@user6235719533739: The lord of hunger#edit#darthnihilus

motion
motion
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 21 June 2026 15:56:04 GMT
12743
1572
4
67

Music

Download

Comments

_wisebronzie_
WiseBronzie :
2026-06-22 14:32:09
3
peaceman1305
I have no ennemis :
2026-06-21 22:58:23
13
willsfried
will :
insatiable hunger
2026-06-22 01:39:52
6
sebi_107face_
The Darkness :
he will Fead on the Galaxy and the Republic and eventually consume the Sith as well
2026-06-26 09:56:06
2
To see more videos from user @user6235719533739, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Có lẽ điều đau nhất của thích thầm không phải là không được đáp lại, mà là tự mình chứng kiến người mình thích đang dùng chính ánh mắt mà mình từng ao ước… để nhìn một người khác. Mình đã từng nghĩ, chỉ cần đứng ở phía xa thôi cũng được, chỉ cần mỗi ngày còn được nhìn thấy cậu, còn có lý do để quan tâm cậu một cách âm thầm, thì như vậy đã đủ rồi. Nhưng đến cái khoảnh khắc đó, khi mình vô tình bắt gặp ánh mắt cậu dịu lại, cách cậu nhìn người ấy, cách cậu cười — giống hệt như cách mình vẫn tưởng tượng cậu sẽ dành cho mình… thì mình mới hiểu, hóa ra mình chưa từng có một vị trí nào trong câu chuyện của cậu cả. Mình không ghen, cũng chẳng thể trách cậu, vì ngay từ đầu, cậu đâu có biết rằng mình đã thích cậu nhiều đến thế nào. Chỉ là… tim mình đau một chút, kiểu đau rất nhẹ thôi, nhưng lại kéo dài rất lâu. Sau này, có thể mình sẽ quên cách mình đã thích cậu ra sao, quên cả những lần lặng lẽ nhìn theo bóng lưng ấy, nhưng chắc sẽ không quên được cảm giác ngày hôm đó — ngày mà mình nhận ra người mình thích… đã có một người khác để hướng về rồi. Và mình, cuối cùng cũng phải học cách rời khỏi câu chuyện mà ngay từ đầu mình vốn chỉ là người đứng ngoài.” ⸻
“Có lẽ điều đau nhất của thích thầm không phải là không được đáp lại, mà là tự mình chứng kiến người mình thích đang dùng chính ánh mắt mà mình từng ao ước… để nhìn một người khác. Mình đã từng nghĩ, chỉ cần đứng ở phía xa thôi cũng được, chỉ cần mỗi ngày còn được nhìn thấy cậu, còn có lý do để quan tâm cậu một cách âm thầm, thì như vậy đã đủ rồi. Nhưng đến cái khoảnh khắc đó, khi mình vô tình bắt gặp ánh mắt cậu dịu lại, cách cậu nhìn người ấy, cách cậu cười — giống hệt như cách mình vẫn tưởng tượng cậu sẽ dành cho mình… thì mình mới hiểu, hóa ra mình chưa từng có một vị trí nào trong câu chuyện của cậu cả. Mình không ghen, cũng chẳng thể trách cậu, vì ngay từ đầu, cậu đâu có biết rằng mình đã thích cậu nhiều đến thế nào. Chỉ là… tim mình đau một chút, kiểu đau rất nhẹ thôi, nhưng lại kéo dài rất lâu. Sau này, có thể mình sẽ quên cách mình đã thích cậu ra sao, quên cả những lần lặng lẽ nhìn theo bóng lưng ấy, nhưng chắc sẽ không quên được cảm giác ngày hôm đó — ngày mà mình nhận ra người mình thích… đã có một người khác để hướng về rồi. Và mình, cuối cùng cũng phải học cách rời khỏi câu chuyện mà ngay từ đầu mình vốn chỉ là người đứng ngoài.” ⸻

About