@elita_dubbing.fan: #edit #tiktok #bro #animeedit #viral

Elita.fan
Elita.fan
Open In TikTok:
Region: UZ
Tuesday 23 June 2026 10:28:20 GMT
1615
65
4
4

Music

Download

Comments

user9134001546156
☺️Mилашка💖🤭 :
😂😂🤣🤣🤣🤣
2026-06-23 10:42:48
2
wewe1.07
泽比尼索 :
😂😂😂
2026-06-23 17:08:09
0
elita_dubbing.fan
Elita.fan :
😂😂😂
2026-06-23 10:28:39
0
rm_o071
rm_o0 :
😂😂😂
2026-06-24 07:40:29
0
To see more videos from user @elita_dubbing.fan, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày 18/8 Ngân Mỹ thức dậy từ rất sớm, nhưng điều đầu tiên cô làm sau khi mở mắt không phải là nhìn đồng hồ, cũng chẳng phải kiểm tra điện thoại. Cô quay sang bên cạnh. Diễm Hằng vẫn đang ngủ. Người con gái ấy nằm nghiêng, mái tóc đen hơi rối phủ xuống trán, gương mặt vốn lúc nào cũng lạnh tanh lúc ngủ lại yên tĩnh đến mức khiến Mỹ nhìn mãi không chán. Chăn bị đá xuống tận eo từ lúc nào, một cánh tay còn vô thức vòng qua gối ôm. Mỹ chống tay lên đầu, nhìn người bên cạnh vài giây rồi mới khẽ cười. “Hôm nay sinh nhật mà giờ chưa chịu dậy.” Hằng không động đậy. Mỹ đưa tay kéo chăn lên cho em, đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ vào má Hằng. “Diễm Hằng.” “…” “Em.” Người nằm trên giường khẽ nhíu mày. Mỹ lập tức rụt tay về, giả vờ nhắm mắt. “Ừm… ngủ tiếp đi.” Vài giây sau, giọng Hằng khàn khàn vang lên. “Chị gọi em mà.” Mỹ mở mắt, bắt gặp đôi mắt còn ngái ngủ của Hằng đang nhìn mình. “Chị có gọi đâu.” “Em nghe thấy.” “Ngủ mơ đó.” Hằng nhìn cô một lúc, chẳng buồn tranh luận. Em kéo Mỹ lại gần, vùi mặt vào hõm cổ cô rồi nhắm mắt tiếp. “Cho em ngủ thêm năm phút.” Mỹ bật cười. “Hôm nay sinh nhật mà lười dữ vậy?” “Dạ.” “Không muốn đi đâu à?” “Không.” “Không muốn quà luôn à?” “Muốn chứ.” “Em muốn gì?” Hằng im lặng vài giây. “Chị.” Mỹ khựng lại. Rồi cô bật cười đến run cả vai. “Em bị gì vậy?” “Hả.” “Ngày thường có nói mấy câu này đâu.” “Hôm nay sinh nhật em mà.” “Thì sao?” “Thì là vậy đó.” Mỹ đưa tay vuốt mái tóc rối của Hằng, ánh mắt mềm xuống. “Ừ. Sinh nhật em, em muốn gì cũng được.” Hằng không đáp. Chỉ ôm cô chặt hơn một chút. ⸻ Đến gần trưa, Hằng mới chịu rời khỏi giường. Nhưng vừa bước ra phòng khách, em đã đứng khựng lại. Căn phòng được trang trí đơn giản. Không bóng bay lòe loẹt, không dây chữ Happy Birthday treo kín tường. Chỉ có một chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ, trên đó là một chiếc bánh kem màu trắng, bên cạnh là vài món ăn Hằng thích. Ở chính giữa chiếc bánh là dòng chữ viết bằng chocolate. “Chúc mừng sinh nhật Diễm Hằng.” Hằng đứng nhìn một lúc lâu. Mỹ từ trong bếp bước ra, trên tay còn cầm một chiếc dĩa. “Đẹp không?” “…” Hằng vẫn không nói gì. Mỹ hơi chột dạ. “Không đẹp hả? Chị đặt gấp quá nên người ta—” “Đẹp chứ.” Hằng cắt ngang. Em bước đến gần chiếc bánh, cúi xuống nhìn dòng chữ một lần nữa. “Chị làm hết hả?” “Ừm.” “Đồ ăn cũng chị làm?” “Ừ.” “Không mua gì à?” “Thì có mua vài thứ.” Hằng quay sang nhìn Mỹ. “Chị dậy lúc mấy giờ vậy?” “Ngân Mỹ.” Nghe giọng đó, Mỹ biết mình sắp bị tra hỏi. Cô lập tức quay mặt đi. “Khoảng sáu giờ.” “Sáu giờ sáng?” “Ừ.” “Chị ngủ lúc mấy giờ?” “Không quan trọng.” “Chị ngủ lúc mấy giờ?” Mỹ im lặng. Hằng nhìn cô. Mỹ thở dài. “Ba giờ.” “Chị ngủ có 3 tiếng thôi à?” “Ừ.” “Chị bị điên à?” “Hả?” “Để làm mấy cái này mà ngủ có ba tiếng?” Hằng cau mày, nhưng ánh mắt lại chẳng có chút trách móc nào. Ngược lại, nó giống như đang đau lòng. Mỹ nhìn em vài giây rồi bước đến, đưa tay bóp nhẹ má Hằng. “Ngày sinh nhật mà mặt mày nhăn nhó dữ vậy.” “Em không vui.” “Sao lại không vui?” “Vì chị không biết chăm sóc bản thân.” Mỹ bật cười. “Chị lớn hơn em đó.” “Thì sao?” “Em phải nghe lời chị.” “Không.” “Diễm Hằng.” “Không.” Mỹ nhìn vẻ mặt cứng đầu của em rồi chịu thua. “Rồi rồi. Sinh nhật em, em thắng.” Hằng lúc này mới hơi cong khóe môi. “Vậy được.” ⸻ Buổi chiều trôi qua rất chậm. Hai người chẳng đi đâu. Hằng vốn không thích những nơi quá đông người, còn Mỹ cũng chẳng cần một buổi tiệc lớn. Bọn họ chỉ ngồi cạnh nhau trên sofa, xem một bộ phim cũ, thỉnh thoảng tranh nhau miếng bánh cuối cùng trong hộp. Đến tối, Mỹ lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp nhỏ. “Hằng.” “Hửm?” “Quà cho em.” Hằng nhận lấy. “Em tưởng hết rồi.” “Đâu có.” Hằng mở nắp. Bên trong là một chiếc vòng tay rất đơn giản, không có gì cầu kỳ. Chỉ là một sợi dây bạc mảnh, mặt vòng nhỏ khắc một chữ duy nhất và 1 dãy số H - 1808 Hằng nhìn nó rất lâu. “Chị tự chọn hả?” “Ừ.” “Em thích không”
Ngày 18/8 Ngân Mỹ thức dậy từ rất sớm, nhưng điều đầu tiên cô làm sau khi mở mắt không phải là nhìn đồng hồ, cũng chẳng phải kiểm tra điện thoại. Cô quay sang bên cạnh. Diễm Hằng vẫn đang ngủ. Người con gái ấy nằm nghiêng, mái tóc đen hơi rối phủ xuống trán, gương mặt vốn lúc nào cũng lạnh tanh lúc ngủ lại yên tĩnh đến mức khiến Mỹ nhìn mãi không chán. Chăn bị đá xuống tận eo từ lúc nào, một cánh tay còn vô thức vòng qua gối ôm. Mỹ chống tay lên đầu, nhìn người bên cạnh vài giây rồi mới khẽ cười. “Hôm nay sinh nhật mà giờ chưa chịu dậy.” Hằng không động đậy. Mỹ đưa tay kéo chăn lên cho em, đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ vào má Hằng. “Diễm Hằng.” “…” “Em.” Người nằm trên giường khẽ nhíu mày. Mỹ lập tức rụt tay về, giả vờ nhắm mắt. “Ừm… ngủ tiếp đi.” Vài giây sau, giọng Hằng khàn khàn vang lên. “Chị gọi em mà.” Mỹ mở mắt, bắt gặp đôi mắt còn ngái ngủ của Hằng đang nhìn mình. “Chị có gọi đâu.” “Em nghe thấy.” “Ngủ mơ đó.” Hằng nhìn cô một lúc, chẳng buồn tranh luận. Em kéo Mỹ lại gần, vùi mặt vào hõm cổ cô rồi nhắm mắt tiếp. “Cho em ngủ thêm năm phút.” Mỹ bật cười. “Hôm nay sinh nhật mà lười dữ vậy?” “Dạ.” “Không muốn đi đâu à?” “Không.” “Không muốn quà luôn à?” “Muốn chứ.” “Em muốn gì?” Hằng im lặng vài giây. “Chị.” Mỹ khựng lại. Rồi cô bật cười đến run cả vai. “Em bị gì vậy?” “Hả.” “Ngày thường có nói mấy câu này đâu.” “Hôm nay sinh nhật em mà.” “Thì sao?” “Thì là vậy đó.” Mỹ đưa tay vuốt mái tóc rối của Hằng, ánh mắt mềm xuống. “Ừ. Sinh nhật em, em muốn gì cũng được.” Hằng không đáp. Chỉ ôm cô chặt hơn một chút. ⸻ Đến gần trưa, Hằng mới chịu rời khỏi giường. Nhưng vừa bước ra phòng khách, em đã đứng khựng lại. Căn phòng được trang trí đơn giản. Không bóng bay lòe loẹt, không dây chữ Happy Birthday treo kín tường. Chỉ có một chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ, trên đó là một chiếc bánh kem màu trắng, bên cạnh là vài món ăn Hằng thích. Ở chính giữa chiếc bánh là dòng chữ viết bằng chocolate. “Chúc mừng sinh nhật Diễm Hằng.” Hằng đứng nhìn một lúc lâu. Mỹ từ trong bếp bước ra, trên tay còn cầm một chiếc dĩa. “Đẹp không?” “…” Hằng vẫn không nói gì. Mỹ hơi chột dạ. “Không đẹp hả? Chị đặt gấp quá nên người ta—” “Đẹp chứ.” Hằng cắt ngang. Em bước đến gần chiếc bánh, cúi xuống nhìn dòng chữ một lần nữa. “Chị làm hết hả?” “Ừm.” “Đồ ăn cũng chị làm?” “Ừ.” “Không mua gì à?” “Thì có mua vài thứ.” Hằng quay sang nhìn Mỹ. “Chị dậy lúc mấy giờ vậy?” “Ngân Mỹ.” Nghe giọng đó, Mỹ biết mình sắp bị tra hỏi. Cô lập tức quay mặt đi. “Khoảng sáu giờ.” “Sáu giờ sáng?” “Ừ.” “Chị ngủ lúc mấy giờ?” “Không quan trọng.” “Chị ngủ lúc mấy giờ?” Mỹ im lặng. Hằng nhìn cô. Mỹ thở dài. “Ba giờ.” “Chị ngủ có 3 tiếng thôi à?” “Ừ.” “Chị bị điên à?” “Hả?” “Để làm mấy cái này mà ngủ có ba tiếng?” Hằng cau mày, nhưng ánh mắt lại chẳng có chút trách móc nào. Ngược lại, nó giống như đang đau lòng. Mỹ nhìn em vài giây rồi bước đến, đưa tay bóp nhẹ má Hằng. “Ngày sinh nhật mà mặt mày nhăn nhó dữ vậy.” “Em không vui.” “Sao lại không vui?” “Vì chị không biết chăm sóc bản thân.” Mỹ bật cười. “Chị lớn hơn em đó.” “Thì sao?” “Em phải nghe lời chị.” “Không.” “Diễm Hằng.” “Không.” Mỹ nhìn vẻ mặt cứng đầu của em rồi chịu thua. “Rồi rồi. Sinh nhật em, em thắng.” Hằng lúc này mới hơi cong khóe môi. “Vậy được.” ⸻ Buổi chiều trôi qua rất chậm. Hai người chẳng đi đâu. Hằng vốn không thích những nơi quá đông người, còn Mỹ cũng chẳng cần một buổi tiệc lớn. Bọn họ chỉ ngồi cạnh nhau trên sofa, xem một bộ phim cũ, thỉnh thoảng tranh nhau miếng bánh cuối cùng trong hộp. Đến tối, Mỹ lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp nhỏ. “Hằng.” “Hửm?” “Quà cho em.” Hằng nhận lấy. “Em tưởng hết rồi.” “Đâu có.” Hằng mở nắp. Bên trong là một chiếc vòng tay rất đơn giản, không có gì cầu kỳ. Chỉ là một sợi dây bạc mảnh, mặt vòng nhỏ khắc một chữ duy nhất và 1 dãy số H - 1808 Hằng nhìn nó rất lâu. “Chị tự chọn hả?” “Ừ.” “Em thích không” "Thích chứ” Mỹ ngồi xuống bên cạnh em Một lúc lâu, Hằng không nói gì. Rồi em đưa cổ tay ra trước mặt Mỹ. “Đeo cho em.” Mỹ cầm chiếc vòng, cẩn thận đeo vào tay Hằng. Khóa vòng vừa cài xong, Hằng bỗng nắm lấy tay cô. “Chị.” “Hửm?” “Cảm ơn chị.” “Vì chiếc vòng?” “Không.” #viral #pov #mymy #lamoon #mymoon

About