Thắng Lê :
"Mẹ là người đàn bà đầu tiên, người đàn bà mãi mãi không bao giờ phản bội". Biển bao la như lòng Mẹ: Con đường trở về nhà – bạn có biết con đường đó không? Đó không chỉ là một con đường hữu hình, mà còn là một con đường vô hình dẫn chúng ta trở về với chính bản thân mình, với nguồn cội, với những người thân yêu nhất.
Tôi nhớ, con đường về nhà tôi ngày xưa là một con đường đất đỏ, bụi bặm vào mùa khô và lầy lội vào mùa mưa. Nhưng bất kể thời tiết ra sao, mỗi lần đặt chân lên con đường ấy, lòng tôi lại thấy nhẹ bẫng. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà ven đường, tiếng mẹ gọi con về ăn cơm, tiếng cha cười vang… tất cả những âm thanh, hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí tôi.
Xa quê hương, tôi cũng như bao người khác, bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống. Cơm áo gạo tiền, những lo toan, bộn bề khiến tôi đôi lúc quên mất con đường về nhà. Nhưng mỗi khi gặp khó khăn, mệt mỏi, lòng tôi lại hướng về nơi ấy. Tôi thèm cảm giác được ngồi bên mâm cơm gia đình, được nghe cha kể chuyện, được mẹ dỗ dành.
Con đường trở về nhà không chỉ là để gặp gỡ người thân, mà còn là để nạp lại năng lượng, để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Đó là nơi chúng ta có thể trút bỏ mọi muộn phiền, lo âu, để được là chính mình, được yêu thương vô điều kiện.
Và khi chúng ta trở lại cuộc sống thường nhật, con đường về nhà ấy sẽ luôn là một động lực, một niềm tin để chúng ta tiếp tục vững bước trên đường đời.
2026-07-06 15:52:47