@lehieu256: Máy tẽ ngô, tách bắp công suất lớn #maynongnghiep #vuamaymoc79 #xuhuong

Vua máy móc 79
Vua máy móc 79
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 19 June 2026 04:13:57 GMT
414
5
1
1

Music

Download

Comments

lam.bui05
Lam Bui :
Máy này bao nhiêu vậy
2026-06-19 04:24:24
0
To see more videos from user @lehieu256, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Những ngày cuối năm, thời gian trôi qua một cách tàn nhẫn. Càng sát những ngày nước rút, nỗi nhớ nhà lại hiện lên rõ ràng hơn, không né được, không giấu được. Mấy năm rồi không ăn Tết cùng gia đình. Những năm trước cũng buồn, nhưng cái buồn khi đó nhẹ như một vệt khói mỏng, thoảng qua rồi tan. Còn năm nay, nỗi buồn không chịu đi. Nó nằm im đó, lặng lẽ mà nặng trĩu, như một cục đá đặt ngay giữa ngực. Nếu có ai hỏi: có nhớ nhà không? Có. Rất nhớ. Nhớ ba mẹ không? Có chứ. Nhớ đến mức chỉ cần đứng ngoài đường lúc chiều sắp tắt nắng, thấy người ta tan ca, ghé vội chợ mua cành mai, cành đào, thêm mấy túi đồ lỉnh kỉnh mang về… tim đã chùng xuống. Nước mắt rơi ra lúc nào không hay. Không ồn ào, không kịp lau. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ đau, nếu giờ này được ở nhà, có lẽ cũng sẽ tất bật như vậy. Cũng sẽ vội, sẽ mệt, sẽ càm ràm chuyện tiền nong, chuyện dọn dẹp… nhưng là cái mệt có điểm tựa, cái mệt được chờ đợi. Ngoài kia, nhà nào cũng đang chuẩn bị cho Tết của mình. Còn ở đây, sau một ngày dài, chỉ có một góc nhỏ trong quán quen, một chỗ ngồi đủ khuất để không ai để ý. Ngồi đó, nhìn người ta chuẩn bị Tết cho… nhà của họ. Nhìn thôi, không chạm vào được. Giống như đứng ngoài hiên lúc trời lạnh, thấy ánh đèn vàng trong một căn nhà ấm biết là ấm, nhưng cánh cửa đó không mở cho mình. Sài Gòn những ngày này vội vã lạ. Từng đoàn người gói ghém cả một năm trong chiếc balo cũ, lỉnh kỉnh đồ đạc, rời thành phố về quê. Có người mệt rã rời, có người im lặng, có người cười, nhưng ánh mắt ai cũng giống nhau ánh mắt của người sắp được về nhà. Nhìn theo những chuyến xe rời đi, trong lòng chỉ còn lại một cảm giác nghẹn. Không khóc nổi, cũng chẳng nói được. Mọi thứ mắc kẹt lại ở cổ họng, nuốt không trôi. Có lẽ đây sẽ là bài viết cuối. Không phải vì không còn cảm xúc, mà vì cảm xúc đã quá nhiều. Quá mệt để tiếp tục lật lòng mình ra, rồi tự làm đau mình thêm bằng từng con chữ. Có những nỗi buồn, khi đã chạm đến đáy, người ta chỉ muốn im lặng mà sống sót qua nó, chứ không còn đủ sức gọi tên. Thôi thì… Ai cũng có một cái Tết của riêng mình. Chỉ là, có những người mang Tết trong vali trở về nhà. Còn có những người… mang nỗi nhớ ngồi lại giữa thành phố đông người, chờ năm cũ đi qua.
Những ngày cuối năm, thời gian trôi qua một cách tàn nhẫn. Càng sát những ngày nước rút, nỗi nhớ nhà lại hiện lên rõ ràng hơn, không né được, không giấu được. Mấy năm rồi không ăn Tết cùng gia đình. Những năm trước cũng buồn, nhưng cái buồn khi đó nhẹ như một vệt khói mỏng, thoảng qua rồi tan. Còn năm nay, nỗi buồn không chịu đi. Nó nằm im đó, lặng lẽ mà nặng trĩu, như một cục đá đặt ngay giữa ngực. Nếu có ai hỏi: có nhớ nhà không? Có. Rất nhớ. Nhớ ba mẹ không? Có chứ. Nhớ đến mức chỉ cần đứng ngoài đường lúc chiều sắp tắt nắng, thấy người ta tan ca, ghé vội chợ mua cành mai, cành đào, thêm mấy túi đồ lỉnh kỉnh mang về… tim đã chùng xuống. Nước mắt rơi ra lúc nào không hay. Không ồn ào, không kịp lau. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ đau, nếu giờ này được ở nhà, có lẽ cũng sẽ tất bật như vậy. Cũng sẽ vội, sẽ mệt, sẽ càm ràm chuyện tiền nong, chuyện dọn dẹp… nhưng là cái mệt có điểm tựa, cái mệt được chờ đợi. Ngoài kia, nhà nào cũng đang chuẩn bị cho Tết của mình. Còn ở đây, sau một ngày dài, chỉ có một góc nhỏ trong quán quen, một chỗ ngồi đủ khuất để không ai để ý. Ngồi đó, nhìn người ta chuẩn bị Tết cho… nhà của họ. Nhìn thôi, không chạm vào được. Giống như đứng ngoài hiên lúc trời lạnh, thấy ánh đèn vàng trong một căn nhà ấm biết là ấm, nhưng cánh cửa đó không mở cho mình. Sài Gòn những ngày này vội vã lạ. Từng đoàn người gói ghém cả một năm trong chiếc balo cũ, lỉnh kỉnh đồ đạc, rời thành phố về quê. Có người mệt rã rời, có người im lặng, có người cười, nhưng ánh mắt ai cũng giống nhau ánh mắt của người sắp được về nhà. Nhìn theo những chuyến xe rời đi, trong lòng chỉ còn lại một cảm giác nghẹn. Không khóc nổi, cũng chẳng nói được. Mọi thứ mắc kẹt lại ở cổ họng, nuốt không trôi. Có lẽ đây sẽ là bài viết cuối. Không phải vì không còn cảm xúc, mà vì cảm xúc đã quá nhiều. Quá mệt để tiếp tục lật lòng mình ra, rồi tự làm đau mình thêm bằng từng con chữ. Có những nỗi buồn, khi đã chạm đến đáy, người ta chỉ muốn im lặng mà sống sót qua nó, chứ không còn đủ sức gọi tên. Thôi thì… Ai cũng có một cái Tết của riêng mình. Chỉ là, có những người mang Tết trong vali trở về nhà. Còn có những người… mang nỗi nhớ ngồi lại giữa thành phố đông người, chờ năm cũ đi qua.

About