@kaisark_: #нейросети #ии #ai #нейросеть #искусственныйинтеллект

kaisark
kaisark
Open In TikTok:
Region: ID
Wednesday 24 June 2026 12:16:56 GMT
4929
172
4
4

Music

Download

Comments

zarjoks40
zarjoks :
sora, которая больше не существует...
2026-06-24 15:20:56
3
sun_ray52
SunRay :
depseek мне помогал весь учебный год 10 класс и 9 класс
2026-06-24 18:12:48
0
kenderlike0
kenderlike :
как понять, что человек увидел слово "нейросеть" и решил что может стать благодаря нему популярным:
2026-06-30 09:26:18
0
user73828471883
user73828471883 :
Гамма сомнительно для презентации. Может что-то и поменялось со временем, но как минимум год назад могла придумывать инфу и врать. Структура слайдов на всех презентациях очень схожа. И в профессиональной сфере гамма такое себе, если использовать только ее. Если использовать как вспомогательный инструмент, то окэй
2026-06-24 20:19:47
0
To see more videos from user @kaisark_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Nếu Có Thể Yêu Lại Từ Đầu Chương 4: Lần Đầu Tiên Chị Bước Về Phía Em Mùa xuân năm sau. Chiang Mai đón những ngày nắng dịu. Kao đứng trước cửa sổ phòng làm việc, ánh mắt dừng lại rất lâu trên tấm vé máy bay đặt trên bàn. Điểm đến. Bangkok. Đây là lần đầu tiên chị chủ động đến gặp Jane. Không phải vì công việc. Cũng không phải vì hai gia đình nhờ vả. Mà chỉ vì… Chị muốn gặp em. Sau khi đến Bangkok, Kao đứng dưới sảnh tòa nhà nơi Jane làm việc. Chị lấy điện thoại ra, chần chừ rất lâu rồi mới gửi một tin nhắn. “Chị đang ở dưới sảnh công ty em.” Chưa đầy hai phút sau, điện thoại của chị rung lên. “P’Kao?” “Chị đợi em một chút.” Khoảng mười phút sau. Jane bước ra khỏi tòa nhà. Cô mặc chiếc sơ mi trắng và quần tây màu be, mái tóc buộc gọn sau gáy. Nhìn thấy Kao, ánh mắt cô thoáng ngạc nhiên. “P’Kao.” “Sao chị đến đây mà không nói trước?” Kao khẽ cười. “Chị sợ em bận.” Jane nhìn chị vài giây rồi mỉm cười. “May mà em vừa họp xong.” Hai người cùng đi bộ dọc bờ sông Chao Phraya. Hoàng hôn phủ lên mặt nước một màu vàng nhạt. Khung cảnh yên bình đến lạ. Suốt quãng đường, phần lớn thời gian là im lặng. Không còn sự ríu rít của Jane như trước. Cũng không còn những câu hỏi hồn nhiên khiến Kao phải bật cười. Đến một lúc, Kao mới khẽ lên tiếng. “Em sống ở Bangkok có tốt không?” Jane gật đầu. “Dạ.” “Cũng có lúc mệt.” “Cũng có lúc muốn về nhà.” “Nhưng em thích cảm giác mỗi điều mình có hôm nay đều do tự mình cố gắng.” Kao nhìn nghiêng gương mặt cô. Lần đầu tiên chị nhận ra. Jane không còn là cô gái nhỏ luôn đứng phía sau mình nữa. Em đã đủ mạnh mẽ để tự bước đi. Trời dần tối. Hai người ghé vào một quán ăn nhỏ. Đó đều là những món Jane từng thích. Nhưng lần này, cô chỉ gọi vài món đơn giản. Kao mỉm cười. “Khẩu vị của em thay đổi nhiều thật.” Jane chống cằm nhìn ly trà. “Con người rồi cũng sẽ thay đổi.” “Có người thay đổi vì thời gian.” “Có người thay đổi vì một câu nói.” Kao khẽ sững lại. Chị hiểu. Jane không trách chị. Nhưng cũng không còn là Jane của ngày trước. Sau bữa ăn, Kao đưa Jane về căn hộ. Đứng dưới ánh đèn vàng nơi sảnh chung cư, chị gọi khẽ. “Jane.” “Dạ?” Kao hít một hơi thật sâu. “Chị có thể hỏi em một chuyện không?” Jane gật đầu. “Chị hỏi đi.” “Em hủy hôn…” “Có phải vì hôm đó em đã nghe thấy cuộc nói chuyện của chị với ba mẹ không?” Không gian bỗng lặng đi. Jane nhìn chị rất lâu. Rồi khẽ mỉm cười. “Đúng.” Chỉ một chữ. Nhẹ đến mức gần như tan vào gió. Nhưng lại khiến trái tim Kao nhói lên. “Xin lỗi.” Đó là lần đầu tiên Kao nói lời xin lỗi về chuyện năm ấy. Jane khẽ lắc đầu. “P’Kao.” “Chị không làm gì sai cả.” “Chị chỉ thành thật với cảm xúc của mình.” “Nếu đổi lại là em…” “Em cũng không muốn người mình yêu kết hôn với mình chỉ vì một lời hứa.” Kao cúi đầu. “Nhưng chị đã làm em tổn thương.” Jane mỉm cười. “Có.” “Em từng rất đau.” “Đau đến mức nghĩ rằng chỉ cần rời khỏi chị, mọi thứ sẽ khá hơn.” “Có lẽ…” “Đó là quyết định đúng nhất em từng đưa ra.” Những lời nói bình thản ấy khiến Kao nghẹn lại. Nếu là Jane của trước kia. Có lẽ cô sẽ ôm lấy chị và nói rằng mình không sao. Còn Jane của hôm nay. Không che giấu nỗi đau. Nhưng cũng không dùng nó để trách móc bất kỳ ai. Kao nhìn cô. Trong ánh mắt lần đầu tiên hiện lên sự chắc chắn mà chính chị cũng chưa từng nhận ra. “Jane.” “Dạ?” “Lần này…” “Chị muốn bắt đầu lại từ đầu.” Jane khẽ ngước nhìn chị. Kao mỉm cười. “Không phải vì hôn ước.” “Không phải vì ba mẹ.” “Cũng không phải vì chị sợ mất em.” “Chỉ là…” “Lần đầu tiên, chị biết người mình muốn cùng đi hết quãng đời còn lại là ai.” Jane im lặng. Một cơn gió đêm khẽ lướt qua giữa hai người. Rất lâu sau, cô mới mỉm cười. “P’Kao.” “Em cảm ơn chị.” “Nhưng lần này…” “Đến lượt em cần thời gian.” Nói xong, Jane cúi đầu chào chị rồi bước vào sảnh chung cư. Kao đứng yên nhìn theo. Chị không đuổi theo. Cũng không níu lại. Bởi chị hiểu. Có những khoảng cách… Chỉ có sự chân thành và thời gian mới có thể lấp đầy. #janeyeh #supassra_sp #kaojane #kaojanejanekao
Nếu Có Thể Yêu Lại Từ Đầu Chương 4: Lần Đầu Tiên Chị Bước Về Phía Em Mùa xuân năm sau. Chiang Mai đón những ngày nắng dịu. Kao đứng trước cửa sổ phòng làm việc, ánh mắt dừng lại rất lâu trên tấm vé máy bay đặt trên bàn. Điểm đến. Bangkok. Đây là lần đầu tiên chị chủ động đến gặp Jane. Không phải vì công việc. Cũng không phải vì hai gia đình nhờ vả. Mà chỉ vì… Chị muốn gặp em. Sau khi đến Bangkok, Kao đứng dưới sảnh tòa nhà nơi Jane làm việc. Chị lấy điện thoại ra, chần chừ rất lâu rồi mới gửi một tin nhắn. “Chị đang ở dưới sảnh công ty em.” Chưa đầy hai phút sau, điện thoại của chị rung lên. “P’Kao?” “Chị đợi em một chút.” Khoảng mười phút sau. Jane bước ra khỏi tòa nhà. Cô mặc chiếc sơ mi trắng và quần tây màu be, mái tóc buộc gọn sau gáy. Nhìn thấy Kao, ánh mắt cô thoáng ngạc nhiên. “P’Kao.” “Sao chị đến đây mà không nói trước?” Kao khẽ cười. “Chị sợ em bận.” Jane nhìn chị vài giây rồi mỉm cười. “May mà em vừa họp xong.” Hai người cùng đi bộ dọc bờ sông Chao Phraya. Hoàng hôn phủ lên mặt nước một màu vàng nhạt. Khung cảnh yên bình đến lạ. Suốt quãng đường, phần lớn thời gian là im lặng. Không còn sự ríu rít của Jane như trước. Cũng không còn những câu hỏi hồn nhiên khiến Kao phải bật cười. Đến một lúc, Kao mới khẽ lên tiếng. “Em sống ở Bangkok có tốt không?” Jane gật đầu. “Dạ.” “Cũng có lúc mệt.” “Cũng có lúc muốn về nhà.” “Nhưng em thích cảm giác mỗi điều mình có hôm nay đều do tự mình cố gắng.” Kao nhìn nghiêng gương mặt cô. Lần đầu tiên chị nhận ra. Jane không còn là cô gái nhỏ luôn đứng phía sau mình nữa. Em đã đủ mạnh mẽ để tự bước đi. Trời dần tối. Hai người ghé vào một quán ăn nhỏ. Đó đều là những món Jane từng thích. Nhưng lần này, cô chỉ gọi vài món đơn giản. Kao mỉm cười. “Khẩu vị của em thay đổi nhiều thật.” Jane chống cằm nhìn ly trà. “Con người rồi cũng sẽ thay đổi.” “Có người thay đổi vì thời gian.” “Có người thay đổi vì một câu nói.” Kao khẽ sững lại. Chị hiểu. Jane không trách chị. Nhưng cũng không còn là Jane của ngày trước. Sau bữa ăn, Kao đưa Jane về căn hộ. Đứng dưới ánh đèn vàng nơi sảnh chung cư, chị gọi khẽ. “Jane.” “Dạ?” Kao hít một hơi thật sâu. “Chị có thể hỏi em một chuyện không?” Jane gật đầu. “Chị hỏi đi.” “Em hủy hôn…” “Có phải vì hôm đó em đã nghe thấy cuộc nói chuyện của chị với ba mẹ không?” Không gian bỗng lặng đi. Jane nhìn chị rất lâu. Rồi khẽ mỉm cười. “Đúng.” Chỉ một chữ. Nhẹ đến mức gần như tan vào gió. Nhưng lại khiến trái tim Kao nhói lên. “Xin lỗi.” Đó là lần đầu tiên Kao nói lời xin lỗi về chuyện năm ấy. Jane khẽ lắc đầu. “P’Kao.” “Chị không làm gì sai cả.” “Chị chỉ thành thật với cảm xúc của mình.” “Nếu đổi lại là em…” “Em cũng không muốn người mình yêu kết hôn với mình chỉ vì một lời hứa.” Kao cúi đầu. “Nhưng chị đã làm em tổn thương.” Jane mỉm cười. “Có.” “Em từng rất đau.” “Đau đến mức nghĩ rằng chỉ cần rời khỏi chị, mọi thứ sẽ khá hơn.” “Có lẽ…” “Đó là quyết định đúng nhất em từng đưa ra.” Những lời nói bình thản ấy khiến Kao nghẹn lại. Nếu là Jane của trước kia. Có lẽ cô sẽ ôm lấy chị và nói rằng mình không sao. Còn Jane của hôm nay. Không che giấu nỗi đau. Nhưng cũng không dùng nó để trách móc bất kỳ ai. Kao nhìn cô. Trong ánh mắt lần đầu tiên hiện lên sự chắc chắn mà chính chị cũng chưa từng nhận ra. “Jane.” “Dạ?” “Lần này…” “Chị muốn bắt đầu lại từ đầu.” Jane khẽ ngước nhìn chị. Kao mỉm cười. “Không phải vì hôn ước.” “Không phải vì ba mẹ.” “Cũng không phải vì chị sợ mất em.” “Chỉ là…” “Lần đầu tiên, chị biết người mình muốn cùng đi hết quãng đời còn lại là ai.” Jane im lặng. Một cơn gió đêm khẽ lướt qua giữa hai người. Rất lâu sau, cô mới mỉm cười. “P’Kao.” “Em cảm ơn chị.” “Nhưng lần này…” “Đến lượt em cần thời gian.” Nói xong, Jane cúi đầu chào chị rồi bước vào sảnh chung cư. Kao đứng yên nhìn theo. Chị không đuổi theo. Cũng không níu lại. Bởi chị hiểu. Có những khoảng cách… Chỉ có sự chân thành và thời gian mới có thể lấp đầy. #janeyeh #supassra_sp #kaojane #kaojanejanekao

About