@deli_vn: Deli đã biết mua 1 lần dùng cả năm là gì. Còn các bạn thì saooo >< #deli #stationery #pen

DELI
DELI
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 23 June 2026 10:34:18 GMT
2501
6
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @deli_vn, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Gửi em… Anh không còn trẻ nữa… và có lẽ, điều khiến anh thay đổi nhiều nhất không phải là thời gian, mà là những tháng ngày một mình đi qua mọi thứ. Cô đơn, anh đã nếm đủ rồi - không phải một lần, mà là rất nhiều lần, đến mức quen cả với cảm giác trở về một căn phòng im lặng, quen với việc tự ôm lấy những mệt mỏi mà chẳng biết chia sẻ cùng ai. Những năm tháng ấy dạy anh hiểu rằng… cuộc đời này thật ra không cần quá nhiều điều lớn lao. Không cần những thứ hào nhoáng, không cần những lời hứa quá đẹp để rồi tan biến. Chỉ cần một người… thật sự hiểu mình, hiểu được cả những điều anh không nói ra. Anh không cần một người quá hoàn hảo. Anh chỉ cần một người đủ tinh tế để nhận ra khi anh im lặng không phải vì vô tâm, mà vì trong lòng đang chất chứa quá nhiều điều. Một người hiểu rằng có những ngày anh chẳng muốn nói gì, chỉ muốn ngồi yên, nhìn xa xăm, để lòng mình được nghỉ ngơi sau những bộn bề. Anh đã đi qua cái tuổi yêu bằng những cảm xúc bốc đồng, vội vàng. Cái tuổi mà chỉ cần thích là bất chấp, chỉ cần yêu là lao vào không cần nghĩ. Bây giờ… anh sợ những thứ quá nhanh, quá rực rỡ. Vì anh hiểu, những thứ đến nhanh thì cũng dễ tan nhanh. Điều anh mong bây giờ, chỉ là một tình yêu bình dị. Là có một người cùng anh đi qua những ngày rất đỗi bình thường. Không cần gì cao sang… chỉ là cùng nhau ăn một bữa cơm giản đơn, cùng nhau kể vài câu chuyện nhỏ nhặt sau một ngày dài. Có thể chỉ là những điều rất vụn vặt thôi… nhưng lại khiến lòng anh thấy ấm đến lạ. Cô đơn… thật ra không đáng sợ nhất vào những lúc một mình. Mà đáng sợ nhất là khi có điều muốn nói, lại chẳng biết nói với ai. Là khi có một niềm vui nho nhỏ, muốn chia sẻ, nhưng mở điện thoại ra rồi lại lặng lẽ tắt đi… vì chẳng có ai để gửi. Là những đêm dài, mệt mỏi đến mức chỉ muốn nghe một câu hỏi han, nhưng cuối cùng vẫn là im lặng. Anh không tìm một người để lấp đầy khoảng trống. Vì anh biết, khoảng trống trong lòng không thể lấp bằng một người đến rồi lại đi. Anh chỉ mong có một người… ở lại. Một người đủ kiên nhẫn để hiểu anh, đủ bao dung để chấp nhận những điều chưa hoàn hảo nơi anh, và đủ chân thành để cùng anh xây nên một góc nhỏ bình yên. AMột nơi không cần phải cố gắng trở thành ai khác. Một nơi mà cả hai có thể là chính mình, dù có mệt mỏi, yếu đuối hay im lặng. Một nơi mà chỉ cần quay về, là thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều. Anh không cần một tình yêu rực rỡ như những bông hoa mùa xuân đẹp thì đẹp đấy, nhưng chóng tàn. Anh chỉ cần một người giống như ánh đèn trong nhà… không chói lóa, nhưng luôn ở đó. Dịu dàng, ấm áp, và bền bỉ. Một người mà dù ngoài kia có bao nhiêu giông bão, anh vẫn biết… mình có một nơi để trở về. Và ở nơi đó, luôn có một người chờ anh.#tramcamxuc💔 #buon_tam_trang #sad
Gửi em… Anh không còn trẻ nữa… và có lẽ, điều khiến anh thay đổi nhiều nhất không phải là thời gian, mà là những tháng ngày một mình đi qua mọi thứ. Cô đơn, anh đã nếm đủ rồi - không phải một lần, mà là rất nhiều lần, đến mức quen cả với cảm giác trở về một căn phòng im lặng, quen với việc tự ôm lấy những mệt mỏi mà chẳng biết chia sẻ cùng ai. Những năm tháng ấy dạy anh hiểu rằng… cuộc đời này thật ra không cần quá nhiều điều lớn lao. Không cần những thứ hào nhoáng, không cần những lời hứa quá đẹp để rồi tan biến. Chỉ cần một người… thật sự hiểu mình, hiểu được cả những điều anh không nói ra. Anh không cần một người quá hoàn hảo. Anh chỉ cần một người đủ tinh tế để nhận ra khi anh im lặng không phải vì vô tâm, mà vì trong lòng đang chất chứa quá nhiều điều. Một người hiểu rằng có những ngày anh chẳng muốn nói gì, chỉ muốn ngồi yên, nhìn xa xăm, để lòng mình được nghỉ ngơi sau những bộn bề. Anh đã đi qua cái tuổi yêu bằng những cảm xúc bốc đồng, vội vàng. Cái tuổi mà chỉ cần thích là bất chấp, chỉ cần yêu là lao vào không cần nghĩ. Bây giờ… anh sợ những thứ quá nhanh, quá rực rỡ. Vì anh hiểu, những thứ đến nhanh thì cũng dễ tan nhanh. Điều anh mong bây giờ, chỉ là một tình yêu bình dị. Là có một người cùng anh đi qua những ngày rất đỗi bình thường. Không cần gì cao sang… chỉ là cùng nhau ăn một bữa cơm giản đơn, cùng nhau kể vài câu chuyện nhỏ nhặt sau một ngày dài. Có thể chỉ là những điều rất vụn vặt thôi… nhưng lại khiến lòng anh thấy ấm đến lạ. Cô đơn… thật ra không đáng sợ nhất vào những lúc một mình. Mà đáng sợ nhất là khi có điều muốn nói, lại chẳng biết nói với ai. Là khi có một niềm vui nho nhỏ, muốn chia sẻ, nhưng mở điện thoại ra rồi lại lặng lẽ tắt đi… vì chẳng có ai để gửi. Là những đêm dài, mệt mỏi đến mức chỉ muốn nghe một câu hỏi han, nhưng cuối cùng vẫn là im lặng. Anh không tìm một người để lấp đầy khoảng trống. Vì anh biết, khoảng trống trong lòng không thể lấp bằng một người đến rồi lại đi. Anh chỉ mong có một người… ở lại. Một người đủ kiên nhẫn để hiểu anh, đủ bao dung để chấp nhận những điều chưa hoàn hảo nơi anh, và đủ chân thành để cùng anh xây nên một góc nhỏ bình yên. AMột nơi không cần phải cố gắng trở thành ai khác. Một nơi mà cả hai có thể là chính mình, dù có mệt mỏi, yếu đuối hay im lặng. Một nơi mà chỉ cần quay về, là thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều. Anh không cần một tình yêu rực rỡ như những bông hoa mùa xuân đẹp thì đẹp đấy, nhưng chóng tàn. Anh chỉ cần một người giống như ánh đèn trong nhà… không chói lóa, nhưng luôn ở đó. Dịu dàng, ấm áp, và bền bỉ. Một người mà dù ngoài kia có bao nhiêu giông bão, anh vẫn biết… mình có một nơi để trở về. Và ở nơi đó, luôn có một người chờ anh.#tramcamxuc💔 #buon_tam_trang #sad

About