Kiếp Rêu Xanh :
ĐÒ CHIỀU CHỜ EM:
Có những cuộc chia ly không cần một lời từ biệt, chỉ lặng lẽ như con đò chiều vẫn neo bên bến cũ, còn người năm ấy đã theo một chuyến sang sông không bao giờ trở lại. Từ ngày em rời xa, bến đò quen bỗng hóa cô đơn. Lục bình vẫn trôi lững lờ theo con nước, chỉ có trái tim anh mãi mắc kẹt ở buổi chiều năm ấy, buổi chiều mà em đành lòng quay lưng bỏ lại tất cả những lời yêu thương.
Mỗi khi nắng tắt sau rặng tre, anh lại đứng nơi bến cũ, lặng nhìn con đò cập bến rồi rời đi, mang theo bao cuộc đoàn viên mà chẳng thể chở em quay về. Tiếng bìm bịp gọi chiều nghe như tiếng lòng ai oán, từng âm thanh cứa vào ký ức, nhắc anh nhớ về những ngày mình từng nắm tay nhau, từng tin rằng chỉ cần còn yêu thì chẳng có dòng sông nào đủ rộng để chia lìa hai trái tim. Vậy mà cuối cùng, người sang sông là em, còn người ở lại mãi là anh.
Anh không trách em chọn một bến bờ khác, cũng chẳng oán hờn vì em đã đổi thay. Chỉ tiếc rằng những câu thề năm cũ đã tan theo gió, để lại trong anh một khoảng lặng chẳng điều gì có thể lấp đầy. Có những nỗi đau không làm người ta bật khóc, mà âm thầm sống cùng năm tháng. Mỗi lần nhìn cánh lục bình trôi vô định, anh lại thấy bóng mình lênh đênh giữa dòng đời, không biết phải neo vào đâu khi người từng là bến đỗ bình yên đã rời xa mãi mãi.
Thời gian có thể làm bạc màu mái tóc, nhưng chẳng thể xóa nhòa ký ức về một người đã từng là cả bầu trời thương nhớ. Có lẽ điều đau lòng nhất không phải là mất đi người mình yêu, mà là vẫn còn yêu rất nhiều trong khi người ấy đã không còn ngoảnh lại. Anh vẫn giữ cho riêng mình một góc nhỏ của ngày xưa, nơi có tiếng cười của em, có con đò cũ, có buổi chiều đầy gió và có một chàng trai ngây ngô tin rằng tình yêu chân thành sẽ chẳng bao giờ lạc mất.
Nếu một ngày nào đó em vô tình trở lại bến sông xưa, có thể con đò vẫn còn đó, dòng nước vẫn hiền hòa như thuở nào, nhưng người đứng chờ em năm ấy đã học cách mỉm cười với nỗi cô đơn. Bởi anh hiểu rằng trên đời này, có những chuyến đò chỉ đưa người sang bờ, còn những mối tình dang dở lại đưa người ta đi suốt một đời trong miền ký ức, Và dù tháng năm có đổi thay bao nhiêu đi nữa, thì mỗi buổi chiều buông xuống, nơi bến đò cũ vẫn còn một người đứng đợi chờ em…
2026-06-27 09:36:03