@zaref_music: يا حنا ما ريدك عكفوف اديا الا ويجي المحبوب ويطل عليا 🫶🏻 @أبو جمعة | ABU JUMA

زريف | Zaref
زريف | Zaref
Open In TikTok:
Region: PS
Sunday 21 June 2026 07:07:55 GMT
5430
271
5
19

Music

Download

Comments

karawan.productions0
karawan.productions :
غالي❤️❤️❤️
2026-06-21 07:33:05
2
anaanayousef23
anaana Yousef :
لاقوة الا بالله... تبارك الرحمن
2026-06-22 14:42:03
0
ssssssssss4506
لتأتي كما تشاء 🖤،! :
زريف🥰🥰🥰
2026-06-23 10:01:50
0
salhaabuqotun
salhaabuqotun :
❤️❤️❤️❤️❤️
2026-06-24 13:45:48
0
sama3neh.akram
Sama3neh :
🤍🤍
2026-06-26 12:08:55
0
To see more videos from user @zaref_music, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người ta vẫn nói: “Có con để sau này nương tựa.” Nhưng tối nay, câu nói ấy cứ ám ảnh tôi. Trong phòng trực cấp cứu Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Giang, tôi gặp hai ông bà từ xã Mai Sưu, huyện Lục Nam. Bà đã nằm viện huyện 5 ngày. Tối nay, bệnh nặng hơn nên phải chuyển xuống bệnh viện tỉnh, quãng đường gần 50km. Ông cũng đã già, đôi chân yếu đến mức phải chống gậy mới đi được. Đến khi bác sĩ chỉ định đưa bà đi chụp và siêu âm, bác sĩ nhìn ông rồi nói: “Ông yếu thế này không đẩy bà đi được đâu.” Tôi liền nhận đẩy xe đưa bà đi. Ông không đi theo. Ông lặng lẽ ngồi lại bên chiếc giường bệnh trống, hai tay chống lên cây gậy, ánh mắt dõi theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳn sau cánh cửa. Khoảnh khắc ấy… tôi thấy sống mũi mình cay cay. Tôi hỏi chuyện, bà chỉ cười hiền: “Nhà có 3 người con, 2 trai, 1 gái… chúng nó đi làm ăn xa.” Chỉ một câu nói rất nhẹ. Không trách móc. Không oán than. Nhưng lại nặng đến lạ. Có lẽ cả cuộc đời, cha mẹ đều sống vì con. Vất vả nuôi con khôn lớn, ai cũng từng hy vọng rằng đến khi tóc bạc, sức yếu, lúc đau ốm sẽ có con ở bên. Nhưng rồi cuộc sống cuốn mỗi người một hướng. Điều đau nhất của tuổi già có lẽ không phải là bệnh tật. Mà là khi người mình yêu thương nhất đang nằm trên giường bệnh, còn bản thân lại không đủ sức để tự tay đẩy chiếc xe đưa họ đi chụp. Đến cuối cùng… Hai mái đầu bạc vẫn phải cố gắng làm chỗ dựa cho nhau, dù cả hai đều đã kiệt sức. Nếu hôm nay bố mẹ bạn vẫn còn khỏe, hãy dành thời gian về thăm họ nhiều hơn. Tiền có thể kiếm lại. Nhưng tuổi già của cha mẹ thì không có lần thứ hai. ❤️
Người ta vẫn nói: “Có con để sau này nương tựa.” Nhưng tối nay, câu nói ấy cứ ám ảnh tôi. Trong phòng trực cấp cứu Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Giang, tôi gặp hai ông bà từ xã Mai Sưu, huyện Lục Nam. Bà đã nằm viện huyện 5 ngày. Tối nay, bệnh nặng hơn nên phải chuyển xuống bệnh viện tỉnh, quãng đường gần 50km. Ông cũng đã già, đôi chân yếu đến mức phải chống gậy mới đi được. Đến khi bác sĩ chỉ định đưa bà đi chụp và siêu âm, bác sĩ nhìn ông rồi nói: “Ông yếu thế này không đẩy bà đi được đâu.” Tôi liền nhận đẩy xe đưa bà đi. Ông không đi theo. Ông lặng lẽ ngồi lại bên chiếc giường bệnh trống, hai tay chống lên cây gậy, ánh mắt dõi theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳn sau cánh cửa. Khoảnh khắc ấy… tôi thấy sống mũi mình cay cay. Tôi hỏi chuyện, bà chỉ cười hiền: “Nhà có 3 người con, 2 trai, 1 gái… chúng nó đi làm ăn xa.” Chỉ một câu nói rất nhẹ. Không trách móc. Không oán than. Nhưng lại nặng đến lạ. Có lẽ cả cuộc đời, cha mẹ đều sống vì con. Vất vả nuôi con khôn lớn, ai cũng từng hy vọng rằng đến khi tóc bạc, sức yếu, lúc đau ốm sẽ có con ở bên. Nhưng rồi cuộc sống cuốn mỗi người một hướng. Điều đau nhất của tuổi già có lẽ không phải là bệnh tật. Mà là khi người mình yêu thương nhất đang nằm trên giường bệnh, còn bản thân lại không đủ sức để tự tay đẩy chiếc xe đưa họ đi chụp. Đến cuối cùng… Hai mái đầu bạc vẫn phải cố gắng làm chỗ dựa cho nhau, dù cả hai đều đã kiệt sức. Nếu hôm nay bố mẹ bạn vẫn còn khỏe, hãy dành thời gian về thăm họ nhiều hơn. Tiền có thể kiếm lại. Nhưng tuổi già của cha mẹ thì không có lần thứ hai. ❤️

About