Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@madelineestella: a week in taormina
maddie estella
Open In TikTok:
Region: GB
Thursday 18 June 2026 22:59:13 GMT
251
31
1
0
Music
Download
No Watermark .mp4 (
6.66MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
3.27MB
)
Watermark .mp4 (
6.83MB
)
Music .mp3
Comments
Lara ★ :
mi piace tantooo
2026-06-18 23:04:29
0
To see more videos from user @madelineestella, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
🤪🤪🤪
الرد على @.51559845 #مشاهير_تيك_توك_مشاهير_العرب #الشعراء_وذواقين_الشعر_الشعبي #اعادة_نشر🔁 #فلتر
idk why she was looking at me like that😭
Doomou Adama rék mooy moy Yalla sunu borom 😭😭.S Ahmadou Mbacké daarou mouhty. #serigne_ahmadou_mbacké_darou_mouhty #imam #islam #islamic_video #viral_video
ikut campur bgt 😭 cr: ig:my_delulu_gem_ff #tickettoheaven #geminifourth #ppnaravit
Ngày tôi lập fanpage Rượu & Khói này, tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là một cái neo, một chỗ để buộc mình lại với đời bằng vài chai rượu ngon, vài câu chuyện cũ, đủ để kiếm sống, đủ để không trôi hẳn đi giữa những ngày rỗng ruột. Tôi không ngờ có lúc nó lại trở thành nơi duy nhất tôi dám nói thật với chính mình. Ở đây, chẳng ai biết tôi là ai. Không khuôn mặt, không quá khứ, không ai hỏi han cho có, cũng không ai chờ đợi tôi phải ổn. Ở đây, tôi có thể viết ra những suy nghĩ mà ngoài đời tôi chưa từng dám thừa nhận, rằng có những ngày tôi không chắc mình còn đang sống hay chỉ đang cố gắng thoi thóp tồn tại qua từng giờ một. Cuộc sống của tôi dạo này giống như một chai rượu bị để quên nắp, không đủ nồng để say, cũng không đủ nguyên vẹn để giữ lại. Mỗi ngày trôi qua nhẹ hều, nhưng cộng dồn lại thì nặng đến mức nhiều lúc tôi thấy ngực mình không thở nổi. Tôi vẫn sinh hoạt, vẫn nói chuyện, vẫn xuất hiện như một người bình thường, nhưng bên trong thì mọi thứ đang rút dần, chậm rãi và im lặng, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là lạnh và trống. Khi đang viết những dòng này cho chính mình, tin nhắn của một người anh nhắn tới làm tôi bật khóc ngay khi đọc. Vốn dĩ khóc với tôi là điều gần như không thể, vì bản chất lỳ đã nằm sẵn trong máu. Tôi quen nuốt mọi thứ vào trong, quen tỏ ra cứng cỏi, quen im lặng cho qua chuyện. Vậy mà chỉ một câu hỏi rất bình thường, rất tử tế, lại đủ làm tôi vỡ ra như một cái ly mẻ đã cố đứng quá lâu. Lúc đó tôi mới nhận ra, có lẽ mình mệt thật rồi, mệt đến mức chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ khiến tôi không còn chống đỡ nổi. Tôi biết ơn những người đã giúp tôi trong những lúc tôi chẳng còn gì ngoài sự kiệt quệ. Những sự giúp đỡ không cần ghi nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất lâu, bởi nhờ họ tôi vẫn còn đứng đây, chưa biến mất khỏi cuộc đời này. Tôi biết ơn những quán cà phê đã cho tôi ngồi lại trong những buổi chiều tôi không biết phải đi đâu, những lúc tôi chỉ ngồi lì ở đó, nhìn ly cà phê nguội dần theo thời gian. Không ai đuổi, không ai hỏi, chỉ cần cho tôi một chỗ để tồn tại mà không phải giải thích. Tôi cũng biết ơn những quán bia vỉa hè, những đêm ngồi đến khuya, bia nhạt dần, người cũng lặng dần. Ở đó, tôi được buồn một cách rất đời, được thức cùng bóng đêm mà không thấy mình quá lạc loài. Ít nhất, giữa tiếng xe thưa dần và những chiếc bàn nhựa xô lệch, tôi không cảm thấy mình là một kẻ dư thừa. Có thể tôi không sống giỏi, nhưng tôi đã cố sống tử tế trong khả năng rạn vỡ của mình. Tôi mang theo rất nhiều món nợ không ghi thành giấy: ân tình, lòng tốt và những lời cảm ơn chưa kịp nói. Nếu có lúc tôi im lặng hơn thường ngày, xin đừng nghĩ tôi quên, chỉ là tôi đang cố để không gục xuống thêm lần nữa. Thôi thì lần nữa xin được cảm ơn mọi người, những gì còn nợ lại không bằng cách này sẽ có cách khác sẽ trả lại cho mọi người.
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy