@ssantjoo:

тг: саша холод 🥶
тг: саша холод 🥶
Open In TikTok:
Region: BG
Friday 26 June 2026 16:49:02 GMT
61595
8942
18
161

Music

Download

Comments

user4333288779162
раналду :
ты:
2026-06-26 16:57:22
113
toxikhub089
тгк: toxikhub89 :
ну бурмалда чо
2026-06-27 01:49:40
35
oi_epta
мем 🥢 :
так там комфортно у вас
2026-06-27 01:00:28
13
ffflllyyy.140
myxa_xb :
сожру любой контент где Саша холод
2026-06-26 17:14:18
7
xxxterpi
♩✧♪●♩○♬☆ :
Ну что за богиняяя😍😍
2026-06-27 06:53:17
1
markoverrr69
Markoverrr :
Скажи им спасибо
2026-07-14 15:04:15
0
vitalyyyyyyyyyyyy
vitaly :
ну наконец-то
2026-06-27 13:31:45
0
rroouussee
r0use7 :
ты где
2026-06-26 17:41:36
1
ggyfykfl
ggyfykfl :
Ты ебать красивая
2026-06-26 17:30:55
0
vldmm18
vldmm :
что ешь?
2026-07-05 23:37:27
0
wpekaz
wpeka :
нахуй ты приснилась сегодня
2026-06-27 07:18:32
0
yanush.icons
Yanchello :
а мне кто даст?
2026-06-27 04:57:38
1
david.jones0003
david.jones0003 :
Блять эти глаза, ну зачем ты появилась в моих реках, теперь когда вернусь, надо будет встретиться с тобой🤪👅🖖🏼☘️💚🐊
2026-08-06 08:03:44
0
wwdcqq
fff :
2026-06-26 16:50:52
0
stix.gs
Stix.cocs :
@эlén
2026-06-28 16:43:05
1
frwsd56
not stupidddd :
:((((((
2026-06-29 16:47:57
0
nnaxt11
nnaxt11 :
@ghfdd2
2026-06-26 21:42:39
1
To see more videos from user @ssantjoo, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chương 5: Chỉ ôm Orm thôi Một tuần sau. Sức khỏe của Ling hồi phục rất nhanh. Theo kết quả kiểm tra, cô đã có thể xuất viện. Sáng hôm ấy, cả nhà họ Kwong và nhà họ Korn đều có mặt để đón Ling về. Vừa bước ra khỏi bệnh viện. Ling ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh. Đôi mắt sáng lấp lánh. “Orm.” “Đẹp.” Orm mỉm cười. “Ừm, hôm nay trời đẹp.” Ling lập tức nắm lấy tay cô. “Đi với Orm.” “Không buông.” Orm khẽ siết lại bàn tay ấy. “Em không buông.” … Biệt thự nhà họ Kwong. Người làm đã đứng thành hai hàng từ sớm. “Chào mừng tiểu thư trở về.” Ling nhìn mọi người. Rồi theo bản năng núp sau lưng Orm. Cô khẽ kéo tay áo Orm. “Đông…” “Không thích.” Orm quay lại xoa đầu cô. “Không sao.” “Mọi người đều là người tốt.” Ling vẫn lắc đầu. “Chỉ thích Orm.” Ông Kwong đứng bên cạnh bật cười. “Xem ra sau này ông nội muốn gặp cháu cũng phải xin phép Orm rồi.” Ling nghiêng đầu nhìn ông. Một lúc sau mới lễ phép. “Chào ông.” Ông Kwong mỉm cười hiền từ. “Cháu còn nhớ ông à?” Ling thành thật lắc đầu. “Không nhớ.” “Nhưng Orm bảo phải chào.” Nghe câu trả lời ấy, ai cũng vừa buồn cười vừa xót xa. … Buổi trưa. Đầu bếp chuẩn bị cả một bàn thức ăn. Ling ngồi bên cạnh Orm, đôi mắt tò mò nhìn đủ món. “Ăn đi.” Orm gắp cho cô một miếng thịt. Ling ngoan ngoãn ăn. Ăn được vài miếng. Cô lại đưa bát sang. “Orm.” “Hả?” “Đút.” Orm bật cười. “Chị tự ăn được mà.” Ling bĩu môi. “Muốn Orm đút.” Ông Kwong ho khẽ. “Ling.” “Lớn rồi.” Ling quay sang nhìn ông. Rồi rất nghiêm túc trả lời. “Bác sĩ nói Ling ba tuổi.” Cả bàn ăn im lặng hai giây. Sau đó tất cả đều bật cười. Ngay cả ông Kwong cũng không nhịn được. “Được rồi.” “Ông chịu thua.” Orm lắc đầu bất lực. Cuối cùng vẫn cầm muỗng đút từng miếng cho Ling. Ling ăn rất ngoan. Mỗi lần được Orm đút lại cười tít mắt. “Ngon.” … Buổi chiều. Gia đình mời một bác sĩ tâm lý đến thăm khám. Vừa bước vào phòng khách. Vị bác sĩ trẻ mỉm cười. “Chào cô Ling.” Ling nhìn ông ấy. Không nói gì. Orm nhẹ nhàng bảo. “Ling.” “Chào bác sĩ.” Ling ngoan ngoãn gật đầu. “Chào.” Bác sĩ ngồi xuống đối diện. “Cô có biết tôi là ai không?” Ling lắc đầu. “Không.” “Vậy cô biết cô ấy là ai không?” Ông chỉ sang Orm. Ling lập tức mỉm cười. “Orm.” “Là Orm.” “Thích Orm.” Bác sĩ tiếp tục hỏi. “Nếu cô Orm đi xa vài ngày thì sao?” Nụ cười trên mặt Ling biến mất. Cô quay sang nhìn Orm. “Đi?” Orm vội lắc đầu. “Không đi.” Nhưng bác sĩ vẫn nói. “Giả sử thôi.” Ling cúi đầu. Hai bàn tay siết chặt góc áo. Giọng nói nhỏ dần. “Không được…” “Không muốn…” “Orm đi…” “Ling sẽ khóc.” Nói đến đây. Hốc mắt cô đã đỏ lên. Orm lập tức ngồi xuống cạnh cô. “Em không đi.” “Em ở đây.” Ling như trút được gánh nặng. Cô ôm chặt lấy Orm. Vùi mặt vào vai cô. “Không đi.” “Ừ.” “Không đi.” Bác sĩ khẽ gật đầu. Ông ghi vài dòng vào sổ. “Tình trạng của cô Ling khá đặc biệt.” “Dù mất toàn bộ ký ức.” “Nhưng bản năng vẫn luôn tìm đến người mang lại cảm giác an toàn nhất.” “Hiện tại…” “Cô Orm chính là thế giới của cô ấy.” Nghe những lời đó. Orm khẽ cúi đầu nhìn Ling đang ôm mình. Trong lòng vừa ấm áp, vừa chua xót. Có lẽ… Ngay cả khi quên hết tất cả. Trái tim của Ling vẫn chưa từng quên cô. … Buổi tối. Sau khi ăn cơm xong. Orm định trở về nhà Korn lấy ít quần áo. Cô ngồi xuống trước mặt Ling. “Em về nhà một chút.” “Khoảng một tiếng sẽ quay lại.” Ling đang ôm gấu bông thì lập tức ngẩng đầu. “Đi?” “Ừ.” “Không.” “Em chỉ đi lấy quần áo thôi.” Ling đặt gấu bông xuống. Bước đến nắm lấy cổ tay Orm. “Không cho đi.” Orm cười dịu dàng. “Không có quần áo thì em mặc gì?” Ling suy nghĩ rất lâu. Rồi chạy vụt lên lầu. Mọi người nhìn nhau đầy khó hiểu. Chưa đầy hai phút sau. Cô ôm xuống một chiếc áo hoodie trắng rất rộng. Đó là áo của Ling. Ling chìa chiếc áo trước mặt Orm. “Mặc của Ling.” “Đừng đi.” Orm sững người. Cả phòng khách im lặng. Ông Kwong khẽ quay mặt đi, che nụ cười. Đứa cháu gái lạnh lùng ngày nào… Giờ lại ôm áo chạy đi giữ người yêu ở lại. Orm nhìn chiếc áo trong tay. Rồi nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Ling. Cuối cùng, cô mỉm cười. “Được.” “Hôm nay em không về nữa.” Vừa dứt lời Ling lập tức cười rạng rỡ Cô ôm lấy Orm thật chặt, vui vẻ nói bằng giọng đầy hạnh phúc. “Orm ở lại.” “Ling vui.” Orm vòng tay ôm lại cô Khẽ thì thầm “Chị đúng là… làm em không nỡ rời đi một chút nào.”#lingorm #miyajinsoo
Chương 5: Chỉ ôm Orm thôi Một tuần sau. Sức khỏe của Ling hồi phục rất nhanh. Theo kết quả kiểm tra, cô đã có thể xuất viện. Sáng hôm ấy, cả nhà họ Kwong và nhà họ Korn đều có mặt để đón Ling về. Vừa bước ra khỏi bệnh viện. Ling ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh. Đôi mắt sáng lấp lánh. “Orm.” “Đẹp.” Orm mỉm cười. “Ừm, hôm nay trời đẹp.” Ling lập tức nắm lấy tay cô. “Đi với Orm.” “Không buông.” Orm khẽ siết lại bàn tay ấy. “Em không buông.” … Biệt thự nhà họ Kwong. Người làm đã đứng thành hai hàng từ sớm. “Chào mừng tiểu thư trở về.” Ling nhìn mọi người. Rồi theo bản năng núp sau lưng Orm. Cô khẽ kéo tay áo Orm. “Đông…” “Không thích.” Orm quay lại xoa đầu cô. “Không sao.” “Mọi người đều là người tốt.” Ling vẫn lắc đầu. “Chỉ thích Orm.” Ông Kwong đứng bên cạnh bật cười. “Xem ra sau này ông nội muốn gặp cháu cũng phải xin phép Orm rồi.” Ling nghiêng đầu nhìn ông. Một lúc sau mới lễ phép. “Chào ông.” Ông Kwong mỉm cười hiền từ. “Cháu còn nhớ ông à?” Ling thành thật lắc đầu. “Không nhớ.” “Nhưng Orm bảo phải chào.” Nghe câu trả lời ấy, ai cũng vừa buồn cười vừa xót xa. … Buổi trưa. Đầu bếp chuẩn bị cả một bàn thức ăn. Ling ngồi bên cạnh Orm, đôi mắt tò mò nhìn đủ món. “Ăn đi.” Orm gắp cho cô một miếng thịt. Ling ngoan ngoãn ăn. Ăn được vài miếng. Cô lại đưa bát sang. “Orm.” “Hả?” “Đút.” Orm bật cười. “Chị tự ăn được mà.” Ling bĩu môi. “Muốn Orm đút.” Ông Kwong ho khẽ. “Ling.” “Lớn rồi.” Ling quay sang nhìn ông. Rồi rất nghiêm túc trả lời. “Bác sĩ nói Ling ba tuổi.” Cả bàn ăn im lặng hai giây. Sau đó tất cả đều bật cười. Ngay cả ông Kwong cũng không nhịn được. “Được rồi.” “Ông chịu thua.” Orm lắc đầu bất lực. Cuối cùng vẫn cầm muỗng đút từng miếng cho Ling. Ling ăn rất ngoan. Mỗi lần được Orm đút lại cười tít mắt. “Ngon.” … Buổi chiều. Gia đình mời một bác sĩ tâm lý đến thăm khám. Vừa bước vào phòng khách. Vị bác sĩ trẻ mỉm cười. “Chào cô Ling.” Ling nhìn ông ấy. Không nói gì. Orm nhẹ nhàng bảo. “Ling.” “Chào bác sĩ.” Ling ngoan ngoãn gật đầu. “Chào.” Bác sĩ ngồi xuống đối diện. “Cô có biết tôi là ai không?” Ling lắc đầu. “Không.” “Vậy cô biết cô ấy là ai không?” Ông chỉ sang Orm. Ling lập tức mỉm cười. “Orm.” “Là Orm.” “Thích Orm.” Bác sĩ tiếp tục hỏi. “Nếu cô Orm đi xa vài ngày thì sao?” Nụ cười trên mặt Ling biến mất. Cô quay sang nhìn Orm. “Đi?” Orm vội lắc đầu. “Không đi.” Nhưng bác sĩ vẫn nói. “Giả sử thôi.” Ling cúi đầu. Hai bàn tay siết chặt góc áo. Giọng nói nhỏ dần. “Không được…” “Không muốn…” “Orm đi…” “Ling sẽ khóc.” Nói đến đây. Hốc mắt cô đã đỏ lên. Orm lập tức ngồi xuống cạnh cô. “Em không đi.” “Em ở đây.” Ling như trút được gánh nặng. Cô ôm chặt lấy Orm. Vùi mặt vào vai cô. “Không đi.” “Ừ.” “Không đi.” Bác sĩ khẽ gật đầu. Ông ghi vài dòng vào sổ. “Tình trạng của cô Ling khá đặc biệt.” “Dù mất toàn bộ ký ức.” “Nhưng bản năng vẫn luôn tìm đến người mang lại cảm giác an toàn nhất.” “Hiện tại…” “Cô Orm chính là thế giới của cô ấy.” Nghe những lời đó. Orm khẽ cúi đầu nhìn Ling đang ôm mình. Trong lòng vừa ấm áp, vừa chua xót. Có lẽ… Ngay cả khi quên hết tất cả. Trái tim của Ling vẫn chưa từng quên cô. … Buổi tối. Sau khi ăn cơm xong. Orm định trở về nhà Korn lấy ít quần áo. Cô ngồi xuống trước mặt Ling. “Em về nhà một chút.” “Khoảng một tiếng sẽ quay lại.” Ling đang ôm gấu bông thì lập tức ngẩng đầu. “Đi?” “Ừ.” “Không.” “Em chỉ đi lấy quần áo thôi.” Ling đặt gấu bông xuống. Bước đến nắm lấy cổ tay Orm. “Không cho đi.” Orm cười dịu dàng. “Không có quần áo thì em mặc gì?” Ling suy nghĩ rất lâu. Rồi chạy vụt lên lầu. Mọi người nhìn nhau đầy khó hiểu. Chưa đầy hai phút sau. Cô ôm xuống một chiếc áo hoodie trắng rất rộng. Đó là áo của Ling. Ling chìa chiếc áo trước mặt Orm. “Mặc của Ling.” “Đừng đi.” Orm sững người. Cả phòng khách im lặng. Ông Kwong khẽ quay mặt đi, che nụ cười. Đứa cháu gái lạnh lùng ngày nào… Giờ lại ôm áo chạy đi giữ người yêu ở lại. Orm nhìn chiếc áo trong tay. Rồi nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Ling. Cuối cùng, cô mỉm cười. “Được.” “Hôm nay em không về nữa.” Vừa dứt lời Ling lập tức cười rạng rỡ Cô ôm lấy Orm thật chặt, vui vẻ nói bằng giọng đầy hạnh phúc. “Orm ở lại.” “Ling vui.” Orm vòng tay ôm lại cô Khẽ thì thầm “Chị đúng là… làm em không nỡ rời đi một chút nào.”#lingorm #miyajinsoo

About