@kaouuutarr: #transition #makeup

Kaouuutar🍉
Kaouuutar🍉
Open In TikTok:
Region: BE
Saturday 20 June 2026 16:59:21 GMT
1354
31
4
4

Music

Download

Comments

marieaude18
Marie Aude :
❤️❤️❤️
2026-06-20 18:00:41
1
marieaude18
Marie Aude :
😍😍😍
2026-06-20 18:01:07
1
saniatralalaa
Trasanialala :
❤️❤️❤️❤️
2026-06-21 06:19:14
0
To see more videos from user @kaouuutarr, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Điều đáng tiếc nhất trong một mối quan hệ không phải là việc hai người không thể đi cùng nhau đến cuối con đường. Mà là đã từng xem nhau là cả thế giới, rồi một ngày trở thành người xa lạ. Xa đến mức không còn biết hôm nay đối phương sống thế nào. Không còn biết có đang vui hay đang buồn. Không còn biết những ngày mưa có còn thích ngồi bên cửa sổ ngắm phố hay không. Mọi thứ từng quen thuộc đến từng chi tiết nhỏ, cuối cùng lại trở nên xa vời như một câu chuyện của rất lâu về trước. Đôi khi anh vẫn nghĩ…Nếu ngày ấy mình gặp nhau muộn hơn một chút. Khi cả hai đủ trưởng thành hơn. Đủ bình tĩnh hơn. Đủ hiểu rằng yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là trách nhiệm và sự kiên nhẫn. Thì liệu chúng ta có giữ được nhau không?Nhưng rồi anh lại tự cười chính mình. Bởi cuộc đời vốn không có chữ “nếu”. Người đến đúng thời điểm mới là định mệnh. Còn người đến để dạy ta một bài học, dù thương đến mấy cũng chỉ là một đoạn đường. Có những người sinh ra để ở lại. Có những người sinh ra để khiến ta trưởng thành. Và em…Có lẽ là người khiến anh học được cách yêu bằng cả trái tim, rồi cũng học được cách đứng dậy khi trái tim ấy vỡ vụn. Anh đã từng nghĩ mình sẽ không vượt qua được. Đã từng có những đêm nhìn màn hình điện thoại đến sáng chỉ vì chờ một tin nhắn sẽ không bao giờ đến. Đã từng cầm điện thoại lên rồi đặt xuống hàng chục lần chỉ để kiềm chế bản thân không tìm em. Đã từng tự dằn vặt mình rằng rốt cuộc anh đã sai ở đâu. Sai điều gì. Thiếu điều gì. Nhưng sau rất nhiều năm tháng, anh mới hiểu…Không phải mọi cuộc chia ly đều bắt nguồn từ lỗi lầm. Có những người rời đi đơn giản vì họ không còn muốn ở lại nữa. Và đó là điều mà tình yêu của một người không thể thay đổi được. Anh đã mất rất lâu để chấp nhận sự thật ấy. Mất rất lâu để hiểu rằng đôi khi buông tay không phải vì hết yêu. Mà vì đã cố gắng đến kiệt sức rồi. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một cuộc chia tay. Chỉ có người trong cuộc mới hiểu đã từng có biết bao lần tha thứ, biết bao lần nhẫn nhịn, biết bao lần tự làm đau mình để giữ lấy một người. Cho đến khi chẳng còn gì để giữ nữa. Cho đến khi trái tim cũng mệt rồi.Và em biết không…Điều đau nhất không phải là. khoảnh khắc em rời đi. Mà là những ngày sau đó. Là khi anh vẫn còn giữ thói quen kể em nghe mọi chuyện rồi chợt nhớ ra mình không còn quyền ấy nữa. Là khi có một niềm vui nhỏ muốn chia sẻ, nhưng danh bạ vẫn còn tên em mà cuộc đời thì đã không còn em trong đó.Là khi nhận ra người mình nhớ nhất lại chính là người không còn muốn xuất hiện trong cuộc sống của mình nữa. Cảm giác ấy…Thật sự rất cô đơn.
Điều đáng tiếc nhất trong một mối quan hệ không phải là việc hai người không thể đi cùng nhau đến cuối con đường. Mà là đã từng xem nhau là cả thế giới, rồi một ngày trở thành người xa lạ. Xa đến mức không còn biết hôm nay đối phương sống thế nào. Không còn biết có đang vui hay đang buồn. Không còn biết những ngày mưa có còn thích ngồi bên cửa sổ ngắm phố hay không. Mọi thứ từng quen thuộc đến từng chi tiết nhỏ, cuối cùng lại trở nên xa vời như một câu chuyện của rất lâu về trước. Đôi khi anh vẫn nghĩ…Nếu ngày ấy mình gặp nhau muộn hơn một chút. Khi cả hai đủ trưởng thành hơn. Đủ bình tĩnh hơn. Đủ hiểu rằng yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là trách nhiệm và sự kiên nhẫn. Thì liệu chúng ta có giữ được nhau không?Nhưng rồi anh lại tự cười chính mình. Bởi cuộc đời vốn không có chữ “nếu”. Người đến đúng thời điểm mới là định mệnh. Còn người đến để dạy ta một bài học, dù thương đến mấy cũng chỉ là một đoạn đường. Có những người sinh ra để ở lại. Có những người sinh ra để khiến ta trưởng thành. Và em…Có lẽ là người khiến anh học được cách yêu bằng cả trái tim, rồi cũng học được cách đứng dậy khi trái tim ấy vỡ vụn. Anh đã từng nghĩ mình sẽ không vượt qua được. Đã từng có những đêm nhìn màn hình điện thoại đến sáng chỉ vì chờ một tin nhắn sẽ không bao giờ đến. Đã từng cầm điện thoại lên rồi đặt xuống hàng chục lần chỉ để kiềm chế bản thân không tìm em. Đã từng tự dằn vặt mình rằng rốt cuộc anh đã sai ở đâu. Sai điều gì. Thiếu điều gì. Nhưng sau rất nhiều năm tháng, anh mới hiểu…Không phải mọi cuộc chia ly đều bắt nguồn từ lỗi lầm. Có những người rời đi đơn giản vì họ không còn muốn ở lại nữa. Và đó là điều mà tình yêu của một người không thể thay đổi được. Anh đã mất rất lâu để chấp nhận sự thật ấy. Mất rất lâu để hiểu rằng đôi khi buông tay không phải vì hết yêu. Mà vì đã cố gắng đến kiệt sức rồi. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một cuộc chia tay. Chỉ có người trong cuộc mới hiểu đã từng có biết bao lần tha thứ, biết bao lần nhẫn nhịn, biết bao lần tự làm đau mình để giữ lấy một người. Cho đến khi chẳng còn gì để giữ nữa. Cho đến khi trái tim cũng mệt rồi.Và em biết không…Điều đau nhất không phải là. khoảnh khắc em rời đi. Mà là những ngày sau đó. Là khi anh vẫn còn giữ thói quen kể em nghe mọi chuyện rồi chợt nhớ ra mình không còn quyền ấy nữa. Là khi có một niềm vui nhỏ muốn chia sẻ, nhưng danh bạ vẫn còn tên em mà cuộc đời thì đã không còn em trong đó.Là khi nhận ra người mình nhớ nhất lại chính là người không còn muốn xuất hiện trong cuộc sống của mình nữa. Cảm giác ấy…Thật sự rất cô đơn.

About