@adindaathomass: Literally Love-Hate relationship

Adinda thomas
Adinda thomas
Open In TikTok:
Region: ID
Tuesday 23 June 2026 08:53:47 GMT
13668
172
2
4

Music

Download

Comments

user3978553442276
bang Joni :
Din hati- hati...duh idolaku
2026-06-23 10:04:11
0
r.chaniago_
𝖒𝖆𝖈𝖆𝖈𝖎𝖓𝖔 :
pertama kakk
2026-06-23 08:56:34
0
To see more videos from user @adindaathomass, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mùa hè rồi cũng đến ngày cuối. Những cơn mưa đầu mùa đã thôi nặng hạt, chỉ còn lất phất vào sáng sớm và chiều muộn. Nước sông vẫn đầy, nhưng lòng Linh Linh lại thấy trống trải lạ thường. Bởi hôm nay… Mỹ Linh phải trở lại Sài Gòn. ---- Từ sáng sớm, nhà Hội đồng đã tất bật. Người làm đem hành lý ra xe. Bà Hội đồng dặn dò đủ chuyện. Còn ông Hội đồng thì vẫn ngồi uống trà ngoài hiên, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cầu thang. Mỹ Linh bước xuống trong bộ bà ba trắng đơn giản. Nàng không vui như mọi lần lên Sài Gòn nữa Ánh mắt cứ buồn buồn. -
Mùa hè rồi cũng đến ngày cuối. Những cơn mưa đầu mùa đã thôi nặng hạt, chỉ còn lất phất vào sáng sớm và chiều muộn. Nước sông vẫn đầy, nhưng lòng Linh Linh lại thấy trống trải lạ thường. Bởi hôm nay… Mỹ Linh phải trở lại Sài Gòn. ---- Từ sáng sớm, nhà Hội đồng đã tất bật. Người làm đem hành lý ra xe. Bà Hội đồng dặn dò đủ chuyện. Còn ông Hội đồng thì vẫn ngồi uống trà ngoài hiên, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cầu thang. Mỹ Linh bước xuống trong bộ bà ba trắng đơn giản. Nàng không vui như mọi lần lên Sài Gòn nữa Ánh mắt cứ buồn buồn. - "Con ăn sáng chưa?" - bà Hội đồng hỏi. - "Dạ rồi." - "Lát đi nhớ cẩn thận." - "Dạ." Nàng đáp nhỏ nhẹ nhưng mắt lại vô thức nhìn ra ngoài cổng. Ông Hội đồng thấy vậy thì thở dài. - "Muốn đi đâu thì đi nhanh đi." Mỹ Linh giật mình quay sang. - "Cha…" - "Xe chưa chạy đâu." Ông nhấp ngụm trà, cố giữ giọng bình thản: - "Ra bến sông gặp người ta đi rồi về." Khóe mắt Mỹ Linh lập tức đỏ lên. - "Con cảm ơn cha…" Nói xong nàng gần như chạy khỏi nhà. Bà Hội đồng nhìn theo rồi bật cười: - "Ông ưng rồi đó he." Ông Hội đồng hừ khẽ: - "Tui chỉ không muốn nó khóc thôi." ---- Bến sông sáng nay vắng lặng. Linh Linh đang đứng ở mép nước, mắt nhìn dòng sông trôi mà lòng rối bời. Từ tối qua cô đã không ngủ được. Chỉ cần nghĩ tới việc từ hôm nay không còn thấy Mỹ Linh chạy ra bến gọi tên mình nữa… tim cô đã nhói lên khó tả. - "Chị Linh Linh!" Nghe tiếng gọi quen thuộc, cô lập tức quay đầu. Mỹ Linh đang chạy về phía cô. Tà áo bay trong gió sớm. Vừa tới nơi, nàng đã ôm lấy Linh Linh thật chặt. - "Em phải đi rồi…" Giọng nàng nghèn nghẹn. Linh Linh ôm lại nàng, bàn tay nhẹ vuốt mái tóc mềm sau lưng. - "Ừm… chị biết." - "Em không muốn đi chút nào." - "Ráng học cho giỏi." - "Nhưng em nhớ chị." Nghe câu đó, lòng Linh Linh vừa đau vừa mềm mại. Cô vốn không giỏi bày tỏ. Nhưng lúc này, nhìn đôi mắt đỏ hoe của người trước mặt, cô chỉ muốn giữ nàng lại thật lâu. - "Lại đây." Linh Linh kéo Mỹ Linh ngồi xuống cầu gỗ cạnh bến. Gió sông buổi sáng thổi nhè nhẹ. Mặt nước lấp lánh ánh nắng đầu ngày. Một lúc lâu, cả hai đều không nói gì. Chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhau như muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc. Rồi Mỹ Linh khẽ lấy trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ. - "Cho chị nè." - "Gì vậy?" - "Em viết địa chỉ trên Sài Gòn." Nàng cười cười. - "Chị nhớ em thì gửi thư cho em." Linh Linh cầm tờ giấy mà thấy cổ họng nghẹn lại. - "Chị có biết viết thư không?" - "Biết chút chút." - "Viết cho em nghen" - "Ừm." - "Không được quên đâu đó." Linh Linh bật cười khẽ. - "Sao chị quên được." Mỹ Linh nhìn cô thật lâu. Nhìn đôi mắt dịu dàng mình đã thương từ những ngày đầu bên bến nước. Rồi nàng bất ngờ cất giọng hò, nhỏ và run run: " Chiều chiều ra đứng ngõ sau, Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều… " Giọng nàng nghẹn lại giữa chừng. Linh Linh lặng đi vài giây rồi khẽ hò đáp: " Dù cho sông cạn đá mòn, Xa nhau dạ vẫn sắt son đợi chờ… " Mỹ Linh nghe tới đó thì nước mắt rơi xuống. Linh Linh vội đưa tay lau cho nàng. - "Đừng khóc." - "Em sợ…" - "Sợ gì?" - "Sợ chị quên em." Linh Linh nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng đến đau lòng. - "Chị chỉ sợ em quên chị thôi." Mỹ Linh lắc đầu liên tục. - "Không bao giờ." Tiếng còi xe từ xa vọng lại. Người làm nhà Hội đồng đang đứng ngoài đường gọi nàng. Đến lúc phải đi thật rồi. Mỹ Linh cắn môi đứng dậy, nhưng đi được vài bước lại quay đầu chạy về ôm Linh Linh lần nữa. Rất chặt. - "Nhớ viết thư cho em đó." - "Được" - "Chờ em học xong nghen chị." - "Ừm." Mỹ Linh quay lưng fdi được vài bước thì nghe tiếng gọi: - "Mỹ Linh... " Nàng quay lại nhìn, thấy Linh Linh đứng đó nhìn mình, mắt hơi ửng đỏ... - "Học xong nhớ về với chị nghen..." - "Chị đợi." - giọng cô hơi nghẹn nhưng trên môi vẫn nở nụ cười tươi. - "Chờ em. Em sẽ về sớm với chị." - Mỹ Linh mỉm cười nhìn người con gái lớn hơn mình, rồi xoay người đi thật nhanh ra xe. Linh Linh đứng dưới nắng sớm nhìn theo bóng người mình thương dần khuất sau con đường làng. Cho đến khi không còn thấy nữa… cô vẫn chưa rời mắt. Con sông vẫn lặng lẽ trôi, chỉ có bến đò... bỗng thấy nhớ nhung một người. #ormkornnaphat #linglingkwong #lingorm #oneshot #xuhuong

About