@abru_dobrito: 🔙🔙 #fyp

abruu
abruu
Open In TikTok:
Region: AR
Sunday 21 June 2026 02:33:29 GMT
13892
1040
14
30

Music

Download

Comments

lordjimfortoul
Lordjim Fortoul :
2026-06-22 20:15:43
0
vallejsksksna_
valle :
diosaa 😍
2026-06-21 04:39:42
1
la_fan_1_de_pesado
no soy mel😢 :
perfecta 😍
2026-06-21 16:35:24
1
_martuufranchi
Martu ★ :
hermosa
2026-06-21 14:09:33
1
user193648201837
ginaclara 🤓 :
reina indiscutida.
2026-06-21 02:57:41
1
usernameyou227
usernameyou227 :
espléndida🌹🌹🌹🌹🌹🌹
2026-06-22 14:57:50
0
eadweard06
Eadweard :
2026-06-21 12:46:28
0
larabatalles
larita :
diosa mal
2026-06-21 05:50:53
1
one1cero
Andrés coronel :
😍😍😍
2026-06-22 15:25:56
0
lluuuzzzzz
lucesita :
😍😍😍😍😍😍😍😍😍
2026-06-21 19:02:29
1
ssaaralopez
sara :
😍
2026-06-21 12:57:29
1
julicastellarin
ju :
😍😍👏👏
2026-06-21 22:02:28
1
To see more videos from user @abru_dobrito, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những năm tháng, tôi từng nghĩ chỉ cần mình cố gắng đủ nhiều thì cuộc đời nhất định sẽ đối xử tử tế với mình. Thế rồi mới hiểu, cuộc đời chẳng hứa với ai điều đó. Có những thứ mình mất cả thanh xuân để có được, vậy mà chỉ một biến cố đã lấy đi tất cả. Tiền bạc cạn dần, công việc không còn, những mối quan hệ từng tưởng rất thân cũng lần lượt trở nên xa lạ. Ngày còn đứng trên cao, điện thoại lúc nào cũng có người gọi. Đến khi sa sút mới biết, có những cuộc vui vốn chỉ đông người khi mình còn giá trị. Tôi từng buồn. Từng trách người. Từng nằm cả đêm nghĩ mãi một câu: “Tại sao lại là mình?” Nhưng rồi một buổi sáng, tôi nhìn thấy mình vẫn thức dậy như mọi ngày. Ngoài kia trời vẫn sáng. Người ta vẫn đi làm, vẫn ăn sáng, vẫn cười nói. Thế giới chẳng dừng lại chỉ vì cuộc đời tôi vừa trải qua một cơn bão. Lúc ấy tôi mới hiểu: Mất tiền, còn có thể kiếm lại. Mất một công việc, còn có thể bắt đầu công việc khác. Người muốn rời đi, giữ cũng chẳng được. Còn những thứ thật sự thuộc về mình, đôi bàn tay, kinh nghiệm, ý chí và khả năng đứng dậy thì chẳng ai lấy mất được. Con người khi sinh ra vốn chỉ có hai bàn tay trắng. Vậy mà từ hai bàn tay trắng ấy, ta đã từng gây dựng được biết bao nhiêu thứ. Thế thì nếu một ngày lại trở về hai bàn tay trắng, có gì phải sợ? Cùng lắm là bắt đầu lại. Chậm một chút cũng được. Nghèo một thời gian cũng chẳng sao. Bị người khác xem thường vài năm cũng không chết được. Chỉ cần mình còn sống, còn khỏe mạnh, còn muốn bước tiếp thì cuộc đời vẫn chưa thể gọi là thua. Sau này tôi không còn cầu mong cuộc sống lúc nào cũng thuận lợi nữa. Tôi chỉ mong rằng mỗi khi giông bão kéo đến, mình vẫn đủ bình tĩnh để nhắc bản thân: “Nếu một mai mất hết tất cả, đừng tiếc. Vì ngày mình đến với cuộc đời này, mình cũng có mang theo thứ gì đâu.” Có thể hôm nay bạn chẳng còn gì trong tay. Nhưng đừng quên… Bạn vẫn còn chính mình. Mà chỉ cần con người còn đứng dậy được, thì hai bàn tay trắng vẫn có thể làm nên tất cả thêm một lần nữa.
Có những năm tháng, tôi từng nghĩ chỉ cần mình cố gắng đủ nhiều thì cuộc đời nhất định sẽ đối xử tử tế với mình. Thế rồi mới hiểu, cuộc đời chẳng hứa với ai điều đó. Có những thứ mình mất cả thanh xuân để có được, vậy mà chỉ một biến cố đã lấy đi tất cả. Tiền bạc cạn dần, công việc không còn, những mối quan hệ từng tưởng rất thân cũng lần lượt trở nên xa lạ. Ngày còn đứng trên cao, điện thoại lúc nào cũng có người gọi. Đến khi sa sút mới biết, có những cuộc vui vốn chỉ đông người khi mình còn giá trị. Tôi từng buồn. Từng trách người. Từng nằm cả đêm nghĩ mãi một câu: “Tại sao lại là mình?” Nhưng rồi một buổi sáng, tôi nhìn thấy mình vẫn thức dậy như mọi ngày. Ngoài kia trời vẫn sáng. Người ta vẫn đi làm, vẫn ăn sáng, vẫn cười nói. Thế giới chẳng dừng lại chỉ vì cuộc đời tôi vừa trải qua một cơn bão. Lúc ấy tôi mới hiểu: Mất tiền, còn có thể kiếm lại. Mất một công việc, còn có thể bắt đầu công việc khác. Người muốn rời đi, giữ cũng chẳng được. Còn những thứ thật sự thuộc về mình, đôi bàn tay, kinh nghiệm, ý chí và khả năng đứng dậy thì chẳng ai lấy mất được. Con người khi sinh ra vốn chỉ có hai bàn tay trắng. Vậy mà từ hai bàn tay trắng ấy, ta đã từng gây dựng được biết bao nhiêu thứ. Thế thì nếu một ngày lại trở về hai bàn tay trắng, có gì phải sợ? Cùng lắm là bắt đầu lại. Chậm một chút cũng được. Nghèo một thời gian cũng chẳng sao. Bị người khác xem thường vài năm cũng không chết được. Chỉ cần mình còn sống, còn khỏe mạnh, còn muốn bước tiếp thì cuộc đời vẫn chưa thể gọi là thua. Sau này tôi không còn cầu mong cuộc sống lúc nào cũng thuận lợi nữa. Tôi chỉ mong rằng mỗi khi giông bão kéo đến, mình vẫn đủ bình tĩnh để nhắc bản thân: “Nếu một mai mất hết tất cả, đừng tiếc. Vì ngày mình đến với cuộc đời này, mình cũng có mang theo thứ gì đâu.” Có thể hôm nay bạn chẳng còn gì trong tay. Nhưng đừng quên… Bạn vẫn còn chính mình. Mà chỉ cần con người còn đứng dậy được, thì hai bàn tay trắng vẫn có thể làm nên tất cả thêm một lần nữa.

About