@yapwithmat:

𝙮𝙖𝙥𝙬𝙞𝙩𝙝𝙢𝙖𝙩  ツ
𝙮𝙖𝙥𝙬𝙞𝙩𝙝𝙢𝙖𝙩 ツ
Open In TikTok:
Region: ZA
Thursday 18 June 2026 19:37:09 GMT
93415
19087
84
664

Music

Download

Comments

hey.im_.ketsi
Kay’ ᥫ᭡ :
it stopped being a fear because it became a reality💔
2026-06-19 00:02:30
411
_boycott16
🎀boycott🎀!!!! :
. accepting is also hard😭😭😭
2026-06-18 19:42:06
255
simplykofoworola
Arabella❤️ :
And then it’s hard to accept so you just have to live with the pain
2026-06-19 04:30:26
5
simply_p4ulin3
p4ulin3🎀🤍 :
The accepting part….heavier😔💔
2026-06-18 19:42:23
45
lisari18
LISA🩰 :
When the fear becomes reality it’s worse
2026-06-19 00:47:57
21
bliss.eda
Bliss Eda✨🎀 :
Thanking God because,it came ,it happened,it taught us a lesson and life eventually is beautiful again
2026-06-18 20:10:18
32
cookiecookie.4
Cookeys🎀 :
And the heavy feeling in your chest doesn’t go away
2026-06-19 05:34:53
1
ur_girl_thobi
THOBI!🌼 :
I just want to say thx bc u make me feel better about myself 🌸
2026-06-18 19:53:13
6
uyathandwa45
uyathandwa 💫 :
man!!!!
2026-06-18 19:41:33
5
wrldhates.sya
wrldhates.sya :
When your favorite person says they don't wsnt to try with you anymore and they're happy and at peace with your absence so all you can do is accept it and move forward
2026-06-18 20:32:47
5
toogood2btrue3
Toogood2Btrue :
2026-06-19 01:35:40
0
lookatsere
🦇 :
Hardest thing fr Omo
2026-06-19 00:55:17
3
ope_seageng
precious . 🌸 :
nobody talks about the pain of accepting something that you had high hopes for . 😭
2026-06-18 20:30:05
2
mantwa67
siya❤️ :
Iyooh 😭
2026-06-18 20:10:47
1
babyellalovesyou
ꨄ︎𝔼𝕝𝕝𝕒ꨄ︎ :
yeah that's true though 😭😭😭
2026-06-18 19:55:38
2
masibalkhulu_omncan
It's MaDlaMini!🫠❤️🏳️‍🌈stha :
😝😝first to comment ☺️
2026-06-18 19:41:24
1
nyakallobalepile
NyakalloBalepile💅🏼 :
It’s happening
2026-06-18 21:50:29
1
khathaza231
🫥 :
Had this feeling this morning in the taxi and there tears ended up rolling down on their own, i felt so numb and out of breath
2026-06-18 20:14:56
3
To see more videos from user @yapwithmat, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chiếc xe khách giường nằm lao đi trong đêm, để lại phía sau những dãy đèn vàng nhòe thành vệt dài trên cửa kính. Tôi nằm ở tầng trên cùng, co người trong chiếc chăn mỏng có mùi quen thuộc của những chuyến đi xa. Cả xe gần như đã ngủ hết. Chỉ còn tiếng máy nổ đều đều dưới gầm và ánh đèn xanh lờ mờ đủ để nhìn thấy những khuôn mặt đang chìm trong giấc ngủ. Còn tôi thì không ngủ được. Xe đang đưa tôi về lại nơi mà vài năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải quay lại. Nơi đó từng chứng kiến những ngày đẹp nhất. Những ngày tôi đứng trên đỉnh cao của chính mình. Công việc thuận lợi, tiền bạc đủ đầy, những cái bắt tay đầy nể trọng. Đi đến đâu cũng có người gọi tên. Khi ấy, tôi từng ngây ngô tin rằng cuộc đời cuối cùng cũng đã chịu đứng về phía mình. Không ai nghĩ đến ngày phải đi xuống khi đang ở trên cao. Kể cả tôi. Thất bại không đến trong một đêm. Nó đến từ từ như nước thấm qua tường. Lúc đầu chỉ là một vết nhỏ. Rồi thêm một vết nữa. Đến khi nhận ra thì mọi thứ đã mục từ bên trong. Những quyết định sai lầm, những niềm tin đặt nhầm chỗ, những lần cố chấp nghĩ rằng mình vẫn còn kiểm soát được tất cả. Cuối cùng, thứ còn lại chỉ là một đống rắc rối mà chính tôi phải quay về để dọn dẹp. Đời có những chuyến đi háo hức đến mức không ngủ được vì mong chờ. Cũng có những chuyến đi không ngủ được vì biết rõ mình sắp phải đối mặt với điều gì. Đây là chuyến thứ hai. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Bóng tối phủ kín những cánh đồng, những mái nhà, những con đường vắng. Thỉnh thoảng xe lướt qua một quán nước ven quốc lộ còn sáng đèn. Tôi chợt thấy mình giống hệt những bóng đèn ấy. Cố sáng thêm một chút giữa đêm dài, dù biết bình minh chưa chắc đã dành cho mình. Điện thoại nằm im trong túi. Không ai nhắn tin. Cũng chẳng có ai chờ ở điểm đến. Người ta thường chỉ nhớ đến một người đàn ông khi anh ta đang đi lên. Khi anh ta đi xuống, cuộc đời trở nên yên tĩnh đến lạ. Những lời hỏi han thưa dần. Những cuộc gọi ít đi. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu rằng có những đoạn đường chỉ có thể tự mình bước qua. Xe vẫn chạy. Tôi vẫn nằm đó. Khoảng cách đến nơi cần đến ngày càng ngắn lại, còn những thứ phải giải quyết ngày càng hiện rõ trong đầu. Nợ nần, trách nhiệm, những lời hứa chưa làm được. Tất cả đang đợi ở phía trước như những hóa đơn cũ bị bỏ quên quá lâu. Mệt chứ. Có những lúc chỉ muốn xuống xe giữa một thị trấn xa lạ nào đó, tìm một quán nhậu mở xuyên đêm, uống đến khi không còn nhớ nổi tên mình rồi mặc kệ ngày mai ra sao. Nhưng người đàn ông trưởng thành không còn quyền bỏ chạy nữa. Dù thích hay không, sáng mai xe vẫn đến bến. Tôi vẫn phải bước xuống. Vẫn phải đối diện với những hậu quả mà mình từng nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra. Ngoài cửa kính, trời bắt đầu nhạt màu. Một vệt sáng mỏng xuất hiện nơi cuối chân trời. Tôi ngồi dậy, châm một điếu thuốc. Khói bay lặng lẽ trong khoang xe. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi hiểu rằng có lẽ trưởng thành không phải là đứng trên đỉnh cao bao nhiêu lần. Mà là sau khi ngã xuống, vẫn đủ can đảm quay lại nơi mình từng huy hoàng nhất để nhặt từng mảnh vỡ của cuộc đời lên, rồi bắt đầu lại từ đầu.
Chiếc xe khách giường nằm lao đi trong đêm, để lại phía sau những dãy đèn vàng nhòe thành vệt dài trên cửa kính. Tôi nằm ở tầng trên cùng, co người trong chiếc chăn mỏng có mùi quen thuộc của những chuyến đi xa. Cả xe gần như đã ngủ hết. Chỉ còn tiếng máy nổ đều đều dưới gầm và ánh đèn xanh lờ mờ đủ để nhìn thấy những khuôn mặt đang chìm trong giấc ngủ. Còn tôi thì không ngủ được. Xe đang đưa tôi về lại nơi mà vài năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải quay lại. Nơi đó từng chứng kiến những ngày đẹp nhất. Những ngày tôi đứng trên đỉnh cao của chính mình. Công việc thuận lợi, tiền bạc đủ đầy, những cái bắt tay đầy nể trọng. Đi đến đâu cũng có người gọi tên. Khi ấy, tôi từng ngây ngô tin rằng cuộc đời cuối cùng cũng đã chịu đứng về phía mình. Không ai nghĩ đến ngày phải đi xuống khi đang ở trên cao. Kể cả tôi. Thất bại không đến trong một đêm. Nó đến từ từ như nước thấm qua tường. Lúc đầu chỉ là một vết nhỏ. Rồi thêm một vết nữa. Đến khi nhận ra thì mọi thứ đã mục từ bên trong. Những quyết định sai lầm, những niềm tin đặt nhầm chỗ, những lần cố chấp nghĩ rằng mình vẫn còn kiểm soát được tất cả. Cuối cùng, thứ còn lại chỉ là một đống rắc rối mà chính tôi phải quay về để dọn dẹp. Đời có những chuyến đi háo hức đến mức không ngủ được vì mong chờ. Cũng có những chuyến đi không ngủ được vì biết rõ mình sắp phải đối mặt với điều gì. Đây là chuyến thứ hai. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Bóng tối phủ kín những cánh đồng, những mái nhà, những con đường vắng. Thỉnh thoảng xe lướt qua một quán nước ven quốc lộ còn sáng đèn. Tôi chợt thấy mình giống hệt những bóng đèn ấy. Cố sáng thêm một chút giữa đêm dài, dù biết bình minh chưa chắc đã dành cho mình. Điện thoại nằm im trong túi. Không ai nhắn tin. Cũng chẳng có ai chờ ở điểm đến. Người ta thường chỉ nhớ đến một người đàn ông khi anh ta đang đi lên. Khi anh ta đi xuống, cuộc đời trở nên yên tĩnh đến lạ. Những lời hỏi han thưa dần. Những cuộc gọi ít đi. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu rằng có những đoạn đường chỉ có thể tự mình bước qua. Xe vẫn chạy. Tôi vẫn nằm đó. Khoảng cách đến nơi cần đến ngày càng ngắn lại, còn những thứ phải giải quyết ngày càng hiện rõ trong đầu. Nợ nần, trách nhiệm, những lời hứa chưa làm được. Tất cả đang đợi ở phía trước như những hóa đơn cũ bị bỏ quên quá lâu. Mệt chứ. Có những lúc chỉ muốn xuống xe giữa một thị trấn xa lạ nào đó, tìm một quán nhậu mở xuyên đêm, uống đến khi không còn nhớ nổi tên mình rồi mặc kệ ngày mai ra sao. Nhưng người đàn ông trưởng thành không còn quyền bỏ chạy nữa. Dù thích hay không, sáng mai xe vẫn đến bến. Tôi vẫn phải bước xuống. Vẫn phải đối diện với những hậu quả mà mình từng nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra. Ngoài cửa kính, trời bắt đầu nhạt màu. Một vệt sáng mỏng xuất hiện nơi cuối chân trời. Tôi ngồi dậy, châm một điếu thuốc. Khói bay lặng lẽ trong khoang xe. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi hiểu rằng có lẽ trưởng thành không phải là đứng trên đỉnh cao bao nhiêu lần. Mà là sau khi ngã xuống, vẫn đủ can đảm quay lại nơi mình từng huy hoàng nhất để nhặt từng mảnh vỡ của cuộc đời lên, rồi bắt đầu lại từ đầu.

About