@srkpproduction: #harharmahadev #mahakal #omjaijagadishhare #shivjibhakt #lordshiva

Mahadev
Mahadev
Open In TikTok:
Region: US
Friday 26 June 2026 23:35:16 GMT
273105
57530
2566
2681

Music

Download

Comments

user68885269169878
sankesh mukhiya :
Jay mata di 🙏 om namshivay ji 🙏 har har har mahadev ji 🙏
2026-06-27 01:34:54
23
keshavkalychurun2
keshav kalychurun :
Her her MAHA dev
2026-06-29 07:06:26
8
mr.mandal01
🇳🇵Deepak. Mandal🇶🇦 :
her her mahadev 🙏📿🔱🚩
2026-06-29 03:04:17
9
santosh.thakur161
Santosh thakur :
🙏har mahadev 🙏
2026-06-29 08:34:06
2
shikhar.dc6
Shikhar Dc :
🙏🙏🙏 jay shamvuuuuuu
2026-06-27 05:12:17
6
gita.adhikari214
samikshya 🌸🌷❤ :
हर हर महादेव 🙏🙏🙏
2026-07-22 00:56:56
3
rohitrai7691
Rohit Rai :
har har Mahdev
2026-07-08 15:57:30
1
keshav_century
👑꧁༒☬keshav_Century☬👑 :
har har mahadev🙏🙏🙏
2026-06-27 09:04:21
2
shakil79857
Shakil :
Om namah shivay 🌹🤲🏼🌹🙏🌹🤲🏼🌹🙏🌹🤲🏼🌹🙏🌹
2026-06-28 02:14:32
1
tilak.mandir.maga
Tilak Mandir Magar :
हर हर महादेब 🙏🙏
2026-07-17 21:50:58
1
muhesh.kumar0
Muhesh Kumar :
ja mhalak 🙏🙏🙏🙏🙏🙏
2026-06-27 10:01:54
2
ashok.sardar15
Ashok Sardar :
❤️Jay Jay Shri mahakal 🙏🙏🙏🙏🙏
2026-06-30 18:01:41
2
janakpariyar524
I'm back🙋 :
Om nab sibay ❤️❤️❤️❤️❤️❤️🕉️🕉️🕉️🕉️🕉️🕉️🕉️🌺🌺🌺🌺🌺🌺🙏🙏🙏🙏🙏🌹🌹🌹🌹🌹🙏🙏🙏🙏🔱🔱🔱🔱🔱🔱
2026-06-27 05:38:43
5
bishnurd6
𝐃𝐇𝐎𝐊𝐄𝐁𝐀𝐙 :
𝐒𝐚𝐦𝐛𝐡𝐮 𝐒𝐚𝐦𝐛𝐡𝐮❤️♥️
2026-07-08 05:50:53
1
hdbadhon180
বাঁধন :
joy sree mohakal
2026-06-27 15:19:16
1
high_noon67
High🤟Noon :
Jay shree bhole nath 🕉️🙏🕉️
2026-06-27 18:55:07
1
misty.akhter56
Misty Akhter :
হর হর মহাদেব 🥰
2026-07-03 14:31:45
1
kheemchandparmar7867
kmparmar03403693181 :
Jay mahakal
2026-06-27 07:03:09
1
purbelirema3
Anand ❤️ Rema 🙏 हर हर महादेव :
Jay Maha kala 🙏🙏🙏🙏🙏
2026-06-27 05:40:25
4
nisha.bhandari33
Nisha Bhandari :
Har har mahadev mero mahakal
2026-06-29 08:29:03
1
dayaramkhanal75
dayaramkhanal75 :
2026-06-29 03:37:52
2
sanubista47
👑-ïts mê Såñü🫅 :
har har mahadev missu 🙏🙏😥
2026-07-17 14:23:43
2
chanda_396
BARSHALIMBU,🙏💝 :
Om Namah Shibay 🙏🌺🌺🌺🙏🙏 Har har mahadev 🙏🙏🙏🌺🌺🌺 thank you universe 🙏🙏🙏🌺🌺🌺
2026-07-01 19:34:13
2
bhishmauprety5
Bhishma Uprety :
ॐ नम सिबाय्🙏🙏🙏🙏
2026-06-28 16:21:41
3
angelleo777000
Sandhya :
Har Har mahadev 🙏🙏🔱🔱🕉️🕉️
2026-06-27 05:39:27
2
To see more videos from user @srkpproduction, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thất Sát vốn không sợ cô độc. Có những người cần một bàn tay để bước qua cuộc đời, còn Thất Sát thường tự học cách đi qua mọi thứ bằng chính đôi chân mình. Buồn thì im lặng. Đau thì chịu. Mất một người thì quay lưng bước tiếp. Dường như trong lòng Thất Sát luôn có một vùng đất rất sâu, rất lạnh, rất riêng, nơi không dễ cho phép bất kỳ ai bước vào. Nàng đã quen tự đứng dậy sau những lần tổn thương, quen với những đêm không có ai để kể hết lòng mình, quen với việc dù mệt đến đâu, sáng hôm sau vẫn phải bước tiếp. Lâu dần, nàng tưởng mình không cần ai. Nhưng rồi sẽ có một ngày, nàng gặp một người khiến tất cả sự cứng rắn ấy bỗng trở nên thừa thãi. Đối diện Thất Sát là Thiên Phủ. Một bên là lên đường, một bên là trở về; một bên quen với biến động, một bên gìn giữ bình yên. Bởi vậy điều kỳ lạ nhất trong tình yêu của Thất Sát là: người càng quen với phong ba lại càng dễ yêu sâu một người đem đến cảm giác bình yên. Nàng không nhất thiết cần một người mạnh giống mình. Nàng chỉ cần một người khiến nàng không phải mạnh nữa. Ngoài kia có thể là bao nhiêu cuộc tranh đấu, bao nhiêu lần được mất, bao nhiêu ngày phải tự mình quyết định những chuyện chẳng ai có thể quyết định thay. Nhưng chỉ cần trở về và biết rằng có một người vẫn còn ở đó, lòng nàng sẽ dịu xuống. Thiên Phủ đối diện giống như một mái nhà ở cuối con đường. Nàng có thể đi rất xa, qua rất nhiều miền đời, rất nhiều ngã rẽ, nhưng sâu trong lòng vẫn mong có một nơi mà khi quay về, ánh đèn chưa tắt và người ấy vẫn còn chờ. Phía trước Thất Sát là Thiên Lương. Vì vậy trước khi trao trọn tình cảm, nàng luôn cân nhắc rất sâu về nghĩa. Người ấy có tử tế không? Có đáng tin không? Có đủ chân thành để đi cùng nàng qua những năm tháng không chỉ toàn hoa nở? Thất Sát có thể bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp, nhưng để yêu lâu, nàng phải kính trọng người mình yêu. Kính trọng rồi mới thương, thương rồi mới muốn giữ. Một khi đã nhận người ấy là người của đời mình, tình yêu của Thất Sát thường có một sự trung thành rất dữ dội. Nàng không nhất thiết nói nhớ mỗi ngày, không phải lúc nào cũng biết dỗ dành, có khi càng yêu lại càng vụng về. Nhưng nếu người nàng thương gặp chuyện, nàng thường là người đến trước khi được gọi. Nếu người ấy buồn, nàng chỉ âm thầm ở lại. Nếu người ấy mệt, nàng có thể chẳng hỏi nhiều, chỉ khẽ nói: “Có em ở đây.” Chỉ bốn chữ ấy đôi khi đã là toàn bộ trái tim của Thất Sát. Nhưng Thất Sát cũng có một nhược điểm rất buồn: nàng sợ để người khác nhìn thấy phần yếu nhất của mình. Khi nhớ quá lại im, khi ghen lại lạnh, khi sợ mất lại giả vờ chẳng cần. Có lúc trong lòng chỉ muốn giữ một người ở lại, nhưng lời nói ra lại thành: “Muốn đi thì cứ đi.” Không phải không yêu. Chỉ là lòng kiêu hãnh của Thất Sát luôn đứng ngay trước nơi mềm nhất của trái tim. Thế nên tình yêu lớn nhất của Thất Sát không phải học cách yêu một người, mà là học cách cho phép một người yêu nàng. Cho phép họ nhìn thấy những vết thương nàng vẫn giấu, biết nàng cũng có những đêm cô độc, và hiểu rằng có một người đã trở nên quan trọng đến mức chỉ cần nghĩ đến việc mất họ, lòng nàng đã thấy trống đi một khoảng rất lớn. Và rồi, lần đầu tiên trong đời, nàng có thể nói một câu mà trước kia chưa từng nghĩ sẽ cần nói: “Ở lại với em.” Đến lúc ấy, Thiên Lương không còn chỉ là nguyên tắc mà trở thành nghĩa tình; Thiên Phủ không còn chỉ là sự ổn định mà trở thành mái ấm; còn Thất Sát cũng không còn là kẻ một mình cầm kiếm bước qua cuộc đời. Người ta thường nghĩ Thất Sát sinh ra để đi. Nhưng có lẽ số phận đặt Thiên Phủ ở phía đối diện chính để nhắc rằng mọi cuộc viễn chinh rồi cũng cần một nơi trở về. Và tình yêu đẹp nhất của Thất Sát chính là gặp được một người mà giữa hàng vạn con đường phía trước, nàng bỗng không còn muốn đi tìm thêm nữa. Không phải vì đôi cánh đã mỏi. Không phải vì cuộc đời đã hết những miền đất mới. Mà chỉ vì cuối cùng nàng đã hiểu: có một người đáng để nàng dừng lại, quý hơn cả một thế giới đang chờ nàng chinh phục. #giaithan #thatsat
Thất Sát vốn không sợ cô độc. Có những người cần một bàn tay để bước qua cuộc đời, còn Thất Sát thường tự học cách đi qua mọi thứ bằng chính đôi chân mình. Buồn thì im lặng. Đau thì chịu. Mất một người thì quay lưng bước tiếp. Dường như trong lòng Thất Sát luôn có một vùng đất rất sâu, rất lạnh, rất riêng, nơi không dễ cho phép bất kỳ ai bước vào. Nàng đã quen tự đứng dậy sau những lần tổn thương, quen với những đêm không có ai để kể hết lòng mình, quen với việc dù mệt đến đâu, sáng hôm sau vẫn phải bước tiếp. Lâu dần, nàng tưởng mình không cần ai. Nhưng rồi sẽ có một ngày, nàng gặp một người khiến tất cả sự cứng rắn ấy bỗng trở nên thừa thãi. Đối diện Thất Sát là Thiên Phủ. Một bên là lên đường, một bên là trở về; một bên quen với biến động, một bên gìn giữ bình yên. Bởi vậy điều kỳ lạ nhất trong tình yêu của Thất Sát là: người càng quen với phong ba lại càng dễ yêu sâu một người đem đến cảm giác bình yên. Nàng không nhất thiết cần một người mạnh giống mình. Nàng chỉ cần một người khiến nàng không phải mạnh nữa. Ngoài kia có thể là bao nhiêu cuộc tranh đấu, bao nhiêu lần được mất, bao nhiêu ngày phải tự mình quyết định những chuyện chẳng ai có thể quyết định thay. Nhưng chỉ cần trở về và biết rằng có một người vẫn còn ở đó, lòng nàng sẽ dịu xuống. Thiên Phủ đối diện giống như một mái nhà ở cuối con đường. Nàng có thể đi rất xa, qua rất nhiều miền đời, rất nhiều ngã rẽ, nhưng sâu trong lòng vẫn mong có một nơi mà khi quay về, ánh đèn chưa tắt và người ấy vẫn còn chờ. Phía trước Thất Sát là Thiên Lương. Vì vậy trước khi trao trọn tình cảm, nàng luôn cân nhắc rất sâu về nghĩa. Người ấy có tử tế không? Có đáng tin không? Có đủ chân thành để đi cùng nàng qua những năm tháng không chỉ toàn hoa nở? Thất Sát có thể bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp, nhưng để yêu lâu, nàng phải kính trọng người mình yêu. Kính trọng rồi mới thương, thương rồi mới muốn giữ. Một khi đã nhận người ấy là người của đời mình, tình yêu của Thất Sát thường có một sự trung thành rất dữ dội. Nàng không nhất thiết nói nhớ mỗi ngày, không phải lúc nào cũng biết dỗ dành, có khi càng yêu lại càng vụng về. Nhưng nếu người nàng thương gặp chuyện, nàng thường là người đến trước khi được gọi. Nếu người ấy buồn, nàng chỉ âm thầm ở lại. Nếu người ấy mệt, nàng có thể chẳng hỏi nhiều, chỉ khẽ nói: “Có em ở đây.” Chỉ bốn chữ ấy đôi khi đã là toàn bộ trái tim của Thất Sát. Nhưng Thất Sát cũng có một nhược điểm rất buồn: nàng sợ để người khác nhìn thấy phần yếu nhất của mình. Khi nhớ quá lại im, khi ghen lại lạnh, khi sợ mất lại giả vờ chẳng cần. Có lúc trong lòng chỉ muốn giữ một người ở lại, nhưng lời nói ra lại thành: “Muốn đi thì cứ đi.” Không phải không yêu. Chỉ là lòng kiêu hãnh của Thất Sát luôn đứng ngay trước nơi mềm nhất của trái tim. Thế nên tình yêu lớn nhất của Thất Sát không phải học cách yêu một người, mà là học cách cho phép một người yêu nàng. Cho phép họ nhìn thấy những vết thương nàng vẫn giấu, biết nàng cũng có những đêm cô độc, và hiểu rằng có một người đã trở nên quan trọng đến mức chỉ cần nghĩ đến việc mất họ, lòng nàng đã thấy trống đi một khoảng rất lớn. Và rồi, lần đầu tiên trong đời, nàng có thể nói một câu mà trước kia chưa từng nghĩ sẽ cần nói: “Ở lại với em.” Đến lúc ấy, Thiên Lương không còn chỉ là nguyên tắc mà trở thành nghĩa tình; Thiên Phủ không còn chỉ là sự ổn định mà trở thành mái ấm; còn Thất Sát cũng không còn là kẻ một mình cầm kiếm bước qua cuộc đời. Người ta thường nghĩ Thất Sát sinh ra để đi. Nhưng có lẽ số phận đặt Thiên Phủ ở phía đối diện chính để nhắc rằng mọi cuộc viễn chinh rồi cũng cần một nơi trở về. Và tình yêu đẹp nhất của Thất Sát chính là gặp được một người mà giữa hàng vạn con đường phía trước, nàng bỗng không còn muốn đi tìm thêm nữa. Không phải vì đôi cánh đã mỏi. Không phải vì cuộc đời đã hết những miền đất mới. Mà chỉ vì cuối cùng nàng đã hiểu: có một người đáng để nàng dừng lại, quý hơn cả một thế giới đang chờ nàng chinh phục. #giaithan #thatsat

About