ttuyett_ :
Tớ vẫn đang đấu tranh, sắp tròn 2 tháng rồi mà lần nào trái tim cũng tháng lý trí. Nhiều khi tớ tự hỏi "bộ mày ko có tự trọng à? Bộ mày ko có cuộc sống và công việc riêng của mày à? Người ta đi rồi, đừng làm phiền họ nữa, họ đã nói những lời gây thương tổn mày đến mức đó, thái độ lạnh lùng đến thế rồi. Họ cứ như thể 3 năm yêu nhau, ở bên nhau, cùng ăn cùng ngủ cùng thức dậy, cùng từng làm tất với nhau, sớm tối bên nhau 3 năm vừa qua chỉ là gió thoảng mây trôi, ấy vậy mà sao vẫn cứ nghĩ về ngta hoài vậy? Mày biết rõ là họ sẽ không quay lại mà, tại sao cứ chờ rồi lại đợi thế? Mày không mệt à? Tổn thương như vậy chưa đủ hay sao? Đừng bấu víu vào những lời hứa trước đây họ đã từng hứa nữa, đừng nhớ những khoảnh khắc vui vẻ đó nữa, cũng đừng sống trong quá khứ nữa. Quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại. Sẽ không thể quay lại được như trước nữa đâu. Đừng dày vò chính mình như vậy nữa, vì nhiều khi nổi nhớ và tình yêu của mày hiện tại là gánh nặng và cũng là điều làm ngta khó xử đó. Đừng làm phiền họ. Nếu thật sự là của nhau, dù có xa cách nhau bao lâu, bao nhiêu km thì kiểu gì cũng sẽ quay lại bên nhau thôi. Còn nếu duyên đã đứt nhưng không phải là của nhau thì có cầu cũng cơm không ngon canh không ngọt thôi..." tớ ngày nào cũng nói thế với chính mình nhưng lý trí vẫn đa phần thua trái tim. Giờ thì lý trí 40, trái tim 60, đỡ hơn được một chút rồi
2026-06-28 08:06:44