Ngọc Ánh :
Hôm nay, ngày Đoan Ngọ, con chỉ mong ở một nơi thật bình yên nào đó, ngoại vẫn luôn dõi theo và phù hộ cho gia đình mình. Con nhớ ngoại nhiều lắm. Nhớ giọng nói thân quen, nhớ những lần ngoại chờ cửa, nhớ cả những điều giản dị mà ngày ấy con vô tình xem là bình thường.Con vẫn luôn nghĩ, nếu ngoại còn ở đây thì tốt biết mấy. Con sẽ kể cho ngoại nghe về những ngày con lớn lên, về những niềm vui nhỏ bé và cả những lúc con mệt mỏi. Nhưng cuộc đời vốn có những cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại. Điều con có thể làm chỉ là giữ thật chặt những ký ức về ngoại, như giữ lại một khoảng trời tuổi thơ mà con chẳng bao giờ muốn đánh mất.
Ngoại à, thời gian có thể đưa con đi qua nhiều mùa nắng gió, nhưng sẽ không bao giờ mang ngoại ra khỏi trái tim con. Nỗi nhớ ấy không hề vơi đi theo năm tháng, mà chỉ lặng lẽ hóa thành thương, thành nhớ, thành những giọt nước mắt con giấu vào những ngày như hôm nay. Mùng 5 tháng 5 âm lịch. Con thắp cho ngoại một nén nhang, gửi theo là cả một trời nhớ thương mà đến tận bây giờ con vẫn chưa học được cách nguôi ngoai.Mùng 5 tháng 5 âm lịch. Con lại nhớ ngoại rồi... 😭😭
2026-06-19 05:01:25