@16777ttttt: Bóng Lá Rơi @noob_VN #bonglaroi #piano #vairal #audio

TLee ⍨⃝🎹
TLee ⍨⃝🎹
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 19 June 2026 13:30:20 GMT
378666
20336
1175
2412

Music

Download

Comments

.me0712
🩶 Color 💫 :
That was amazing! I listened to it until I fell asleep.
2026-07-08 15:41:25
0
hu07180
(^=◕ᴥ◕=^) :
triệu hồi dân audio
2026-06-20 03:24:40
1415
c.ny.di.ten
˚⋆𐙚。Cara𖦹.ᡣ𐭩˚🪼🪼 :
tên game là perfect piano á tui chơi r cũng ổn á mà ai muốn chơi ok hên thì cũng có thể đóng tiền á
2026-06-20 03:48:16
46
16777ttttt
TLee ⍨⃝🎹 :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường khác xa so với anh ta
2026-06-19 13:30:59
147
caulong013
♤n.anh♡ :
Mùa hạ năm ấy , anh bước vào cuộc đời tôi nhẹ nhàng mà rực rỡ như 1 bản tình ca, anh yêu thương tôi nhẹ nhàng mà thầm lặng, anh ấy đẹp, thật sự rất đẹp gương mặt thanh tứ, sóng mũi cao, đôi mắt hai mí, vóc dáng cao lớn, có đôi lúc tôi từng nghĩ bản thân mình ko xứng với anh, nhưng lúc đó anh chỉ cóc nhẹ đầu tôi và nói" Ngốc, anh không cần em phải hoàn hảo anh không cần em phải xứng với anh, vì với anh em là đẹp nhất" .Nhưng bản nhạc nào cũng phải kết thúc , chúng tôi chia tay vào 1 buổi tối , mưa nhỏ li ti lách tách nhỏ xuống đất, anh và tôi cãi nhau một trận rất lớn, anh là người nói dừng lại, và rồi anh rời đi , để lại người con gái vẫn yêu anh sâu đậm, anh bước vào đời tôi 1 cách dịu dàng và rời đi như 1 bi kịch đau đớn... " Năm đó, người bị bỏ lại là tôi — Lạc An — còn người quay lưng rời đi là cô ấy, Hứa Gia Hân, vào đúng lúc tôi tin rằng chúng tôi sẽ đi cùng nhau đến hết quãng đời này, cô ấy nói tôi không đủ tốt, không đủ xứng với tương lai mà cô ấy muốn, nói rằng tình cảm không thể nuôi sống một con người, rồi rời đi không một lần ngoảnh lại, để mặc tôi đứng giữa những năm tháng dang dở, lúc đó tôi đã từng nghĩ mình sẽ sụp đổ, nhưng rồi không, tôi chọn cách im lặng đứng dậy, không níu kéo, không giải thích, chỉ mang theo tất cả những tổn thương ấy mà bước tiếp, từng ngày một, tôi thay đổi, không còn là Lạc An luôn theo sau cô ấy năm nào, tôi học cách mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn, học cách không đặt ai vào vị trí quan trọng hơn chính mình, và cũng chính từ lúc đó, tôi bắt đầu xây dựng lại mọi thứ từ con số không, từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn, cho đến khi cái tên Lạc An không còn là một người vô danh nữa mà trở thành người mà bất cứ ai cũng phải dè chừng Ba năm sau, tôi gặp lại Hứa Gia Hân trong một buổi tiệc lớn, nơi mà cô ấy xuất hiện với vẻ ngoài xinh đẹp và tự tin như ngày nào, chỉ là lần này, người đứng ở vị trí cao hơn lại là tôi, ánh mắt cô ấy khi nhìn thấy tôi có chút sững lại, có lẽ cô ấy không ngờ rằng người từng bị mình xem thường lại có thể đứng ở đây, dưới ánh đèn rực rỡ, tôi bước đến gần, nụ cười vẫn nhẹ như cũ nhưng ánh mắt đã không còn chút dịu dàng nào, tôi không trách móc, cũng không nhắc lại chuyện cũ, chỉ nói những câ
2026-07-09 09:14:06
7
g.suc222
Ba+Na2=Banana :
hình như thiếu k đó ae bt thiếu jk😳
2026-07-09 05:46:33
11
user1673458877963
16/8 :
dân audio đâu
2026-07-09 04:59:43
6
kieutrang.vo3
Kieutrang Vo :
Mùa hạ năm ấy tôi 18 tuổi, tôi đã trót yêu một cô gái, tôi không biết từ bao giờ lại yêu, chỉ có thể biết mỗi lần lướt qua lại phản mùa hoa nhài trên mái tóc mềm mại của em , chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa, lòng tôi xuyến xao , mỗi lần lên lớp thấy em ngồi cạch cửa sổ ánh nắng chiếu vào những kẻ tóc , gương mặt ưu tú của em làm tôi say đắm, tôi chưa bao giờ dám bắt chuyện với em dù chỉ một lần, chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa , vào đến ngày ra trường, em lặng lẽ tiến lại gần bên tôi ngỏ lời chụp hình chung, tôi đứng chet lặng và thế là tôi với em đã có một tấm ảnh chụp chung, tôi cất mãi trong lòng, 2 năm sau tôi lại gặp lại em, vẫn là em ,vẫn là mái tóc ấy, nụ cười ấy , nhưng mà bây giờ trên tay của em đã có chiếc nhẫn cưới , tôi đã từng nghĩ, bản thân đã hết thích em rồi , nhưng khi gặp lại em cảm xúc đã dâng trào , tôi gặp em trong một tiệm hoa, nụ cười em vẫn như thế, nhưng đó lại làm tôi rung động , nhưng sau tất cả tôi chỉ là một người đến sau , tôi biết mình không đủ cam đảm để nói với em rằng tôi thích em nhưng chắc chắn bao lâu đi nữa tôi cũng sẽ không quên rằng tôi đã thích một người con gái dịu dàng như em , giá mà nếu có cơ hội tôi sẽ nói với em rằng TÔI THÍCH EM!!"Hay là cái :Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến
2026-06-20 02:47:40
43
hangtza
anh mày 2k14, ok😎 :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời khỏi xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng trong lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thay đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vừa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàng hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luôn theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường khác
2026-07-03 03:16:04
5
ngoc62122
Prawn Lười Làm :
Một bài nhạc🙂
2026-06-22 04:36:21
0
bongda.maidinh
tần thủy ngân :
“那個溫暖的夏天,我18歲,我愛上了一個女孩,我不知道從什麼時候又愛上了她,只能知道每一次來回的反季節茉莉花在她柔軟的頭髮上,只能從遠處看她,我的心在顫抖,每次上課都看到她坐在窗邊,陽光照在頭髮上,鏡子上她那英俊的一面讓我着迷,我一次也沒敢跟她搭訕,我只能從遠處看着她,畢業那天,她悄悄地走近我,讓我和她合影,我靜靜地站在一旁,於是我和她合影了,我把這張合影放在心底,兩年後,我又一次再次見到你,還是你,同樣的頭髮,同樣的微笑,但是現在你的手上有了結婚戒指,我曾經想,我不再喜歡你了,但是當我再次見到你時,我的感情涌上心頭,我在一家花店遇見了你,你的微笑還是一樣,但那讓我心潮澎湃我只是一個後來的人,我知道我沒有勇氣告訴你我喜歡你,但我肯定不會忘記我喜歡一個像你這樣溫柔的女孩,如果我有機會告訴你我喜歡你!!”或者:在那決定性的一年裏,朱海燕對唐河青聽不見的耳朵說了三個字:“我愛你”,這三個字聽起來很簡短,但在他心中包含了很多深厚的感情,也許他早就想表達出來了,卻不確定她是否對我有感覺?或者他害怕如果他說出來,他和她之間就沒有任何關係了,所以他只敢把它藏在心裏。但是他不能堅持太久,時間不等人,然後他也必須說出他所珍視的。在最後一刻,他選擇用一隻聽不見的耳朵說話,因爲他還沒有真正確定何青青是否對他有感覺,他只是想說出來,但如果可能的話,他仍然希望她迴應他的心。至於唐河清,她聽到了一切,她自己也對珠海燕有感覺,只是在等他表白的那一天。可惜他表白的那一天是最後一天。
2026-06-22 03:19:29
12
nm.nh619
ฅ≽^• ˕ • ྀི≼ฅ :
Thanh xuân là quãng thời gian mà sau này khi ngoảnh lại, ta vừa mỉm cười vừa thấy sống mũi cay cay. Nó không dài như ta tưởng, cũng chẳng rực rỡ như trong phim ảnh, nhưng lại là đoạn đường chân thật và đáng nhớ nhất của một đời người. Thanh xuân bắt đầu bằng những buổi sáng còn ngái ngủ, vội vàng khoác áo đến trường, là tiếng trống vang lên giữa sân trường đầy nắng. Là những lần lén nhìn ai đó mà tim đập nhanh hơn bình thường. Là những buổi kiểm tra làm không tốt rồi tự hứa sẽ cố gắng hơn. Là những trận cười nghiêng ngả chỉ vì một câu nói vu vơ của đứa bạn thân. Mọi thứ khi ấy tưởng chừng rất nhỏ bé, nhưng lại trở thành những mảnh ghép không thể thay thế. Thanh xuân còn là những lần vấp ngã đầu đời. Ta buồn vì một tình cảm không trọn vẹn, thất vọng vì một ước mơ chưa chạm tới, giận dỗi vì những hiểu lầm ngốc nghếch. Nhưng chính những điều đó dạy ta cách trưởng thành. Dạy ta biết trân trọng người ở bên cạnh, biết xin lỗi khi sai, biết nỗ lực khi chưa đủ giỏi. Thanh xuân không phải là quãng thời gian hoàn hảo, mà là quãng thời gian ta học cách đối diện với sự không hoàn hảo của chính mình. Có những người bước vào thanh xuân của ta rất tự nhiên, như thể họ vốn dĩ thuộc về nơi đó. Ta cùng nhau lớn lên, cùng nhau mơ mộng về tương lai rộng lớn phía trước. Rồi một ngày, mỗi người một con đường. Có thể không còn gặp lại thường xuyên, nhưng ký ức về họ vẫn nằm nguyên vẹn trong tim – như một phần tuổi trẻ không thể tách rời. Điều khiến thanh xuân trở nên cảm động không phải vì nó quá đẹp, mà vì nó trôi qua quá nhanh. Khi ta kịp nhận ra mình đang sống trong những ngày tháng đáng quý ấy, thì cũng là lúc nó dần ở lại phía sau. Nhưng có lẽ, thanh xuân không thực sự mất đi. Nó chỉ chuyển hóa thành ký ức, thành động lực, thành nền tảng để ta bước tiếp. Sau này, giữa bộn bề cuộc sống, nếu một ngày ta chợt nhớ về những năm tháng ấy, hy vọng ta có thể mỉm cười và nói: “Mình đã từng sống hết mình.” Vì thanh xuân không cần phải huy hoàng, chỉ cần ta đã chân thành với cảm xúc, dũng cảm với ước mơ, và không hối tiếc với những gì đã qua. Thanh xuân là một lần duy nhất trong đời. Và chính vì chỉ có một lần, nên nó mãi mãi đẹp.
2026-06-24 15:18:11
12
gura.gawr836
ko có tên :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời khỏi xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng trong lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thay đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vừa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàng hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luôn theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường khác,
2026-06-30 23:22:47
16
tho.my0007
📸˖⋆˚࿔♡୨ৎ Thảo My ᥫ᭡✮⋆˙𝜗ৎ:📷 :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời khỏi xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. Suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng trong lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thay đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vừa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàng hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luôn theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường khác.
2026-06-22 05:08:21
7
baongoc_1130
『ʙảᴏɴɢọᴄᴄ♡』 :
điểm danh dân audio
2026-06-20 11:51:57
18
meo.zini_
Tâm nè :
triệu hồi dân audio
2026-06-20 04:12:16
7
16777ttttt
TLee ⍨⃝🎹 :
Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối.
2026-06-24 04:37:06
40
quynh_tram13
Tram👤🎀 :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời khỏi xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng trong lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thay đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vừa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàng hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luôn theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường k
2026-06-23 09:22:36
7
_han_boi_thap51
★ hàn lục Vân †¿<~ :
Mùa hạ năm ấy tôi 18 tuổi, tôi đã trót yêu một cô gái, tôi không biết từ bao giờ lại yêu, chỉ có thể biết mỗi lần lướt qua lại phản mùa hoa nhài trên mái tóc mềm mại của em , chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa, lòng tôi xuyến xao , mỗi lần lên lớp thấy em ngồi cạch cửa sổ ánh nắng chiếu vào những kẻ tóc , gương mặt ưu tú của em làm tôi say đắm, tôi chưa bao giờ dám bắt chuyện với em dù chỉ một lần, chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa , vào đến ngày ra trường, em lặng lẽ tiến lại gần bên tôi ngỏ lời chụp hình chung, tôi đứng chet lặng và thế là tôi với em đã có một tấm ảnh chụp chung, tôi cất mãi trong lòng, 2 năm sau tôi lại gặp lại em, vẫn là em ,vẫn là mái tóc ấy, nụ cười ấy , nhưng mà bây giờ trên tay của em đã có chiếc nhẫn cưới , tôi đã từng nghĩ, bản thân đã hết thích em rồi , nhưng khi gặp lại em cảm xúc đã dâng trào , tôi gặp em trong một tiệm hoa, nụ cười em vẫn như thế, nhưng đó lại làm tôi rung động , nhưng sau tất cả tôi chỉ là một người đến sau , tôi biết mình không đủ cam đảm để nói với em rằng tôi thích em nhưng chắc chắn bao lâu đi nữa tôi cũng sẽ không quên rằng tôi đã thích một người con gái dịu dàng như em , giá mà nếu có cơ hội tôi sẽ nói với em rằng TÔI THÍCH EM!!"Hay là cái :Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày
2026-06-20 03:22:29
6
docthanvuitinh1310
Dthan vui tính~ :
Đêm đó mưa rơi rất khẽ, không đủ lớn để người ta phải chạy đi tìm chỗ trú nhưng lại đủ lạnh để len vào từng góc nhỏ trong lòng tôi, đủ để nhắc rằng có những nỗi buồn không cần ồn ào vẫn khiến tim đau rất rõ, tôi ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc, nơi mọi thứ vẫn y nguyên như ngày người ấy còn ở đây, chỉ có cảm xúc là đã đổi khác, tôi bật lại một bài nhạc cũ, bài nhạc từng nghe chung, từng hứa sẽ nghe cùng nhau thật lâu, mà không ngờ lại trở thành thứ khiến tôi im lặng nhiều nhất mỗi khi đêm xuống, có những ký ức tưởng như đã ngủ yên nhưng chỉ cần một giai điệu vang lên là tất cả lại ùa về, rõ ràng đến mức không kịp né tránh, tôi từng nghĩ thời gian sẽ làm mọi thứ phai nhạt, sẽ dạy tôi cách quên đi một người từng rất quan trọng, nhưng hóa ra thời gian chỉ dạy tôi cách giả vờ ổn, cách cười nói như chưa từng có vết nứt nào trong tim, ban ngày tôi vẫn sinh hoạt như bao người, vẫn nói chuyện, vẫn cười, vẫn trả lời những câu hỏi “dạo này ổn không” bằng một câu quen thuộc là “ổn mà”, còn ban đêm thì khác, ký ức trở nên táo bạo hơn, nó tìm đến tôi mà không cần lời mời, mang theo những tin nhắn cũ chưa từng xóa, những cuộc gọi đã từng rất muốn bấm nhưng cuối cùng lại chọn im lặng, có một cái tên mà mỗi lần nghĩ tới tim tôi lại chậm đi một nhịp, không phải vì yếu đuối, mà vì đã từng thương rất thật, buồn nhất không phải là mất nhau, mà là vẫn còn thương, còn nhớ, còn quan tâm nhưng không còn tư cách xuất hiện trong cuộc sống của người ta nữa, mọi điều tốt đẹp giờ chỉ có thể đứng từ xa mà chúc, tôi học cách im lặng nhiều hơn, học cách không kể ra những điều trong lòng vì sợ làm phiền, sợ bản thân trở thành người níu kéo trong một câu chuyện đã kết thúc, có những đêm tôi tự hỏi nếu ngày đó mình bớt thương đi một chút, bớt đặt cả thế giới của mình vào một người thì liệu bây giờ tim có đỡ đau hơn không, ngoài kia mưa vẫn rơi đều đều, rơi như nhắc tôi rằng có những người đi qua đời ta không phải để ở lại, mà chỉ để dạy ta cách chịu đựng và trưởng thành trong im lặng, người ấy không quay lại, tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa, chỉ còn lại một trái tim đã từng yêu rất sâu, rất thật, và bây giờ đang tập cách sống tiếp cùng những ký ức sẽ chẳng bao giờ
2026-06-22 16:13:38
5
aihoi338
🪼trangg🫧 :
"vào năm tôi nghèo nhất😔🥀💔"
2026-06-22 02:35:35
5
frogs.baminton
Nước mắm mặn lè :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời khỏi xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng trong lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thay đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vừa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàng hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này.
2026-07-06 13:14:30
6
thi.bo.010
Robertocarlos :
Cái này hả anh em
2026-06-20 06:44:48
23
user4754623761729
user4754623761729 :
truyện audio
2026-06-20 13:22:12
1
To see more videos from user @16777ttttt, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About