dương nhật minh :
Có lẽ em sẽ chẳng bao giờ biết rằng, giữa vô vàn những điều đến rồi đi trong cuộc sống, em lại là một trong số ít những điều khiến anh muốn dừng lại thật lâu để ngắm nhìn. Anh không biết phải gọi cảm xúc ấy là gì. Có lẽ là sự ngưỡng mộ, có lẽ là một thứ tình cảm lớn dần theo năm tháng, cũng có thể chỉ đơn giản là lòng yêu mến dành cho một người mang trong mình vẻ đẹp mà anh luôn kiếm tìm. Anh yêu cái đẹp, nhưng cái đẹp khiến anh rung động chưa bao giờ chỉ là một gương mặt xinh xắn hay một nụ cười rạng rỡ. Điều khiến anh không thể rời mắt khỏi em là cách em sống, cách em đối xử với mọi người bằng sự chân thành, cách em vẫn giữ được sự dịu dàng giữa một thế giới nhiều vội vã. Chính những điều bình dị ấy đã khiến em trở nên đặc biệt trong mắt anh.Anh chưa từng nghĩ mình sẽ bước đến để nói với em rằng anh thích em. Không phải vì anh không đủ can đảm, mà bởi anh luôn sợ rằng sự xuất hiện của mình sẽ làm xáo trộn cuộc sống vốn đang rất bình yên của em. Thay vì cố gắng bước vào thế giới của em, anh chọn đứng ở một khoảng cách vừa đủ để âm thầm dõi theo. Một khoảng cách đủ để thấy em cười, thấy em trưởng thành từng ngày và thầm mong những điều tốt đẹp nhất sẽ luôn ở bên em. Có người sẽ nói đó là sự hèn nhát, nhưng với anh, đôi khi yêu thương không nhất thiết phải được đáp lại mới gọi là trọn vẹn. Có những tình cảm chỉ cần được tồn tại cũng đã là một món quà.Em biết không, mỗi lần vô tình nhìn thấy em cười, anh luôn có cảm giác như mọi mệt mỏi trong ngày đều dịu xuống. Anh chưa từng là nhân vật chính trong câu chuyện của em, cũng chưa từng xuất hiện ở những khoảnh khắc quan trọng nhất của em. Nhưng em lại vô tình trở thành một phần rất đẹp trong những ngày tháng của anh. Chỉ một lần bắt gặp ánh mắt em, một câu nói em vô tình để lại, hay một hình ảnh giản dị của em cũng đủ để anh mang theo cả ngày với một tâm trạng dễ chịu đến lạ. Có lẽ đó là điều kỳ diệu của sự ngưỡng mộ chân thành: nó không khiến con người ta tham lam hơn, mà khiến họ muốn sống tốt hơn.
2026-06-28 13:24:08