@diji974:

مقتدى
مقتدى
Open In TikTok:
Region: IQ
Tuesday 23 June 2026 12:15:57 GMT
18961
1673
1
357

Music

Download

Comments

To see more videos from user @diji974, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Giữa núi non trùng điệp. Giữa mây trắng và gió lạnh. Có một người đứng lặng như đá. Bên cạnh hắn. Là một mãnh hổ. Người đời nhìn thấy hổ. Liền nghĩ đến hung uy. Nhìn thấy người. Liền nghĩ đến cô độc. Nhưng họ không biết. Con hổ ấy không phải thú nuôi. Mà là tri kỷ. Bởi chỉ có mãnh hổ. Mới hiểu được sự cô độc của mãnh hổ. Chỉ có người từng đi qua bão tố. Mới hiểu được sự trầm mặc của người từng đi qua bão tố. Thuở thiếu niên. Hắn cũng từng mang trong lòng vô số tham vọng. Muốn nổi danh. Muốn thắng người. Muốn được thiên hạ công nhận. Nhưng năm tháng trôi qua. Hắn nhận ra. Danh tiếng rồi cũng theo gió. Tiền tài rồi cũng hóa mây. Người đến rồi đi. Duyên hợp rồi tan. Thứ duy nhất còn lại. Là bản lĩnh trong tâm. Thế nên. Hắn không còn tranh hơn thua với thiên hạ. Hắn chỉ cố gắng. Mỗi ngày vượt qua chính mình của ngày hôm qua. Con hổ nằm dưới chân hắn. Không gầm rú. Không phô trương. Bởi kẻ thật sự mạnh. Đâu cần lúc nào cũng phải chứng minh sức mạnh. Kiếm sắc nhất. Thường nằm trong vỏ. Người mạnh nhất. Thường rất điềm tĩnh. Nhiều người nghĩ. Sự cô độc là bất hạnh. Nhưng đối với hắn. Sự cô độc là một loại tu hành. Khi không còn bị tiếng ồn của thiên hạ quấy nhiễu. Con người mới nghe rõ tiếng lòng mình. Khi không còn chạy theo ánh mắt người khác. Con người mới biết mình thật sự muốn gì. Vì vậy. Hắn chọn đi chậm. Chọn sống sâu. Chọn lặng lẽ. Không phải vì yếu đuối. Mà vì đã hiểu. Ngọn núi cao nhất không cần khoe mình cao. Dòng sông sâu nhất không cần khoe mình sâu. Và người từng trải nhất. Cũng không cần giải thích với tất cả mọi người. Hắn đứng nơi đỉnh núi. Nhìn về phương xa. Không phải để tìm kiếm điều gì. Mà để nhắc bản thân rằng. Con đường vẫn còn rất dài. Còn học. Còn đi. Còn ngộ. Mặt trời rồi sẽ lặn. Mây rồi sẽ tan. Một ngày nào đó. Ngay cả thân xác này cũng trở về với cát bụi. Nhưng khí phách của một con người. Sẽ còn ở lại. Giống như mãnh hổ bên cạnh hắn. Dù nằm yên. Vẫn khiến núi rừng kính sợ. ⸻ ❖ Một Đoạn Thơ ❖ Một người một hổ giữa non ngàn, Không màng danh lợi, chẳng huy hoàng. Gió đưa mây trắng qua năm tháng, Tâm vẫn bình yên tựa đá vàng. ❖ Thơ 2 ❖ Người mạnh không cần lời ca tụng, Hổ thiêng đâu đợi tiếng tung hô. Sống sao ngẩng mặt cùng thiên địa, Đó mới là khí phách đại trượng phu. ⸻ ❖ - ❖ Người trưởng thành nhất không phải là người chiến thắng tất cả. Mà là người sau khi hiểu rõ thế gian, vẫn giữ được khí phách của mình. Như mãnh hổ giữa núi rừng. Không cần gầm vang thiên hạ. Chỉ cần tồn tại, cũng đủ khiến người đời kính trọng. — ⚜️ Hoàng Gia Lữ Khách ⚜️ #HoàngGiaLukhach , #daothuantheotunhien , #trietlychanthat👍 , #daonhansinh☯️ , #kemanhnhat🌏
Giữa núi non trùng điệp. Giữa mây trắng và gió lạnh. Có một người đứng lặng như đá. Bên cạnh hắn. Là một mãnh hổ. Người đời nhìn thấy hổ. Liền nghĩ đến hung uy. Nhìn thấy người. Liền nghĩ đến cô độc. Nhưng họ không biết. Con hổ ấy không phải thú nuôi. Mà là tri kỷ. Bởi chỉ có mãnh hổ. Mới hiểu được sự cô độc của mãnh hổ. Chỉ có người từng đi qua bão tố. Mới hiểu được sự trầm mặc của người từng đi qua bão tố. Thuở thiếu niên. Hắn cũng từng mang trong lòng vô số tham vọng. Muốn nổi danh. Muốn thắng người. Muốn được thiên hạ công nhận. Nhưng năm tháng trôi qua. Hắn nhận ra. Danh tiếng rồi cũng theo gió. Tiền tài rồi cũng hóa mây. Người đến rồi đi. Duyên hợp rồi tan. Thứ duy nhất còn lại. Là bản lĩnh trong tâm. Thế nên. Hắn không còn tranh hơn thua với thiên hạ. Hắn chỉ cố gắng. Mỗi ngày vượt qua chính mình của ngày hôm qua. Con hổ nằm dưới chân hắn. Không gầm rú. Không phô trương. Bởi kẻ thật sự mạnh. Đâu cần lúc nào cũng phải chứng minh sức mạnh. Kiếm sắc nhất. Thường nằm trong vỏ. Người mạnh nhất. Thường rất điềm tĩnh. Nhiều người nghĩ. Sự cô độc là bất hạnh. Nhưng đối với hắn. Sự cô độc là một loại tu hành. Khi không còn bị tiếng ồn của thiên hạ quấy nhiễu. Con người mới nghe rõ tiếng lòng mình. Khi không còn chạy theo ánh mắt người khác. Con người mới biết mình thật sự muốn gì. Vì vậy. Hắn chọn đi chậm. Chọn sống sâu. Chọn lặng lẽ. Không phải vì yếu đuối. Mà vì đã hiểu. Ngọn núi cao nhất không cần khoe mình cao. Dòng sông sâu nhất không cần khoe mình sâu. Và người từng trải nhất. Cũng không cần giải thích với tất cả mọi người. Hắn đứng nơi đỉnh núi. Nhìn về phương xa. Không phải để tìm kiếm điều gì. Mà để nhắc bản thân rằng. Con đường vẫn còn rất dài. Còn học. Còn đi. Còn ngộ. Mặt trời rồi sẽ lặn. Mây rồi sẽ tan. Một ngày nào đó. Ngay cả thân xác này cũng trở về với cát bụi. Nhưng khí phách của một con người. Sẽ còn ở lại. Giống như mãnh hổ bên cạnh hắn. Dù nằm yên. Vẫn khiến núi rừng kính sợ. ⸻ ❖ Một Đoạn Thơ ❖ Một người một hổ giữa non ngàn, Không màng danh lợi, chẳng huy hoàng. Gió đưa mây trắng qua năm tháng, Tâm vẫn bình yên tựa đá vàng. ❖ Thơ 2 ❖ Người mạnh không cần lời ca tụng, Hổ thiêng đâu đợi tiếng tung hô. Sống sao ngẩng mặt cùng thiên địa, Đó mới là khí phách đại trượng phu. ⸻ ❖ - ❖ Người trưởng thành nhất không phải là người chiến thắng tất cả. Mà là người sau khi hiểu rõ thế gian, vẫn giữ được khí phách của mình. Như mãnh hổ giữa núi rừng. Không cần gầm vang thiên hạ. Chỉ cần tồn tại, cũng đủ khiến người đời kính trọng. — ⚜️ Hoàng Gia Lữ Khách ⚜️ #HoàngGiaLukhach , #daothuantheotunhien , #trietlychanthat👍 , #daonhansinh☯️ , #kemanhnhat🌏

About