Kiếp Rêu Xanh :
Nhớ Người Thương:
Có những nỗi nhớ không ồn ào như sóng biển, cũng chẳng dữ dội như cơn giông giữa trời chiều, mà âm thầm len lỏi vào tim mỗi khi đêm về. Đó là nỗi nhớ về một người từng là cả bầu trời thương yêu của ta. Những đêm ngồi lặng nhìn ánh sao xa, nghe gió khẽ lùa qua khung cửa, lòng lại chợt gọi tên một bóng hình quen thuộc. Người ấy giờ ở nơi đâu giữa dòng đời rộng lớn? Có còn nhớ những lời hẹn ước năm nào, nhớ những chiều bên nhau ngập tràn tiếng cười và ánh mắt dịu dàng chất chứa yêu thương?
Thời gian có thể đưa con người đi qua muôn ngả đường, có thể làm đổi thay cảnh vật và khiến tóc xanh dần nhuốm màu sương gió, nhưng có những kỷ niệm vẫn nguyên vẹn như ngày đầu. Đó là ánh mắt lần đầu gặp gỡ, là cái nắm tay thật chặt dưới cơn mưa bất chợt, là những lời yêu vụng về nhưng chân thành hơn mọi lời hoa mỹ trên đời. Mỗi khi nhớ lại, trái tim vẫn rung lên những nhịp đập dịu dàng như thể tất cả chỉ vừa mới hôm qua.
Có lẽ tình yêu đẹp nhất không nằm ở việc được ở cạnh nhau suốt đời, mà là dù cách xa ngàn dặm, trong tim vẫn giữ nguyên một khoảng trời dành riêng cho người ấy. Dù tháng năm có phủ lên ký ức lớp bụi thời gian, hình bóng người thương vẫn như ánh trăng dịu dàng soi sáng những đêm cô quạnh. Và rồi giữa cuộc đời nhiều đổi thay, ta vẫn mong có một ngày được gặp lại nhau, để kể cho nhau nghe về những năm tháng nhớ thương, để biết rằng nơi sâu thẳm nhất của trái tim mình, người vẫn luôn là điều đẹp đẽ nhất chưa từng phai nhạt…
2026-06-24 23:51:09