@user3768237733870: #يازينب #يافاطمة #ياعباس #ياحسين #ياعلي

سيد رياض الجابري
سيد رياض الجابري
Open In TikTok:
Region: IQ
Sunday 21 June 2026 18:53:26 GMT
6310
431
11
22

Music

Download

Comments

user6346720292745
كفيلي ابوفاضل 🥺 :
عمت عيني عليج مولاتي زينب أم عون اريدمنج مرادي تبشرني تفرح گلبي قربين
2026-06-21 22:24:43
0
kkkkhh91k
موج البحر :
اااه يازينب اااه يازينب
2026-06-21 22:24:32
0
alla__a70
كـ░ـفـ░ـيـ░ـلَ قـ░ـلَبـ░ـيـ░ـ :
عمت عيني ام عون مولاتي الله يساعدج 😭😭😭😭
2026-06-21 22:07:45
0
user9711236311847
حسوني الفتلاوي :
😭😭
2026-06-22 03:59:45
0
user181265040
ريحانة المصطفى :
😭😭😭
2026-06-21 22:34:08
0
user7607693351427
ام علي :
😭😭😭😭
2026-06-21 21:48:11
0
ma.1991_
ورد 🌹 الياسمين❤ :
😢😢😢
2026-06-21 19:06:50
1
hi.fa1981
السحابة الماطرة✨☁️ :
😭😭😭
2026-06-21 20:13:22
1
To see more videos from user @user3768237733870, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người tử tế đáng sợ nhất là khi họ không còn muốn giải thích nữa. Nhiều người nghĩ rằng một mối quan hệ bắt đầu rạn nứt khi xuất hiện những cuộc cãi vã. Thực ra không phải. Cãi vã đôi khi lại là dấu hiệu của sự quan tâm. Bởi chỉ khi còn để tâm, người ta mới muốn phân bua đúng sai. Chỉ khi còn xem trọng nhau, người ta mới cảm thấy tổn thương vì lời nói của đối phương. Điều đáng sợ nhất không phải lúc một người nổi nóng đập bàn bỏ đi. Điều đáng sợ nhất là khi họ vẫn ngồi đó, vẫn nhìn bạn, vẫn giữ thái độ bình thản nhưng trong lòng đã quyết định buông bỏ. Người trưởng thành không rời đi sau một lần thất vọng. Họ rời đi sau rất nhiều lần cố gắng. Sau rất nhiều lần lựa chọn nhẫn nhịn thay vì phản ứng. Sau rất nhiều lần nuốt những lời muốn nói vào trong. Sau rất nhiều lần tự thuyết phục bản thân rằng có lẽ đối phương không cố ý. Nhưng lòng người cũng giống như một sợi dây cao su. Kéo mãi rồi cũng đến lúc đứt. Có những người từng nhắn tin rất dài. Sau đó chỉ còn vài dòng ngắn ngủi. Rồi dần dần chỉ còn “Ừ”, “Biết rồi”, “Tùy bạn”. Cuối cùng là im lặng. Đừng nhầm sự im lặng đó với sự trưởng thành. Phần lớn thời gian, đó là dấu hiệu của sự từ bỏ. Bởi người ta chỉ giải thích khi còn muốn được hiểu. Người ta chỉ góp ý khi còn muốn cùng nhau đi tiếp. Người ta chỉ thất vọng khi trong lòng vẫn còn kỳ vọng. Khi một người không còn trách bạn nữa, chưa chắc vì họ đã tha thứ. Có thể là vì họ không còn quan tâm. Cuộc đời có một nghịch lý rất thú vị. Chúng ta thường sợ những người ghét mình, nhưng những người ghét ta ít nhất vẫn còn dành cảm xúc cho ta. Thứ đáng sợ hơn là sự dửng dưng. Vì ghét còn có thể hóa thành thương. Còn dửng dưng nghĩa là mọi thứ đã kết thúc từ lâu. Tôi từng nghe một câu rất thấm: “Đỉnh cao của thất vọng không phải là khóc, không phải là nổi giận, mà là chẳng còn gì để nói.” Quả thật, khi một người còn tranh luận với bạn, cánh cửa vẫn đang mở. Khi họ còn cố giải thích, cây cầu vẫn còn nối giữa hai bên. Nhưng khi họ chọn im lặng, thường cây cầu đó đã cháy từ rất lâu rồi. Bởi vậy, đừng quá vui khi thấy một người bỗng nhiên không còn trách móc hay phản ứng với những điều làm họ tổn thương. Có thể đó không phải là vì họ đã hiểu bạn hơn. Mà là vì họ đã không còn cần bạn hiểu nữa. Và trên đời này, có lẽ không có lời tạm biệt nào lạnh hơn một người vẫn đang ở trước mặt mình, nhưng trong lòng họ đã rời đi từ rất lâu.
Người tử tế đáng sợ nhất là khi họ không còn muốn giải thích nữa. Nhiều người nghĩ rằng một mối quan hệ bắt đầu rạn nứt khi xuất hiện những cuộc cãi vã. Thực ra không phải. Cãi vã đôi khi lại là dấu hiệu của sự quan tâm. Bởi chỉ khi còn để tâm, người ta mới muốn phân bua đúng sai. Chỉ khi còn xem trọng nhau, người ta mới cảm thấy tổn thương vì lời nói của đối phương. Điều đáng sợ nhất không phải lúc một người nổi nóng đập bàn bỏ đi. Điều đáng sợ nhất là khi họ vẫn ngồi đó, vẫn nhìn bạn, vẫn giữ thái độ bình thản nhưng trong lòng đã quyết định buông bỏ. Người trưởng thành không rời đi sau một lần thất vọng. Họ rời đi sau rất nhiều lần cố gắng. Sau rất nhiều lần lựa chọn nhẫn nhịn thay vì phản ứng. Sau rất nhiều lần nuốt những lời muốn nói vào trong. Sau rất nhiều lần tự thuyết phục bản thân rằng có lẽ đối phương không cố ý. Nhưng lòng người cũng giống như một sợi dây cao su. Kéo mãi rồi cũng đến lúc đứt. Có những người từng nhắn tin rất dài. Sau đó chỉ còn vài dòng ngắn ngủi. Rồi dần dần chỉ còn “Ừ”, “Biết rồi”, “Tùy bạn”. Cuối cùng là im lặng. Đừng nhầm sự im lặng đó với sự trưởng thành. Phần lớn thời gian, đó là dấu hiệu của sự từ bỏ. Bởi người ta chỉ giải thích khi còn muốn được hiểu. Người ta chỉ góp ý khi còn muốn cùng nhau đi tiếp. Người ta chỉ thất vọng khi trong lòng vẫn còn kỳ vọng. Khi một người không còn trách bạn nữa, chưa chắc vì họ đã tha thứ. Có thể là vì họ không còn quan tâm. Cuộc đời có một nghịch lý rất thú vị. Chúng ta thường sợ những người ghét mình, nhưng những người ghét ta ít nhất vẫn còn dành cảm xúc cho ta. Thứ đáng sợ hơn là sự dửng dưng. Vì ghét còn có thể hóa thành thương. Còn dửng dưng nghĩa là mọi thứ đã kết thúc từ lâu. Tôi từng nghe một câu rất thấm: “Đỉnh cao của thất vọng không phải là khóc, không phải là nổi giận, mà là chẳng còn gì để nói.” Quả thật, khi một người còn tranh luận với bạn, cánh cửa vẫn đang mở. Khi họ còn cố giải thích, cây cầu vẫn còn nối giữa hai bên. Nhưng khi họ chọn im lặng, thường cây cầu đó đã cháy từ rất lâu rồi. Bởi vậy, đừng quá vui khi thấy một người bỗng nhiên không còn trách móc hay phản ứng với những điều làm họ tổn thương. Có thể đó không phải là vì họ đã hiểu bạn hơn. Mà là vì họ đã không còn cần bạn hiểu nữa. Và trên đời này, có lẽ không có lời tạm biệt nào lạnh hơn một người vẫn đang ở trước mặt mình, nhưng trong lòng họ đã rời đi từ rất lâu.

About