@buahkartunviral: Fruit story menghadirkan kisah seru dengan karakter buah-buahan yang lucu dan menggemaskan 🥰🍇 Cocok untuk hiburan santai penuh warna dengan cerita menarik yang bikin happy 🌈💖 #fruitstory #animation #kidsvideo #cartoonstory #viralvideo

Cute Fruit Club 🍊
Cute Fruit Club 🍊
Open In TikTok:
Region: ID
Friday 26 June 2026 22:27:28 GMT
53666
581
26
13

Music

Download

Comments

icutt_store3
Icutt store :
😅😅😏😂😂😏😏😂😂😂
2026-07-05 16:46:57
0
susiarifin13
Susi Royani :
bsajirhrrhfi
2026-07-11 10:24:33
0
fitryy663
Fitryanis :
ihggghvhvbbnbjbjhhvhghvvvhhbhhhhhhhhhhhh
2026-07-05 10:09:06
2
kue_teh
.. :
vv
2026-07-04 00:32:01
1
tinzarhein
Tin Zar Hein :
😳😳
2026-07-25 11:37:24
0
adi._suwito36
adi _suwito36 :
🥰🥰🥰
2026-07-25 11:22:12
0
nofiyanti395
Nofiya19 :
😂😂😂
2026-07-23 11:45:53
0
username0987654321_25
wtf :
@
2026-07-23 00:45:49
0
dedin.dedin49
Dedin Dedin :
😂😂😂
2026-07-13 12:57:38
0
ye.zaw.htet639
ye zaw htet 🏐(၁၄/ရကန(နိင်) ) :
😳😳😳
2026-07-08 08:34:55
0
dewi00269
Dewi :
😂
2026-07-11 12:40:50
0
user6668134324851
Ranii :
@
2026-07-10 08:54:53
0
kyawpoui
ချစ်ကိုကိုကျော်ဝဏ္ဏ :
🤪
2026-07-09 03:18:21
0
thepink94
Ayam :
😁
2026-07-09 02:00:55
0
thepink94
Ayam :
🥰
2026-07-09 02:00:55
0
hidayattdm
SAE :
🥰🥰🥰
2026-07-08 14:26:34
0
erlsuhardy
erlsuhardy :
😂
2026-07-08 13:10:13
0
msd5449
msd :
🥰🥰🥰
2026-07-21 22:52:47
0
janferdinandus
JAN❤️😇 :
🥰🥰🥰
2026-07-08 02:08:20
0
imam11926
imam11926 :
😂
2026-07-05 15:00:36
0
aidamasida21
idams :
😂
2026-07-04 14:50:01
0
username12345097427
bukan badut :
🥰🥰🥰
2026-07-04 14:30:41
0
nurdeviii5
n.d.c :
😁😁😁
2026-07-02 01:47:29
0
kakaanggi2206
mamahanggi22 :
🥰🥰🥰
2026-07-02 07:00:01
0
To see more videos from user @buahkartunviral, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

XIN EM MỘT LẦN DỨT KHOÁT Hay là… Em chặn anh đi. Anh nói thật đấy. Đừng để anh còn nhìn thấy em nữa. Đừng để tên em vẫn nằm trong danh sách bạn bè, đừng để khung chat ấy vẫn nằm ở đúng chỗ cũ như thể giữa chúng ta chỉ đang im lặng một thời gian. Với người khác, đó chỉ là một cuộc trò chuyện cũ. Nhưng với anh, nó giống như một cánh cửa chưa bao giờ khóa hẳn. Mỗi lần đi ngang, anh lại tự hỏi liệu có nên gõ thêm một lần nữa không. Có lẽ em sẽ nghĩ anh trẻ con. Chỉ cần không nhắn nữa là được. Nhưng nếu con người thật sự có thể điều khiển trái tim mình dễ như vậy, thì trên đời này đã chẳng có ai ngồi nhìn màn hình thật lâu, viết xong một đoạn tin nhắn rồi lặng lẽ xóa đi chỉ vì sợ làm phiền một người đã không còn muốn trả lời. Có những lần anh mở cuộc trò chuyện với em, không phải vì muốn nhắn. Anh chỉ muốn biết mình còn đau không. Anh nhìn cái tên ấy vài giây rồi thoát ra như chưa từng vào. Giống như vô thức đưa tay chạm lên một vết sẹo, không phải để làm nó lành, mà chỉ để kiểm tra xem nó còn khiến mình đau nữa không. Lần nào cũng vậy. Anh đều tự nhủ rằng mình đã ổn rồi. Nhưng chỉ cần nhìn thấy em, anh lại biết mình vẫn đang nói dối chính mình. Có những người giữ người khác ở lại bằng lời hứa. Em thì không. Em chưa từng nói sẽ quay lại. Cũng chưa từng bảo anh phải đợi. Vậy mà anh vẫn ở đây. Không phải vì em níu. Mà vì anh cứ tự giữ cho mình một lý do để chưa thể buông. Chỉ cần em vẫn còn ở đó, anh lại nghĩ biết đâu hôm nay em sẽ nhớ anh. Biết đâu ngày mai em sẽ chủ động nhắn. Biết đâu một lúc nào đó em đọc lại những dòng tin nhắn cũ rồi nhận ra anh đã từng thương em nhiều đến thế nào. Anh biết… Đó chỉ là những điều anh tự nghĩ ra. Nhưng con người lạ lắm. Có những sự thật đã rõ ràng rồi, họ vẫn chọn tin vào một điều mơ hồ hơn, chỉ vì điều mơ hồ ấy khiến trái tim dễ chịu hơn một chút. Có đôi khi anh cũng thấy mình buồn cười. Rõ ràng người không còn tìm anh là em. Nhưng người luôn tìm đủ lý do để không rời đi lại là anh. Anh từng định xóa cuộc trò chuyện ấy rất nhiều lần. Ngón tay đã đặt lên màn hình. Chỉ cần thêm một thao tác nữa là mọi thứ sẽ biến mất. Nhưng cuối cùng anh lại dừng. Không phải vì vài dòng tin nhắn ấy quá quý giá. Mà vì anh sợ… Lỡ một ngày em thật sự nhắn đến, anh sẽ không còn biết phải tìm lại cuộc trò chuyện ấy ở đâu. Đến lúc đó anh mới hiểu. Thì ra điều anh không nỡ xóa không phải là tin nhắn. Mà là hy vọng cuối cùng của mình. Anh vẫn luôn nói với mọi người rằng mình ổn. Anh vẫn cười. Vẫn làm việc. Vẫn trả lời tin nhắn của người khác. Vẫn sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ là không ai biết, có những lúc điện thoại rung lên, anh vẫn vô thức mong đó là em. Đến khi mở ra, nhìn thấy một cái tên khác, anh vẫn mỉm cười bình thường. Chỉ có trái tim là lặng đi một chút. Một chút ấy… Lặp đi lặp lại suốt rất nhiều ngày. Cho đến khi anh không còn biết mình đang nhớ em, hay chỉ đang nhớ cảm giác từng có một người để mình mong chờ. Vì tình cảm vốn đâu có đúng sai. Chỉ là người muốn ở lại và người muốn rời đi chưa bao giờ bước cùng một nhịp. Vậy nên… Nếu thật sự em không còn cần anh trong cuộc đời nữa. Thì em chặn anh đi. Đừng để anh còn cơ hội tìm em mỗi khi yếu lòng. Đừng để anh còn lý do tự nhủ rằng chỉ cần cố thêm một chút thì mọi chuyện sẽ khác. Đừng để anh tiếp tục đứng giữa lằn ranh của hy vọng và chấp nhận, nơi mỗi ngày trôi qua đều giống như đang tự làm đau mình thêm một lần. Em không cần phải quay lại. Anh cũng không cần một lời hứa. Anh chỉ cần một kết thúc đủ rõ ràng để trái tim này thôi tự kiếm cớ ở lại. Bởi có những người không rời đi vì còn yêu quá nhiều. Họ rời đi khi cuối cùng cũng không còn cách nào để tự lừa mình rằng vẫn còn cơ hội. Nếu anh đủ mạnh mẽ, anh đã tự bước đi từ lâu. Nhưng anh không làm được. Vậy nên… Lần này, em giúp anh nhé. Chặn anh đi. Để sau này, mỗi khi nhớ em, anh sẽ không còn tự hỏi liệu mình có nên nhắn nữa không. Để anh biết rằng có những người, khi đã đi rồi, điều cuối cùng mình có thể làm cho họ không phải là cố giữ lấy. Mà là học cách im lặng, ngay cả khi trong lòng vẫn còn rất nhiều điều chưa kịp nói. #buon_tam_trang #tinhyeu #thattinh
XIN EM MỘT LẦN DỨT KHOÁT Hay là… Em chặn anh đi. Anh nói thật đấy. Đừng để anh còn nhìn thấy em nữa. Đừng để tên em vẫn nằm trong danh sách bạn bè, đừng để khung chat ấy vẫn nằm ở đúng chỗ cũ như thể giữa chúng ta chỉ đang im lặng một thời gian. Với người khác, đó chỉ là một cuộc trò chuyện cũ. Nhưng với anh, nó giống như một cánh cửa chưa bao giờ khóa hẳn. Mỗi lần đi ngang, anh lại tự hỏi liệu có nên gõ thêm một lần nữa không. Có lẽ em sẽ nghĩ anh trẻ con. Chỉ cần không nhắn nữa là được. Nhưng nếu con người thật sự có thể điều khiển trái tim mình dễ như vậy, thì trên đời này đã chẳng có ai ngồi nhìn màn hình thật lâu, viết xong một đoạn tin nhắn rồi lặng lẽ xóa đi chỉ vì sợ làm phiền một người đã không còn muốn trả lời. Có những lần anh mở cuộc trò chuyện với em, không phải vì muốn nhắn. Anh chỉ muốn biết mình còn đau không. Anh nhìn cái tên ấy vài giây rồi thoát ra như chưa từng vào. Giống như vô thức đưa tay chạm lên một vết sẹo, không phải để làm nó lành, mà chỉ để kiểm tra xem nó còn khiến mình đau nữa không. Lần nào cũng vậy. Anh đều tự nhủ rằng mình đã ổn rồi. Nhưng chỉ cần nhìn thấy em, anh lại biết mình vẫn đang nói dối chính mình. Có những người giữ người khác ở lại bằng lời hứa. Em thì không. Em chưa từng nói sẽ quay lại. Cũng chưa từng bảo anh phải đợi. Vậy mà anh vẫn ở đây. Không phải vì em níu. Mà vì anh cứ tự giữ cho mình một lý do để chưa thể buông. Chỉ cần em vẫn còn ở đó, anh lại nghĩ biết đâu hôm nay em sẽ nhớ anh. Biết đâu ngày mai em sẽ chủ động nhắn. Biết đâu một lúc nào đó em đọc lại những dòng tin nhắn cũ rồi nhận ra anh đã từng thương em nhiều đến thế nào. Anh biết… Đó chỉ là những điều anh tự nghĩ ra. Nhưng con người lạ lắm. Có những sự thật đã rõ ràng rồi, họ vẫn chọn tin vào một điều mơ hồ hơn, chỉ vì điều mơ hồ ấy khiến trái tim dễ chịu hơn một chút. Có đôi khi anh cũng thấy mình buồn cười. Rõ ràng người không còn tìm anh là em. Nhưng người luôn tìm đủ lý do để không rời đi lại là anh. Anh từng định xóa cuộc trò chuyện ấy rất nhiều lần. Ngón tay đã đặt lên màn hình. Chỉ cần thêm một thao tác nữa là mọi thứ sẽ biến mất. Nhưng cuối cùng anh lại dừng. Không phải vì vài dòng tin nhắn ấy quá quý giá. Mà vì anh sợ… Lỡ một ngày em thật sự nhắn đến, anh sẽ không còn biết phải tìm lại cuộc trò chuyện ấy ở đâu. Đến lúc đó anh mới hiểu. Thì ra điều anh không nỡ xóa không phải là tin nhắn. Mà là hy vọng cuối cùng của mình. Anh vẫn luôn nói với mọi người rằng mình ổn. Anh vẫn cười. Vẫn làm việc. Vẫn trả lời tin nhắn của người khác. Vẫn sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ là không ai biết, có những lúc điện thoại rung lên, anh vẫn vô thức mong đó là em. Đến khi mở ra, nhìn thấy một cái tên khác, anh vẫn mỉm cười bình thường. Chỉ có trái tim là lặng đi một chút. Một chút ấy… Lặp đi lặp lại suốt rất nhiều ngày. Cho đến khi anh không còn biết mình đang nhớ em, hay chỉ đang nhớ cảm giác từng có một người để mình mong chờ. Vì tình cảm vốn đâu có đúng sai. Chỉ là người muốn ở lại và người muốn rời đi chưa bao giờ bước cùng một nhịp. Vậy nên… Nếu thật sự em không còn cần anh trong cuộc đời nữa. Thì em chặn anh đi. Đừng để anh còn cơ hội tìm em mỗi khi yếu lòng. Đừng để anh còn lý do tự nhủ rằng chỉ cần cố thêm một chút thì mọi chuyện sẽ khác. Đừng để anh tiếp tục đứng giữa lằn ranh của hy vọng và chấp nhận, nơi mỗi ngày trôi qua đều giống như đang tự làm đau mình thêm một lần. Em không cần phải quay lại. Anh cũng không cần một lời hứa. Anh chỉ cần một kết thúc đủ rõ ràng để trái tim này thôi tự kiếm cớ ở lại. Bởi có những người không rời đi vì còn yêu quá nhiều. Họ rời đi khi cuối cùng cũng không còn cách nào để tự lừa mình rằng vẫn còn cơ hội. Nếu anh đủ mạnh mẽ, anh đã tự bước đi từ lâu. Nhưng anh không làm được. Vậy nên… Lần này, em giúp anh nhé. Chặn anh đi. Để sau này, mỗi khi nhớ em, anh sẽ không còn tự hỏi liệu mình có nên nhắn nữa không. Để anh biết rằng có những người, khi đã đi rồi, điều cuối cùng mình có thể làm cho họ không phải là cố giữ lấy. Mà là học cách im lặng, ngay cả khi trong lòng vẫn còn rất nhiều điều chưa kịp nói. #buon_tam_trang #tinhyeu #thattinh

About