình đã vượt qua ra sao. Có những đoạn đường đầy nước mắt— nhưng cũng chính từ đó, ta trở thành con người hôm nay. Đến cuối cùng, điều quan trọng không phải là bạn đi nhanh hay chậm. Mà là— bạn đã sống sâu đến đâu trong từng bước mình đi. Nếu bạn đang đọc đến đây… mong rằng bạn vẫn đủ vững để bước tiếp, đủ dịu để không làm đau chính mình, và đủ bình yên để sống trọn vẹn với những gì đang có. Như một cây bút chì— dù đã ngắn đi theo năm tháng, vẫn có thể vẽ nên một bức tranh rất đẹp… cho chính cuộc đời mình. 🌿 #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc #nhansinh

About