@dictora33:

la Reine Du cœur
la Reine Du cœur
Open In TikTok:
Region: TD
Monday 22 June 2026 14:24:32 GMT
157
20
1
1

Music

Download

Comments

____bilget____235
꧁AB___PRINCE___꧂ :
Pourquoi point d’interrogation ❓ la
2026-06-22 20:14:11
0
To see more videos from user @dictora33, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một câu hỏi mà càng lớn tuổi, ta càng ít dám trả lời. Hạnh Phúc Là Gì? Là có thật nhiều tiền? Là có một ngôi nhà đẹp? Là công việc thành công? Là được nhiều người ngưỡng mộ? Hay là có một người để yêu thương? - Ngày còn trẻ, ai cũng có một định nghĩa riêng về hạnh phúc. Ta nghĩ khi nào có được điều mình đang thiếu, mình sẽ hạnh phúc. Người nghèo nghĩ rằng chỉ cần khá giả hơn một chút là đủ. Người đi làm nghĩ rằng chỉ cần thăng tiến thêm một bậc là đủ. Người độc thân nghĩ rằng chỉ cần có một người đồng hành là đủ. Người đang chật vật nghĩ rằng chỉ cần vượt qua giai đoạn này là đủ. - Nhưng cuộc đời rất lạ. Khi đạt được điều mình từng mơ ước, niềm vui thường chỉ ở lại một thời gian ngắn. Rồi ta lại tiếp tục nhìn về phía xa hơn. Lại tiếp tục thấy mình còn thiếu. Lại tiếp tục nghĩ rằng hạnh phúc đang ở một nơi khác. Có những người dành cả tuổi trẻ để chạy theo thành công. Đến khi thành công rồi mới nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc không thể quay lại. Có những người dành cả đời để kiếm tiền. Đến khi có tiền lại không còn sức khỏe để tận hưởng. Có những người mãi đi tìm một cuộc sống hoàn hảo. Đến cuối cùng mới hiểu cuộc đời vốn chưa bao giờ hoàn hảo cả. Và rồi sau rất nhiều va vấp, ta  mới nhận ra: Thứ mình đi tìm bấy lâu nay... chưa chắc đã là hạnh phúc. - Có lẽ hạnh phúc không phải là thứ ta đi tìm. Mà là thứ ta học cách nhận ra. Bởi đã có những ngày, điều ta mong chỉ   là ...có một bữa cơm đủ đầy. Có những ngày, điều ta mong chỉ là... người thân bình an. Có những ngày, điều ta mong chỉ là ... sức khỏe để thức dậy vào sáng mai. - Con người thường đau khổ vì đứng ở hiện tại nhưng lại sống bằng sự thiếu hụt. Ta nhìn vào thứ mình chưa có. Mà quên mất những điều mình đang có. - Ta nhìn lên. Ta so sánh. Ta tiếc nuối. Ta chạy theo. Rồi mệt mỏi. - Nhưng rất ít khi ta nhìn lại. Để thấy rằng có những điều mình đang xem là bình thường lại chính là điều người khác tha thiết cầu mong. Một người đang nằm trên giường bệnh sẽ hiểu sức khỏe quý giá thế nào. Một người vừa mất đi người thân sẽ hiểu một bữa cơm đông đủ đáng giá ra sao. Một người từng đi qua cô đơn sẽ hiểu cảm giác có người chờ mình trở về là hạnh phúc biết bao. - Cuộc sống không phải lúc nào cũng dịu dàng. Ai rồi cũng có những giai đoạn khó khăn. Những ngày áp lực đến nghẹt thở. Những đêm thao thức vì tương lai. Những lần thất bại khiến lòng mình chùng xuống. Những mất mát tưởng như không thể vượt qua. - Nhưng chính những ngày như thế lại giúp ta hiểu sâu hơn về hạnh phúc. Bởi chỉ khi từng đi qua giông bão, người ta mới biết trân trọng những ngày trời yên. Chỉ khi từng thiếu thốn, người ta mới biết đủ đầy là một ân huệ. Chỉ khi từng đánh mất, người ta mới hiểu còn được giữ trong tay là may mắn. - Đến một độ tuổi nào đó, hạnh phúc không còn là việc mình sở hữu bao nhiêu. Mà là lòng mình còn thấy biết ơn được bao nhiêu. Không còn là việc mình đi được xa đến đâu. Mà là khi quay đầu nhìn lại, vẫn còn những người mình yêu thương ở đó. Không còn là việc cuộc đời có hoàn hảo hay không. Mà là sau tất cả những điều không hoàn hảo, mình vẫn còn khả năng mỉm cười. - Có lẽ hạnh phúc không nằm ở tương lai. Nó vẫn luôn ở đây. Trong một bữa cơm có người thân. Trong tiếng cười của con trẻ. Trong cuộc gọi hỏi thăm từ người mình thương. Trong một cơ thể khỏe mạnh. Trong một giấc ngủ bình yên. Trong một trái tim còn biết rung động trước những điều giản dị. - Và có lẽ phải đi gần hết một  đoạn đường đời ta mới nhận ra: “Điều đáng tiếc nhất của đời người không phải là không có hạnh phúc, mà là đã từng ở giữa hạnh phúc rất lâu nhưng mãi đến khi nó đi qua mới nhận ra.”#phậtphápnhiệmmầu #phatphapvadoisong #phatphap #loiphatday #tamannhien8284  @Tâm AnNhiên
Có một câu hỏi mà càng lớn tuổi, ta càng ít dám trả lời. Hạnh Phúc Là Gì? Là có thật nhiều tiền? Là có một ngôi nhà đẹp? Là công việc thành công? Là được nhiều người ngưỡng mộ? Hay là có một người để yêu thương? - Ngày còn trẻ, ai cũng có một định nghĩa riêng về hạnh phúc. Ta nghĩ khi nào có được điều mình đang thiếu, mình sẽ hạnh phúc. Người nghèo nghĩ rằng chỉ cần khá giả hơn một chút là đủ. Người đi làm nghĩ rằng chỉ cần thăng tiến thêm một bậc là đủ. Người độc thân nghĩ rằng chỉ cần có một người đồng hành là đủ. Người đang chật vật nghĩ rằng chỉ cần vượt qua giai đoạn này là đủ. - Nhưng cuộc đời rất lạ. Khi đạt được điều mình từng mơ ước, niềm vui thường chỉ ở lại một thời gian ngắn. Rồi ta lại tiếp tục nhìn về phía xa hơn. Lại tiếp tục thấy mình còn thiếu. Lại tiếp tục nghĩ rằng hạnh phúc đang ở một nơi khác. Có những người dành cả tuổi trẻ để chạy theo thành công. Đến khi thành công rồi mới nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc không thể quay lại. Có những người dành cả đời để kiếm tiền. Đến khi có tiền lại không còn sức khỏe để tận hưởng. Có những người mãi đi tìm một cuộc sống hoàn hảo. Đến cuối cùng mới hiểu cuộc đời vốn chưa bao giờ hoàn hảo cả. Và rồi sau rất nhiều va vấp, ta mới nhận ra: Thứ mình đi tìm bấy lâu nay... chưa chắc đã là hạnh phúc. - Có lẽ hạnh phúc không phải là thứ ta đi tìm. Mà là thứ ta học cách nhận ra. Bởi đã có những ngày, điều ta mong chỉ là ...có một bữa cơm đủ đầy. Có những ngày, điều ta mong chỉ là... người thân bình an. Có những ngày, điều ta mong chỉ là ... sức khỏe để thức dậy vào sáng mai. - Con người thường đau khổ vì đứng ở hiện tại nhưng lại sống bằng sự thiếu hụt. Ta nhìn vào thứ mình chưa có. Mà quên mất những điều mình đang có. - Ta nhìn lên. Ta so sánh. Ta tiếc nuối. Ta chạy theo. Rồi mệt mỏi. - Nhưng rất ít khi ta nhìn lại. Để thấy rằng có những điều mình đang xem là bình thường lại chính là điều người khác tha thiết cầu mong. Một người đang nằm trên giường bệnh sẽ hiểu sức khỏe quý giá thế nào. Một người vừa mất đi người thân sẽ hiểu một bữa cơm đông đủ đáng giá ra sao. Một người từng đi qua cô đơn sẽ hiểu cảm giác có người chờ mình trở về là hạnh phúc biết bao. - Cuộc sống không phải lúc nào cũng dịu dàng. Ai rồi cũng có những giai đoạn khó khăn. Những ngày áp lực đến nghẹt thở. Những đêm thao thức vì tương lai. Những lần thất bại khiến lòng mình chùng xuống. Những mất mát tưởng như không thể vượt qua. - Nhưng chính những ngày như thế lại giúp ta hiểu sâu hơn về hạnh phúc. Bởi chỉ khi từng đi qua giông bão, người ta mới biết trân trọng những ngày trời yên. Chỉ khi từng thiếu thốn, người ta mới biết đủ đầy là một ân huệ. Chỉ khi từng đánh mất, người ta mới hiểu còn được giữ trong tay là may mắn. - Đến một độ tuổi nào đó, hạnh phúc không còn là việc mình sở hữu bao nhiêu. Mà là lòng mình còn thấy biết ơn được bao nhiêu. Không còn là việc mình đi được xa đến đâu. Mà là khi quay đầu nhìn lại, vẫn còn những người mình yêu thương ở đó. Không còn là việc cuộc đời có hoàn hảo hay không. Mà là sau tất cả những điều không hoàn hảo, mình vẫn còn khả năng mỉm cười. - Có lẽ hạnh phúc không nằm ở tương lai. Nó vẫn luôn ở đây. Trong một bữa cơm có người thân. Trong tiếng cười của con trẻ. Trong cuộc gọi hỏi thăm từ người mình thương. Trong một cơ thể khỏe mạnh. Trong một giấc ngủ bình yên. Trong một trái tim còn biết rung động trước những điều giản dị. - Và có lẽ phải đi gần hết một đoạn đường đời ta mới nhận ra: “Điều đáng tiếc nhất của đời người không phải là không có hạnh phúc, mà là đã từng ở giữa hạnh phúc rất lâu nhưng mãi đến khi nó đi qua mới nhận ra.”#phậtphápnhiệmmầu #phatphapvadoisong #phatphap #loiphatday #tamannhien8284 @Tâm AnNhiên

About