@its_moizii: #bhai log 🔥🙌🏻♥️👀#🔥🔥🔥💫💫🖤🖤 #foryoupageofficiall❤️❤️tiktok

its_moizii
its_moizii
Open In TikTok:
Region: PK
Friday 19 June 2026 20:39:38 GMT
301
61
9
1

Music

Download

Comments

rehan.khan469
رِیحَان💫 :
🥰🥰🥰
2026-06-28 04:11:32
0
s.h.a.r.i.k.i.n.g
S H A R I K I N G 🤫🤬💯😈😈💀 :
@🥰🥰🥰🥰😘😘😘
2026-06-25 15:15:00
0
huzaifakhokhar68
💸HUzAIFa کھوکھر :
🥰🥰🥰
2026-06-21 07:18:51
0
harismughal589
harismughal589 :
❤️❤️❤️
2026-06-21 06:46:55
0
rafayyyy14
Billa 😡☠️ :
♥️♥️♥️
2026-06-20 16:07:38
0
malikruni313
🥷🏻Malik Runi 313 🍻 :
❤️❤️❤️
2026-06-20 07:17:58
0
raheemullah21s26
رحیم اللہ ⚜️ :
❤️❤️❤️
2026-06-20 04:37:48
0
sardarzyan_96
👑 سر د ا ر ز یا ن 👑 :
🥰🥰🥰
2026-06-19 21:36:27
0
sardarbrand313
SarDar 313 :
❤️❤️❤️
2026-06-29 13:00:24
0
To see more videos from user @its_moizii, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

– Em có sợ không? – Em có. – Em từng ngã, từng đau như vậy, sao không từ bỏ? – Vì khi quay đầu nhìn lại, em không muốn thấy mình vẫn mãi đứng ở chỗ cũ. – Vậy nếu em lại ngã thì sao? – Nếu có ngã, em sẽ ngã vì một sai lầm khác, chứ không phải vì nỗi sợ cũ. Ít nhất em đã không bỏ cuộc. Ít nhất em đã đủ can đảm để chiến đấu và bước tiếp. Tôi nhìn em rất lâu. Trong ánh mắt ấy không có sự thương hại, cũng không có ý định khen ngợi. Chỉ là một sự bình yên của người đã đi qua đủ nhiều để hiểu rằng có những câu trả lời không thể tìm thấy trong sách, mà chỉ có thể tìm thấy sau rất nhiều lần vấp ngã. Tôi khẽ cười tiếp lời :  “Ngày trước anh cũng giống em. Anh từng nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày mình đủ mạnh để không còn sợ hãi nữa. Anh cứ tưởng trưởng thành là khi con người không còn dao động trước những biến cố, không còn run trước những lựa chọn và không còn đau trước những mất mát. Nhưng càng đi nhiều, anh càng nhận ra mình đã nhầm. Con người không bao giờ hết sợ. Chỉ là theo năm tháng, mình học được cách sống cùng nỗi sợ đó. Nỗi sợ chưa từng biến mất, chỉ là mình không để nó cầm tay mình thêm lần nào nữa. Em biết không, điều khiến người ta mệt mỏi nhất không phải là thất bại. Thất bại rồi cũng sẽ qua. Điều khiến người ta mệt mỏi là cứ mãi tưởng tượng về thất bại, rồi dùng chính những tưởng tượng ấy để từ bỏ trước khi mọi chuyện bắt đầu. Có rất nhiều người cả đời không ngã. Nhưng không phải vì họ giỏi. Mà vì họ chưa từng bước đủ xa để có thể ngã. Họ chọn một con đường bằng phẳng, đi rất cẩn thận, rất an toàn. Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, họ mới nhận ra mình gần như chưa từng sống một cuộc đời thật sự của chính mình. Anh không nói như vậy để khuyên em phải lao vào mọi thứ bất chấp. Anh chỉ muốn em hiểu rằng, nếu đã phải trả giá, thì hãy trả giá cho sự trưởng thành của mình, chứ đừng trả giá cho những tiếc nuối. Có những vết thương sẽ lành. Có những thất bại rồi sẽ trở thành một câu chuyện để kể. Nhưng có một điều rất khó chữa là cảm giác ‘giá như’. Giá như ngày đó mình thử. Giá như ngày đó mình bước thêm một bước. Giá như ngày đó mình tin vào bản thân nhiều hơn một chút. Càng lớn, anh càng thấy cuộc đời rất công bằng. Nó không hứa rằng người cố gắng sẽ luôn thành công. Nhưng nó luôn để lại một điều cho những người không bỏ cuộc. Đó là một phiên bản khác của chính họ. Điều quý nhất của mỗi lần vấp ngã không phải là bài học, mà là con người mình trở thành sau bài học ấy. Mỗi lần đau, mình nhìn cuộc đời sâu hơn một chút. Mỗi lần mất, mình biết trân trọng hơn một chút. Mỗi lần đứng dậy, mình hiểu bản thân mình hơn một chút. Rồi sẽ đến một ngày, khi em nhìn lại quãng đường đã qua, em sẽ không còn nhớ chính xác mình đã thất bại bao nhiêu lần, đã khóc bao nhiêu đêm hay đã phải bắt đầu lại bao nhiêu lần. Điều em nhớ sẽ chỉ là có một giai đoạn rất dài trong cuộc đời, mình đã sống hết lòng với những điều mình tin. Và anh nghĩ, đó mới là điều đáng tự hào nhất. Không phải vì em chưa từng ngã. Mà vì suốt những năm tháng ấy, em chưa từng để nỗi sợ quyết định thay cuộc đời mình.” | Người bán hoa cúc dại |  #Gã #goccuaga #dalat
– Em có sợ không? – Em có. – Em từng ngã, từng đau như vậy, sao không từ bỏ? – Vì khi quay đầu nhìn lại, em không muốn thấy mình vẫn mãi đứng ở chỗ cũ. – Vậy nếu em lại ngã thì sao? – Nếu có ngã, em sẽ ngã vì một sai lầm khác, chứ không phải vì nỗi sợ cũ. Ít nhất em đã không bỏ cuộc. Ít nhất em đã đủ can đảm để chiến đấu và bước tiếp. Tôi nhìn em rất lâu. Trong ánh mắt ấy không có sự thương hại, cũng không có ý định khen ngợi. Chỉ là một sự bình yên của người đã đi qua đủ nhiều để hiểu rằng có những câu trả lời không thể tìm thấy trong sách, mà chỉ có thể tìm thấy sau rất nhiều lần vấp ngã. Tôi khẽ cười tiếp lời : “Ngày trước anh cũng giống em. Anh từng nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày mình đủ mạnh để không còn sợ hãi nữa. Anh cứ tưởng trưởng thành là khi con người không còn dao động trước những biến cố, không còn run trước những lựa chọn và không còn đau trước những mất mát. Nhưng càng đi nhiều, anh càng nhận ra mình đã nhầm. Con người không bao giờ hết sợ. Chỉ là theo năm tháng, mình học được cách sống cùng nỗi sợ đó. Nỗi sợ chưa từng biến mất, chỉ là mình không để nó cầm tay mình thêm lần nào nữa. Em biết không, điều khiến người ta mệt mỏi nhất không phải là thất bại. Thất bại rồi cũng sẽ qua. Điều khiến người ta mệt mỏi là cứ mãi tưởng tượng về thất bại, rồi dùng chính những tưởng tượng ấy để từ bỏ trước khi mọi chuyện bắt đầu. Có rất nhiều người cả đời không ngã. Nhưng không phải vì họ giỏi. Mà vì họ chưa từng bước đủ xa để có thể ngã. Họ chọn một con đường bằng phẳng, đi rất cẩn thận, rất an toàn. Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, họ mới nhận ra mình gần như chưa từng sống một cuộc đời thật sự của chính mình. Anh không nói như vậy để khuyên em phải lao vào mọi thứ bất chấp. Anh chỉ muốn em hiểu rằng, nếu đã phải trả giá, thì hãy trả giá cho sự trưởng thành của mình, chứ đừng trả giá cho những tiếc nuối. Có những vết thương sẽ lành. Có những thất bại rồi sẽ trở thành một câu chuyện để kể. Nhưng có một điều rất khó chữa là cảm giác ‘giá như’. Giá như ngày đó mình thử. Giá như ngày đó mình bước thêm một bước. Giá như ngày đó mình tin vào bản thân nhiều hơn một chút. Càng lớn, anh càng thấy cuộc đời rất công bằng. Nó không hứa rằng người cố gắng sẽ luôn thành công. Nhưng nó luôn để lại một điều cho những người không bỏ cuộc. Đó là một phiên bản khác của chính họ. Điều quý nhất của mỗi lần vấp ngã không phải là bài học, mà là con người mình trở thành sau bài học ấy. Mỗi lần đau, mình nhìn cuộc đời sâu hơn một chút. Mỗi lần mất, mình biết trân trọng hơn một chút. Mỗi lần đứng dậy, mình hiểu bản thân mình hơn một chút. Rồi sẽ đến một ngày, khi em nhìn lại quãng đường đã qua, em sẽ không còn nhớ chính xác mình đã thất bại bao nhiêu lần, đã khóc bao nhiêu đêm hay đã phải bắt đầu lại bao nhiêu lần. Điều em nhớ sẽ chỉ là có một giai đoạn rất dài trong cuộc đời, mình đã sống hết lòng với những điều mình tin. Và anh nghĩ, đó mới là điều đáng tự hào nhất. Không phải vì em chưa từng ngã. Mà vì suốt những năm tháng ấy, em chưa từng để nỗi sợ quyết định thay cuộc đời mình.” | Người bán hoa cúc dại | #Gã #goccuaga #dalat

About