@jasonshields_: #adele #song #music

Jshields
Jshields
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 23 June 2026 16:35:38 GMT
1330666
234683
274
10427

Music

Download

Comments

vasoulasspam4
ᴠᴀs :
This song actually is not Adele’s it’s a cover by her the original performer is a band named the cure for people who didn’t knew!
2026-07-28 00:16:27
113
t_y311219
Sunset chaser :
But Adele listened 311
2026-08-12 12:44:45
0
souane.chauvin7
S.C :
the song ?
2026-08-06 11:37:16
64
imnoufyyy
☀️ :
عندهم آديل بنفس مستوى محمد عبده
2026-07-25 00:08:15
185
maataoui01.r
ر :
𝐻𝑜𝑤𝑒𝑣𝑒𝑟 𝑓𝑎𝑟 𝑎𝑤𝑎𝑦 𝐼 𝑤𝑖𝑙𝑙 𝑎𝑙𝑤𝑎𝑦𝑠 𝑙𝑜𝑣𝑒 𝑦𝑜𝑢 𝐻𝑜𝑤𝑒𝑣𝑒𝑟 𝑙𝑜𝑛𝑔 𝐼 𝑠𝑡𝑎𝑦 𝐼 𝑤𝑖𝑙𝑙 𝑎𝑙𝑤𝑎𝑦𝑠 𝑙𝑜𝑣𝑒 𝑦𝑜𝑢 ...💔
2026-07-29 14:54:55
132
7.xol8
łíø :
اديل دايم تعطيني ڤايب اصاله
2026-08-16 00:33:25
17
aylin.javany7
Aylin :) :
me when adele :
2026-07-26 16:59:41
57
palestine6592
Rahaf🎀🧸 :
الاغنية
2026-07-24 20:40:49
32
rio06296
Alejo :
Oh my queen 🥺🥹
2026-06-23 16:39:25
15
rrrrrrrrrrrrrr436
🦹🏻‍♀️ :
مفهوم
2026-07-22 21:28:01
8
rewan_saleh_146
Rewan Saleh :
However long i stay i will always love you افهم بقا
2026-07-24 17:49:38
11
To see more videos from user @jasonshields_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lẽ trong đời, điều khiến người ta buồn khi chia xa không phải là một nơi chốn, một cái tên, mà thẳm sâu bên trong là những ký ức chẳng thể gọi thành lời.  Vệ An, Vạn An, Ninh Xá, Kinh Bắc, Chùa Bổ Đà; Cổng Đông, Cổng Tây, Cổng Tiền, Cổng Hậu; giảng đường H636, H637, H741 - những cái tên xa lạ rồi dần dà đã trở thành thân thuộc trong tiềm thức chúng tớ.  Hai năm qua, chúng tớ đã đi qua những cung đường ấy trong những hân hoan, những vui buồn mừng tủi, chúng tớ đã đi từ những buổi sớm còn ngái ngủ, những trưa hè nắng gắt và những buổi chiều muộn đã thấm mồ hôi. Có những cung đường ngày nào chúng tớ cũng đi, đi đến mức chẳng cần nhớ tên, chẳng cần nghĩ hướng mà đôi chân cứ thế biết tìm về. Chúng tớ sẽ nhớ lắm những tối thứ Bảy, vội vã thuê chiếc xe đạp điện, chạy thật nhanh ra thành phố Bắc Ninh chỉ để mua chút đồ ăn, vài thứ lặt vặt. Những chuyến đi chẳng có gì lớn lao, những câu chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt, vậy mà sau này, có lẽ chính những điều bình dị ấy lại là thứ chúng tớ nhớ lâu nhất. Hai năm dưới mái trường Thành cổ đủ để biến một nơi xa lạ trở thành thân quen, đủ để những con đường trở thành kỷ niệm, đủ để những cái tên trở thành một phần của tuổi trẻ. Khoảng cách có thể chỉ là một đoạn đường, nhưng với những người đã dành hai năm ở khu B, đó là một cuộc chia tay với một miền ký ức.  Rồi một thời gian ngắn nữa thôi, khi chúng tớ bước sang một chặng đường mới, các em khóa CT31 và CT32 sẽ lại đi qua những cung đường chúng tớ từng đi, lại bước qua những cánh cổng đã in dấu một thời tuổi trẻ, lại ngồi dưới những giảng đường thân thuộc của mái trường Thành cổ. CT30 rồi sẽ rời đi, nhưng câu chuyện ở Thành cổ thì chưa bao giờ khép lại. Bởi sau chúng tớ, vẫn còn CT31, CT32 và những thế hệ tiếp nối, lại viết thêm những trang mới cho miền ký ức này, bằng những bước chân, những tháng ngày và những thanh xuân của riêng mình. Và có lẽ, điều chúng tớ mang theo sau cuộc chia tay này không phải là những cái tên, những cánh cổng hay những giảng đường mà là một quãng thanh xuân đã từng rất đỗi bình thường, dung dị. Chúng tớ đã cùng nhau đi qua 2 năm như thế! #quandoinhandanvietnam #sqct
Có lẽ trong đời, điều khiến người ta buồn khi chia xa không phải là một nơi chốn, một cái tên, mà thẳm sâu bên trong là những ký ức chẳng thể gọi thành lời. Vệ An, Vạn An, Ninh Xá, Kinh Bắc, Chùa Bổ Đà; Cổng Đông, Cổng Tây, Cổng Tiền, Cổng Hậu; giảng đường H636, H637, H741 - những cái tên xa lạ rồi dần dà đã trở thành thân thuộc trong tiềm thức chúng tớ. Hai năm qua, chúng tớ đã đi qua những cung đường ấy trong những hân hoan, những vui buồn mừng tủi, chúng tớ đã đi từ những buổi sớm còn ngái ngủ, những trưa hè nắng gắt và những buổi chiều muộn đã thấm mồ hôi. Có những cung đường ngày nào chúng tớ cũng đi, đi đến mức chẳng cần nhớ tên, chẳng cần nghĩ hướng mà đôi chân cứ thế biết tìm về. Chúng tớ sẽ nhớ lắm những tối thứ Bảy, vội vã thuê chiếc xe đạp điện, chạy thật nhanh ra thành phố Bắc Ninh chỉ để mua chút đồ ăn, vài thứ lặt vặt. Những chuyến đi chẳng có gì lớn lao, những câu chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt, vậy mà sau này, có lẽ chính những điều bình dị ấy lại là thứ chúng tớ nhớ lâu nhất. Hai năm dưới mái trường Thành cổ đủ để biến một nơi xa lạ trở thành thân quen, đủ để những con đường trở thành kỷ niệm, đủ để những cái tên trở thành một phần của tuổi trẻ. Khoảng cách có thể chỉ là một đoạn đường, nhưng với những người đã dành hai năm ở khu B, đó là một cuộc chia tay với một miền ký ức. Rồi một thời gian ngắn nữa thôi, khi chúng tớ bước sang một chặng đường mới, các em khóa CT31 và CT32 sẽ lại đi qua những cung đường chúng tớ từng đi, lại bước qua những cánh cổng đã in dấu một thời tuổi trẻ, lại ngồi dưới những giảng đường thân thuộc của mái trường Thành cổ. CT30 rồi sẽ rời đi, nhưng câu chuyện ở Thành cổ thì chưa bao giờ khép lại. Bởi sau chúng tớ, vẫn còn CT31, CT32 và những thế hệ tiếp nối, lại viết thêm những trang mới cho miền ký ức này, bằng những bước chân, những tháng ngày và những thanh xuân của riêng mình. Và có lẽ, điều chúng tớ mang theo sau cuộc chia tay này không phải là những cái tên, những cánh cổng hay những giảng đường mà là một quãng thanh xuân đã từng rất đỗi bình thường, dung dị. Chúng tớ đã cùng nhau đi qua 2 năm như thế! #quandoinhandanvietnam #sqct

About