@chunomphuchung: CÂU CHUYỆN ĐƯỢC GIẢI MÃ Ngày xưa có một đứa trẻ sống cùng bố. Bố của nó không phải người xấu. Ông chỉ rất mệt. Mỗi ngày ông ngồi trước bàn uống rượu. Ông không nói nhiều. Nhưng mỗi lần mở miệng, ông luôn nói rằng học hành là con đường duy nhất. Đứa trẻ không hiểu. Nó nghĩ nếu học giỏi hơn thì bố sẽ vui. Nó bắt đầu học. Lúc đầu là học vì điểm. Sau đó học để được khen. Rồi học để không bị mắng. Cuối cùng học vì không biết nếu không học thì mình còn là ai. Ngày nào cũng như nhau. Bố uống rượu. Bố dạy dỗ. Con học. Bố uống rượu. Bố dạy dỗ. Con học. Nó dần quên mất mình thích gì. Không còn chơi. Không còn hỏi. Không còn nói. Chỉ học. Cho đến một ngày. đứa con(子) bị rơi khỏi chữ học Nói muốn học tiếp để không bị mắng nó tìm thấy ghế (几) đặt ở phía dưới muốn cố với lấy để trở thành chữ học(学) càng treo càng chặt đến khi việc không vui xảy ra.... #chunom #ANALOG