Vo Canh :
Lần đầu đến LangBiang.
Mình đã nghĩ sẽ nhớ về cảm giác khi chinh phục độ cao, về những con dốc làm đôi chân mỏi nhừ, hay cảm giác chạm tay vào cột mốc trên đỉnh núi.
Nhưng thứ đọng lại lâu hơn lại là những điều rất bình thường.
Là cái se lạnh của Đà Lạt giữa một ngày nắng. Là mùi của rừng thông thoảng trong gió. Là khoảnh khắc cả nhóm ngồi nghỉ giữa rừng, chẳng ai vội vàng đi đâu. Là tiếng cười vang lên vì vài bức ảnh tạo dáng ngớ ngẩn với đôi gậy trekking. Là một bạn cún không hẹn mà gặp, lặng lẽ đi cùng cả đoạn đường xuống núi như thể đã quen nhau từ trước.
Mình vốn nghĩ chạy bộ là để đi xa hơn, mạnh hơn, tốt hơn.
Nhưng có những cung đường lại dạy mình một điều khác.
Rằng không phải lúc nào cũng cần cố gắng tiến về phía trước. Đôi khi, điều mình cần chỉ là chậm lại một chút để nhìn ngắm nơi mình đang đứng, hít thật sâu bầu không khí trước mặt và biết ơn vì mình đã có mặt ở đây, khỏe mạnh, bình an, cùng núi rừng và những người bạn đồng hành.
Có lẽ, đây mới là món quà đẹp nhất mà LangBiang mang lại cho mình. Không phải cảm giác chinh phục. Mà là cảm giác được trở về.
Hẹn gặp lại nhé, LangBiang. 🌲⛰️
2026-06-20 10:47:07