五条悟’s wife :
họ bước vào cuộc đời của mình lúc mình đau khổ nhất, lúc mình sụp đổ nhất để vỗ vai an ủi mình , rồi họ bảo đó chỉ là thương hại. Mình chấp nhận đợi, đợi họ hết thích người này đến người khác, mình luôn nghĩ.. nghĩ nếu mình hiểu chuyện, mình đủ kiên nhẫn.. thì họ có thể từ thương hại thành thương mình không?. Nhưng không.. mình luôn chủ động, họ cũng đáp lại, giây phút mình can đảm nói thích họ. Họ không trả lời, không từ chối, không đồng ý, họ để lại mình ở đó, tự hỏi mình sai ở đâu? Có phải mình quá vội, quá hy vọng. Rồi ngày hôm sau, họ lại nói chuyện như thể chúng mình chưa có sự thay đổi nào. Mình mệt rồi, có vẻ mình quá vội, quá mong đợi ở một người trong tim chẳng có mình. :(..
2026-07-24 23:48:35