@relish.interiors: If unique is your style ~Kiln dried mahogany ~Natural Rattan~Tampered glass top #coffeetable #furnituredesign #homedecor #kenyantiktok🇰🇪 #fyp

RELISH INTERIORS ☎️ 0722415924
RELISH INTERIORS ☎️ 0722415924
Open In TikTok:
Region: KE
Friday 26 June 2026 16:01:46 GMT
5772
118
17
17

Music

Download

Comments

goodgirlyvonne
goodgirlyvonne :
Bei yaye 😳
2026-06-27 05:14:35
0
greenheart.ventures.ltd
Eldoret Plumbing & Solar :
Kazi safi
2026-06-26 16:31:24
0
user7753178656222
S_Amatoya :
how much?
2026-06-27 16:01:03
0
nyar_eunie_
SHOE CITY :
how much
2026-06-27 16:03:42
0
__essy1
@meg2274 :
How much?
2026-06-27 15:00:09
0
paul.ndege.ceo
Paul Ndege- CEO :
how much and location?
2026-06-26 19:26:00
0
user94051349402401
Mercy Kihika :
how much
2026-06-26 17:49:01
0
mukami.kamau
Mukami Kamau :
How much?
2026-06-26 16:59:00
0
To see more videos from user @relish.interiors, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày 01/06/2026, “Nữ thần Khai phóng” chính thức lộ diện tại Đại học Tân Tạo. Áo dài Việt tha thướt, tay cầm đuốc, chân đạp lên những khối kiến trúc chồng chéo. Một hình ảnh gợi nhớ đến Tượng Nữ thần Tự do đến nao lòng. Nhưng người ta quên mất một điều: Nữ thần Tự do của người Mỹ được dựng lên trên một hòn đảo, còn tượng này lại đứng trong lòng Tổ quốc. Câu hỏi không nằm ở chiếc áo dài hay ngọn đuốc. Mà là: Đôi chân ấy đang đứng trên điều gì? Nhìn từ xa, cái bệ tượng với những khối đá lạnh lùng, xếp chồng, vô hồn… Phải chăng đó đơn giản chỉ là nghệ thuật? Hay chính là phép ẩn dụ hàm ý cho biểu tượng nào đó đang bị chà đạp, bị tầng lớp lớp đè lên để “khai phóng” có mục đích? Họ say sưa nói về “công dân toàn cầu”, về “khai phóng”, về việc hòa mình vào biển lớn thế giới. Những mỹ từ ấy, tự thân nó, đẹp như một bức tranh không tỳ vết. Một dân tộc khôn ngoan là một dân tộc biết uống tinh hoa của nhân loại để làm giàu cho chính mình. Nhưng ranh giới giữa “uống” và “ch*t chìm” nó mong manh như một sợi tóc. Điều quan trọng hơn mọi thứ triết lý thời thượng, chính là gốc rễ. Một cái cây muốn chạm tới mây xanh, rễ phải cắm vào lòng đất đến rỉ máu. Một công dân muốn sải cánh ra toàn cầu, trước hết phải biết mình là ai, thuộc về dân tộc nào, lưng mang di sản nghìn năm nào. Nếu “công dân toàn cầu” chỉ là cái cớ để người ta trở thành những kẻ vong thân, lang thang giữa chợ đời mà quên mất tiếng mẹ đẻ, quên đi chủ quyền, quên đi đường biên giới đã được vẽ bằng máu và nước mắt của cha ông… thì đó không còn là khai phóng nữa. Đó là một cuộc đại lạc hướng khoác áo trí thức. Lịch sử không bao giờ mở màn những cuộc sụp đổ bằng tiếng gầm của xe tăng. Nó bắt đầu trong lặng lẽ. Từ những biểu tượng tưởng như vô hại, từ những khái niệm mơ hồ bào mòn ý thức, khiến một dân tộc phai nhạt chính mình ngay trên quê hương mình. Có thể tất cả chỉ là một công trình nghệ thuật. Nhưng trong thời đại mà văn hóa, giáo dục và nhận thức xã hội là mặt trận cuối cùng, thì sự cảnh giác chưa bao giờ là kẻ thừa. Bởi điều thiêng liêng nhất của một dân tộc không phải là ngọn đuốc họ dựng lên giữa quảng trường, mà là ngọn lửa trong tim những con người vẫn còn biết giật mình thổn thức mỗi khi nhớ mình là ai, và mình đến từ đâu. #theodonglichsu #lichsu #nguoikesu #vietnamhungcuong #camxuclichsu
Ngày 01/06/2026, “Nữ thần Khai phóng” chính thức lộ diện tại Đại học Tân Tạo. Áo dài Việt tha thướt, tay cầm đuốc, chân đạp lên những khối kiến trúc chồng chéo. Một hình ảnh gợi nhớ đến Tượng Nữ thần Tự do đến nao lòng. Nhưng người ta quên mất một điều: Nữ thần Tự do của người Mỹ được dựng lên trên một hòn đảo, còn tượng này lại đứng trong lòng Tổ quốc. Câu hỏi không nằm ở chiếc áo dài hay ngọn đuốc. Mà là: Đôi chân ấy đang đứng trên điều gì? Nhìn từ xa, cái bệ tượng với những khối đá lạnh lùng, xếp chồng, vô hồn… Phải chăng đó đơn giản chỉ là nghệ thuật? Hay chính là phép ẩn dụ hàm ý cho biểu tượng nào đó đang bị chà đạp, bị tầng lớp lớp đè lên để “khai phóng” có mục đích? Họ say sưa nói về “công dân toàn cầu”, về “khai phóng”, về việc hòa mình vào biển lớn thế giới. Những mỹ từ ấy, tự thân nó, đẹp như một bức tranh không tỳ vết. Một dân tộc khôn ngoan là một dân tộc biết uống tinh hoa của nhân loại để làm giàu cho chính mình. Nhưng ranh giới giữa “uống” và “ch*t chìm” nó mong manh như một sợi tóc. Điều quan trọng hơn mọi thứ triết lý thời thượng, chính là gốc rễ. Một cái cây muốn chạm tới mây xanh, rễ phải cắm vào lòng đất đến rỉ máu. Một công dân muốn sải cánh ra toàn cầu, trước hết phải biết mình là ai, thuộc về dân tộc nào, lưng mang di sản nghìn năm nào. Nếu “công dân toàn cầu” chỉ là cái cớ để người ta trở thành những kẻ vong thân, lang thang giữa chợ đời mà quên mất tiếng mẹ đẻ, quên đi chủ quyền, quên đi đường biên giới đã được vẽ bằng máu và nước mắt của cha ông… thì đó không còn là khai phóng nữa. Đó là một cuộc đại lạc hướng khoác áo trí thức. Lịch sử không bao giờ mở màn những cuộc sụp đổ bằng tiếng gầm của xe tăng. Nó bắt đầu trong lặng lẽ. Từ những biểu tượng tưởng như vô hại, từ những khái niệm mơ hồ bào mòn ý thức, khiến một dân tộc phai nhạt chính mình ngay trên quê hương mình. Có thể tất cả chỉ là một công trình nghệ thuật. Nhưng trong thời đại mà văn hóa, giáo dục và nhận thức xã hội là mặt trận cuối cùng, thì sự cảnh giác chưa bao giờ là kẻ thừa. Bởi điều thiêng liêng nhất của một dân tộc không phải là ngọn đuốc họ dựng lên giữa quảng trường, mà là ngọn lửa trong tim những con người vẫn còn biết giật mình thổn thức mỗi khi nhớ mình là ai, và mình đến từ đâu. #theodonglichsu #lichsu #nguoikesu #vietnamhungcuong #camxuclichsu

About