@mtin3350:

tiên
tiên
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 19 June 2026 05:49:39 GMT
538
107
2
2

Music

Download

Comments

nguyn.khang3024
🐯 khang 66🇻🇳 :
🥰🥰🥰
2026-06-19 05:51:59
1
em.si55
long ak :
🥰🥰🥰
2026-06-24 07:58:12
0
To see more videos from user @mtin3350, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

SÂN KHẤU ẤY TỪNG LÀ CẢ THẾ GIỚI VỚI CẬU.  Nơi ấy có ước mơ, có tuổi trẻ, có những hoài bão mà cậu đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày lặng lẽ.  Cậu yêu nghệ thuật bằng một tình yêu thuần khiết đến mức luôn trân trọng từng bạn diễn quần chúng, nâng niu từng đạo cụ, vuốt ve từng con vật xuất hiện trong cảnh quay như những người bạn đồng hành. Mỗi lần bắt đầu hay kết thúc một phân cảnh, cậu đều cúi đầu cảm ơn. Nếu vô tình làm ai phiền lòng, cậu lại cúi đầu xin lỗi. Cậu vẫn luôn tin rằng, chỉ cần sống đủ chân thành và giữ vẹn đam mê, con đường phía trước rồi sẽ rộng mở. Nhưng rồi... Đêm định mệnh ấy đã lấy đi tất cả. Không một lời từ biệt. Không một lời hẹn gặp lại. Chỉ còn sự lặng im kéo dài đến vô tận. Kể từ khoảnh khắc ấy, sân khấu vẫn còn đó, ánh đèn vẫn sáng, thành quả lao động vẫn còn đó, nhưng người dành trọn cuộc đời cho chúng thì đã không còn. Điều đau lòng nhất không phải là một ngôi sao vụt tắt, mà là hàng triệu trái tim vẫn chưa từng học được cách chấp nhận sự ra đi ấy. Sau đêm ấy, từng dòng người lặng lẽ xuống đường chỉ để xin lấy một chữ ký cuối cùng cho cậu.  Hàng triệu ngọn nến được thắp lên trong nước mắt, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của một người đã đi quá xa. Những thước phim cũ có cậu được người ta nâng niu gói ghém, cất thật sâu vào ký ức.  Không phải vì muốn quên, mà vì sợ một ngày nào đó, ngay cả những hình ảnh ấy cũng sẽ theo cậu mà biến mất, để thế gian chẳng còn gì ngoài nỗi nhớ. Thời gian có thể khiến mọi thứ đổi thay. Nhưng có những vết thương không khép miệng. Chỉ cần khẽ nhắc đến 1 cái tên quen thuộc cũng đủ khiến hàng triệu con tim nhói lên. Đã rất lâu rồi... Vậy mà mỗi khi nhìn thấy nụ cười của cậu trên màn ảnh, nghe lại một đoạn phỏng vấn cũ, hay vô tình bắt gặp một khung hình quen thuộc, nước mắt vẫn cứ rơi như ngày đầu tiên. Bởi với rất nhiều người, cậu chưa từng chỉ là một diễn viên. Cậu là một phần thanh xuân, một phần ký ức, một phần ánh sáng đã từng sưởi ấm biết bao tâm hồn. Và có lẽ... Nỗi đau ấy sẽ không bao giờ thực sự biến mất. Nó chỉ lặng lẽ nằm lại trong tim của những người ở lại, để mỗi lần nhớ đến cậu, trái tim lại âm thầm rỉ máu thêm một lần nữa. Ngày thứ 313 nhớ cậu 🤍 #yumenglong于朦胧 #AlanYu
SÂN KHẤU ẤY TỪNG LÀ CẢ THẾ GIỚI VỚI CẬU. Nơi ấy có ước mơ, có tuổi trẻ, có những hoài bão mà cậu đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày lặng lẽ. Cậu yêu nghệ thuật bằng một tình yêu thuần khiết đến mức luôn trân trọng từng bạn diễn quần chúng, nâng niu từng đạo cụ, vuốt ve từng con vật xuất hiện trong cảnh quay như những người bạn đồng hành. Mỗi lần bắt đầu hay kết thúc một phân cảnh, cậu đều cúi đầu cảm ơn. Nếu vô tình làm ai phiền lòng, cậu lại cúi đầu xin lỗi. Cậu vẫn luôn tin rằng, chỉ cần sống đủ chân thành và giữ vẹn đam mê, con đường phía trước rồi sẽ rộng mở. Nhưng rồi... Đêm định mệnh ấy đã lấy đi tất cả. Không một lời từ biệt. Không một lời hẹn gặp lại. Chỉ còn sự lặng im kéo dài đến vô tận. Kể từ khoảnh khắc ấy, sân khấu vẫn còn đó, ánh đèn vẫn sáng, thành quả lao động vẫn còn đó, nhưng người dành trọn cuộc đời cho chúng thì đã không còn. Điều đau lòng nhất không phải là một ngôi sao vụt tắt, mà là hàng triệu trái tim vẫn chưa từng học được cách chấp nhận sự ra đi ấy. Sau đêm ấy, từng dòng người lặng lẽ xuống đường chỉ để xin lấy một chữ ký cuối cùng cho cậu. Hàng triệu ngọn nến được thắp lên trong nước mắt, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của một người đã đi quá xa. Những thước phim cũ có cậu được người ta nâng niu gói ghém, cất thật sâu vào ký ức. Không phải vì muốn quên, mà vì sợ một ngày nào đó, ngay cả những hình ảnh ấy cũng sẽ theo cậu mà biến mất, để thế gian chẳng còn gì ngoài nỗi nhớ. Thời gian có thể khiến mọi thứ đổi thay. Nhưng có những vết thương không khép miệng. Chỉ cần khẽ nhắc đến 1 cái tên quen thuộc cũng đủ khiến hàng triệu con tim nhói lên. Đã rất lâu rồi... Vậy mà mỗi khi nhìn thấy nụ cười của cậu trên màn ảnh, nghe lại một đoạn phỏng vấn cũ, hay vô tình bắt gặp một khung hình quen thuộc, nước mắt vẫn cứ rơi như ngày đầu tiên. Bởi với rất nhiều người, cậu chưa từng chỉ là một diễn viên. Cậu là một phần thanh xuân, một phần ký ức, một phần ánh sáng đã từng sưởi ấm biết bao tâm hồn. Và có lẽ... Nỗi đau ấy sẽ không bao giờ thực sự biến mất. Nó chỉ lặng lẽ nằm lại trong tim của những người ở lại, để mỗi lần nhớ đến cậu, trái tim lại âm thầm rỉ máu thêm một lần nữa. Ngày thứ 313 nhớ cậu 🤍 #yumenglong于朦胧 #AlanYu

About