@sawsan____78: #مساء_الخير #طربيات #الزمن_الجميل #نزار_قباني #نجاة_الصغيره

𝐒𝐚𝐰𝐬𝐚𝐧
𝐒𝐚𝐰𝐬𝐚𝐧
Open In TikTok:
Region: JO
Thursday 18 June 2026 21:13:17 GMT
10425
630
34
235

Music

Download

Comments

a_916bak
SMIR :
الصوت الدافئ..ذووق.🌷
2026-06-19 05:41:43
0
nooralvy95s
ريحانة المصطفئ :
ابدعت
2026-06-19 02:11:30
0
farid.diab36
Farid Diab :
عندما تشدو نجاة فلتصمت الموسيقى
2026-06-19 01:25:39
1
s.a_aljumhoor
Suha Adnan :
تم اكسبلوووور♥️♥️♥️♥️♥️
2026-06-19 00:56:21
0
user9937977041615
ابو محمد :
2026-06-18 21:16:50
0
dyi2ldsnfzmd
طاهر عسل :
2026-06-18 22:31:40
0
khadijeh.fandi3
Khadijeh Fandi :
رائع رائع
2026-06-18 21:54:48
0
ramyosf7
رام يوسف :
جمالو ومسا زوووووووووووووء🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹❤️❤️❤️❤️❤️
2026-06-18 21:25:25
0
user9937977041615
ابو محمد :
سلاما لمن يهمسون للناس بطيب خاطرهم وصفاء، روحهم يكتبون حروفا بماء الورد والياسمين ترسل أطياف السرور لكل خاطر وقلب
2026-06-18 21:16:38
0
fardouslabeb
fardouslabeb :
🌹🌹🌹🌹
2026-06-19 02:35:19
0
essam.karkoura
Essam karkoura :
🥰🥰🥰
2026-06-19 01:02:01
0
..shaadoo
&&SHOSHO&& :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-06-19 01:56:04
0
sahar.elshazly2
Sahar Elshazly :
❤️❤️❤️
2026-06-19 01:54:12
0
ben.ferjani.fathi
Ben Ferjani Fathia :
🥰🥰🥰
2026-06-19 01:46:24
0
karemsoltan40
karemsoltan40 :
👌👌👌♥️♥️♥️♥️🥰🥰🥰👌👌👌♥️♥️♥️
2026-06-19 02:31:25
0
userfryzsedv4n
محمد العوامله :
💕💕💕
2026-06-18 21:14:36
0
To see more videos from user @sawsan____78, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuộc hẹn đến như một cơn gió lạc mùa. Một tin nhắn ngắn, không đầu không cuối, chỉ hỏi: “Rảnh không? Gặp nhau nhé.” Tôi nhìn ví mình trước khi nhìn đồng hồ. Buổi chiều trôi chậm, những đồng tiền nằm im như biết nói dối. Tôi vẫn đi, vì đôi khi người ta không cần lý do để gặp nhau chỉ cần một vết nứt đủ lớn trong ngày. Quán nhỏ bên cạnh đường ray xe lửa, mùi rượu pha mùi khói thuốc như hai kẻ quen nhau từ kiếp trước. Bàn gỗ sờn cạnh cửa sổ, ánh đèn vàng mệt mỏi. Bạn tôi ngồi đó, dáng vẻ của một người từng trải, mắt sáng, cười không rộng mà sâu. Một cái gật đầu thay cho chào hỏi. Không ai hỏi dạo này ra sao. Những câu hỏi ấy thường làm người ta mệt. Ly đầu tiên chạm môi, cay nhưng ấm. Khói thuốc vẽ lên không trung những đường cong lười biếng. Tôi kể chuyện công việc đổ vỡ, những kế hoạch gãy giữa chừng, những buổi sáng thức dậy không biết mình đang chạy đi đâu. Bạn tôi nghe, không gật gù, không an ủi. Chỉ lặng lẽ rót thêm. Đến lượt bạn, câu chuyện rơi xuống bàn như những viên đá nhỏ: những thất bại được gói gọn trong giọng nói bình thản, những lựa chọn sai mà không còn đường sửa, những đêm dài hơn bình thường vì sợ ngủ sẽ mơ. Có những điều chưa từng nói với ai khác. Những bí mật cũ kỹ nằm sâu trong người, chỉ chờ một buổi tối có rượu và khói để được đặt xuống. Chúng tôi nói về gia đình, về những kỳ vọng không thành hình, về việc phải tỏ ra mạnh mẽ khi chẳng còn sức. Có lúc cả hai cùng im lặng, nghe tiếng quạt quay, nghe tiếng ly chạm bàn, nghe chính mình thở. Im lặng ấy không nặng nề, nó đủ rộng để đặt nỗi buồn vào, đủ ấm để không phải xấu hổ. Khi hóa đơn được đặt xuống, tôi đã biết trước. Tôi với tay, rồi dừng lại. Bạn tôi nhanh hơn, một động tác quen thuộc, gọn gàng. Không lời nhắc, không ánh nhìn trách móc. Chỉ là sự hiểu ngầm được luyện qua năm tháng. Tôi thấy cổ họng mình khô, không phải vì rượu. Và ở khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến câu này, như một lời khắc vào xương: BẠN NỢ HỌ MỘT BỮA ĂN….KHÔNG BẠN KHÔNG NỢ BỮA ĂN NÀO CẢ. BẠN NỢ HỌ 1 ÂN TÌNH Ân tình ấy không nằm trong con số trên hóa đơn. Nó nằm trong cách người ta không hỏi, không phán xét, không đếm. Nằm trong việc có một nơi để ngồi xuống, có một người chịu nghe, và có một buổi chiều không cần phải chứng minh mình ổn. Chúng tôi ra về khi đêm vừa kịp tối. Khói thuốc tan dần ngoài hẻm, rượu để lại một vệt ấm trong ngực. Trước khi chia tay, bạn tôi nói: “Rồi sẽ ổn.” Không phải lời hứa, chỉ là một sự thật tạm thời để bám vào. Tôi gật đầu, biết rằng ngày mai vẫn khó, tiền vẫn thiếu, đời vẫn lắm ngóc ngách. Nhưng tôi cũng biết mình vừa được trả không phải bằng tiền mà bằng việc được ở cạnh một người hiểu mình trong đúng một buổi tối. RƯỢU & KHÓI. Có những cuộc hẹn không cứu được cuộc đời, nhưng đủ để cứu một ngày. Và thế là đủ.
Cuộc hẹn đến như một cơn gió lạc mùa. Một tin nhắn ngắn, không đầu không cuối, chỉ hỏi: “Rảnh không? Gặp nhau nhé.” Tôi nhìn ví mình trước khi nhìn đồng hồ. Buổi chiều trôi chậm, những đồng tiền nằm im như biết nói dối. Tôi vẫn đi, vì đôi khi người ta không cần lý do để gặp nhau chỉ cần một vết nứt đủ lớn trong ngày. Quán nhỏ bên cạnh đường ray xe lửa, mùi rượu pha mùi khói thuốc như hai kẻ quen nhau từ kiếp trước. Bàn gỗ sờn cạnh cửa sổ, ánh đèn vàng mệt mỏi. Bạn tôi ngồi đó, dáng vẻ của một người từng trải, mắt sáng, cười không rộng mà sâu. Một cái gật đầu thay cho chào hỏi. Không ai hỏi dạo này ra sao. Những câu hỏi ấy thường làm người ta mệt. Ly đầu tiên chạm môi, cay nhưng ấm. Khói thuốc vẽ lên không trung những đường cong lười biếng. Tôi kể chuyện công việc đổ vỡ, những kế hoạch gãy giữa chừng, những buổi sáng thức dậy không biết mình đang chạy đi đâu. Bạn tôi nghe, không gật gù, không an ủi. Chỉ lặng lẽ rót thêm. Đến lượt bạn, câu chuyện rơi xuống bàn như những viên đá nhỏ: những thất bại được gói gọn trong giọng nói bình thản, những lựa chọn sai mà không còn đường sửa, những đêm dài hơn bình thường vì sợ ngủ sẽ mơ. Có những điều chưa từng nói với ai khác. Những bí mật cũ kỹ nằm sâu trong người, chỉ chờ một buổi tối có rượu và khói để được đặt xuống. Chúng tôi nói về gia đình, về những kỳ vọng không thành hình, về việc phải tỏ ra mạnh mẽ khi chẳng còn sức. Có lúc cả hai cùng im lặng, nghe tiếng quạt quay, nghe tiếng ly chạm bàn, nghe chính mình thở. Im lặng ấy không nặng nề, nó đủ rộng để đặt nỗi buồn vào, đủ ấm để không phải xấu hổ. Khi hóa đơn được đặt xuống, tôi đã biết trước. Tôi với tay, rồi dừng lại. Bạn tôi nhanh hơn, một động tác quen thuộc, gọn gàng. Không lời nhắc, không ánh nhìn trách móc. Chỉ là sự hiểu ngầm được luyện qua năm tháng. Tôi thấy cổ họng mình khô, không phải vì rượu. Và ở khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến câu này, như một lời khắc vào xương: BẠN NỢ HỌ MỘT BỮA ĂN….KHÔNG BẠN KHÔNG NỢ BỮA ĂN NÀO CẢ. BẠN NỢ HỌ 1 ÂN TÌNH Ân tình ấy không nằm trong con số trên hóa đơn. Nó nằm trong cách người ta không hỏi, không phán xét, không đếm. Nằm trong việc có một nơi để ngồi xuống, có một người chịu nghe, và có một buổi chiều không cần phải chứng minh mình ổn. Chúng tôi ra về khi đêm vừa kịp tối. Khói thuốc tan dần ngoài hẻm, rượu để lại một vệt ấm trong ngực. Trước khi chia tay, bạn tôi nói: “Rồi sẽ ổn.” Không phải lời hứa, chỉ là một sự thật tạm thời để bám vào. Tôi gật đầu, biết rằng ngày mai vẫn khó, tiền vẫn thiếu, đời vẫn lắm ngóc ngách. Nhưng tôi cũng biết mình vừa được trả không phải bằng tiền mà bằng việc được ở cạnh một người hiểu mình trong đúng một buổi tối. RƯỢU & KHÓI. Có những cuộc hẹn không cứu được cuộc đời, nhưng đủ để cứu một ngày. Và thế là đủ.

About