@jujuondatbeatt67:

جوجو
جوجو
Open In TikTok:
Region: US
Saturday 20 June 2026 22:19:24 GMT
13346
1362
10
34

Music

Download

Comments

whosgadeer
gadeer 𓂆 | غدير :
ur so bad😩
2026-06-21 01:25:50
1
diaryofalitsadbitch
diaryofalitsadbitch :
🫪😍😍
2026-06-20 23:39:31
1
useramera962949708
useramera962949708 :
😍😍😍
2026-06-21 05:22:44
1
tesneemjaber
تسنيم 🇵🇸 :
😻😻😻
2026-06-20 22:31:00
1
To see more videos from user @jujuondatbeatt67, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Nay tôi ngẫm thử về câu “tôi không cần nhiều tiền” thì thấy câu này có nhiều phiên bản lắm. Có phiên bản rất đẹp: người ta đã hiểu mình, biết đủ, sống giản dị, không cần đua đòi, không bị thị trường dắt mũi. Nhưng cũng có phiên bản rất lươn: mình chưa đủ khả năng kiếm nhiều hơn nên tự bọc nó lại bằng một lớp đạo lý cho đỡ quê. Tôi từng thuộc dạng thứ hai, hoặc ít nhất là pha khá nhiều dạng thứ hai. Hồi còn trẻ, tôi rất thích nói kiểu: tiền nhiều để làm gì, sống đơn giản thôi, quan trọng là tinh thần, trải nghiệm, tự do, bla bla các kiểu. Nghe rất thanh cao. Rất thi vị. Rất giống một người đã giác ngộ nhẹ. Nhưng thực tế thì không phải tôi không cần tiền. Tôi chỉ chưa từng đặt mình trước những lựa chọn đủ đắt để thấy mình cần tiền. Đến lúc người thân nhập viện, tự nhiên thấy tiền rất quan trọng. Đến lúc muốn học một khóa tốt nhưng học phí hơi căng, tự nhiên thấy tiền rất quan trọng. Đến lúc muốn từ chối một công việc làm mình cạn kiệt nhưng tài khoản không đủ dày, tự nhiên thấy tiền rất quan trọng. Lúc đó mấy câu “tôi không màng vật chất” bắt đầu hơi quê quê. tiền không chỉ là tiền, nó còn là quyền lựa chọn, quyền từ chối, quyền giữ lại một chút tự trọng khi đời bắt mình cúi đầu. Nói cách khác, thiếu tiền không chỉ là thiếu tiền. Thiếu tiền là thiếu đường lui. Thiếu tiền là muốn nghỉ mà không dám nghỉ, muốn học mà không dám học, muốn giúp người thân mà phải đứng tính từng con số, muốn nói “không” nhưng miệng lại tự động nói “dạ được”. Và ở chỗ này, cái sự “không cần tiền” của tôi hồi xưa nghe lại giống một dạng phòng thủ tâm lý hơn là trí tuệ. Tất nhiên, ngược lại cũng có combo ngu khác: tôn tiền làm thần, cái gì cũng quy ra tiền, sống như cái bảng Excel biết thở. Cái này cũng toang. Kiếm tiền kiểu đó thì có khi tài khoản tăng mà người teo lại. Nhưng phủ nhận vai trò của tiền cũng ngây thơ không kém. Tiền không làm mình cao quý hơn, nhưng thiếu tiền rất dễ làm mình hèn đi trong vài tình huống cụ thể. Không phải hèn về nhân cách ngay đâu, nhưng hèn trong lựa chọn. Hèn trong lời nói. Hèn trong khả năng bảo vệ điều mình tin. Nói chung, tôi vẫn thích sống đơn giản. Nhưng giờ tôi không còn dùng “sống đơn giản” để che cho sự bất lực tài chính nữa. Muốn nói “tôi không cần nhiều tiền” cho sang thì trước hết cũng nên có năng lực kiếm đủ tiền đã. Khi có lựa chọn mà vẫn chọn giản dị, đó là tự do. Còn không có lựa chọn nào khác mà bảo mình chọn giản dị, thì nhiều khi đó chỉ là nghèo được bọc giấy kraft, gắn thêm cái tag “minimalism” cho đỡ buồn thôi.
Nay tôi ngẫm thử về câu “tôi không cần nhiều tiền” thì thấy câu này có nhiều phiên bản lắm. Có phiên bản rất đẹp: người ta đã hiểu mình, biết đủ, sống giản dị, không cần đua đòi, không bị thị trường dắt mũi. Nhưng cũng có phiên bản rất lươn: mình chưa đủ khả năng kiếm nhiều hơn nên tự bọc nó lại bằng một lớp đạo lý cho đỡ quê. Tôi từng thuộc dạng thứ hai, hoặc ít nhất là pha khá nhiều dạng thứ hai. Hồi còn trẻ, tôi rất thích nói kiểu: tiền nhiều để làm gì, sống đơn giản thôi, quan trọng là tinh thần, trải nghiệm, tự do, bla bla các kiểu. Nghe rất thanh cao. Rất thi vị. Rất giống một người đã giác ngộ nhẹ. Nhưng thực tế thì không phải tôi không cần tiền. Tôi chỉ chưa từng đặt mình trước những lựa chọn đủ đắt để thấy mình cần tiền. Đến lúc người thân nhập viện, tự nhiên thấy tiền rất quan trọng. Đến lúc muốn học một khóa tốt nhưng học phí hơi căng, tự nhiên thấy tiền rất quan trọng. Đến lúc muốn từ chối một công việc làm mình cạn kiệt nhưng tài khoản không đủ dày, tự nhiên thấy tiền rất quan trọng. Lúc đó mấy câu “tôi không màng vật chất” bắt đầu hơi quê quê. tiền không chỉ là tiền, nó còn là quyền lựa chọn, quyền từ chối, quyền giữ lại một chút tự trọng khi đời bắt mình cúi đầu. Nói cách khác, thiếu tiền không chỉ là thiếu tiền. Thiếu tiền là thiếu đường lui. Thiếu tiền là muốn nghỉ mà không dám nghỉ, muốn học mà không dám học, muốn giúp người thân mà phải đứng tính từng con số, muốn nói “không” nhưng miệng lại tự động nói “dạ được”. Và ở chỗ này, cái sự “không cần tiền” của tôi hồi xưa nghe lại giống một dạng phòng thủ tâm lý hơn là trí tuệ. Tất nhiên, ngược lại cũng có combo ngu khác: tôn tiền làm thần, cái gì cũng quy ra tiền, sống như cái bảng Excel biết thở. Cái này cũng toang. Kiếm tiền kiểu đó thì có khi tài khoản tăng mà người teo lại. Nhưng phủ nhận vai trò của tiền cũng ngây thơ không kém. Tiền không làm mình cao quý hơn, nhưng thiếu tiền rất dễ làm mình hèn đi trong vài tình huống cụ thể. Không phải hèn về nhân cách ngay đâu, nhưng hèn trong lựa chọn. Hèn trong lời nói. Hèn trong khả năng bảo vệ điều mình tin. Nói chung, tôi vẫn thích sống đơn giản. Nhưng giờ tôi không còn dùng “sống đơn giản” để che cho sự bất lực tài chính nữa. Muốn nói “tôi không cần nhiều tiền” cho sang thì trước hết cũng nên có năng lực kiếm đủ tiền đã. Khi có lựa chọn mà vẫn chọn giản dị, đó là tự do. Còn không có lựa chọn nào khác mà bảo mình chọn giản dị, thì nhiều khi đó chỉ là nghèo được bọc giấy kraft, gắn thêm cái tag “minimalism” cho đỡ buồn thôi.

About