@hasansahed0: আলহামদুলিল্লাহ সব কিছুর জন্য🤲

HASAN SAHED
HASAN SAHED
Open In TikTok:
Region: BD
Saturday 27 June 2026 09:04:38 GMT
245
33
5
2

Music

Download

Comments

mohammed.rasel340
Mohammed Rasel :
🤲🤲🤲🤲🤲🤲🤲🫡
2026-06-27 10:08:41
0
sayeedhasan402
-SAYEED HASAN 🖤 :
💖💖💖
2026-06-27 09:55:31
0
farabi.x07
ғᴀʀᴀʙɪ💫 :
💗🫶
2026-06-27 09:28:30
1
mohammad.rafi3446
Diba🪷🕊️ :
🥰🥰🥰🥰
2026-06-27 09:44:23
1
To see more videos from user @hasansahed0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những điều lúc 20 tuổi mình không bao giờ hiểu được. Khi đó còn trẻ… nghĩ cuộc sống còn dài lắm. Nghĩ còn nhiều thời gian để chơi, để thử, để sống theo cảm xúc. Rồi thời gian trôi nhanh hơn mình tưởng. Chớp mắt một cái… đã bước qua tuổi 30. Tuổi 30 bắt đầu khác rồi. Không còn sống chỉ cho riêng mình nữa. Bắt đầu lo cơm áo. Lo cha mẹ lớn tuổi. Lo tương lai. Lo gia đình. Lo tiền bạc. Và cũng từ đó… mình bắt đầu hiểu áp lực thật sự của cuộc sống là như thế nào. Tuổi 30 là độ tuổi rất lạ. Còn trẻ thì không còn quá trẻ. Mà trưởng thành cũng chưa hẳn đã ổn định. Nhiều người ngoài mặt cười nói bình thường… nhưng bên trong áp lực tới mức mất ngủ mỗi đêm. Có người đang cố gắng từng ngày để trả nợ. Có người vẫn chưa biết tương lai mình sẽ đi đâu. Có người làm quần quật vẫn chưa đủ sống. Tuổi 30 dạy mình hiểu rằng: không ai sống dễ dàng cả. Rồi tới tuổi 35–40… mình bắt đầu sống chậm lại. Không còn thích hơn thua nhiều nữa. Không còn muốn chứng minh bản thân với ai nữa. Lúc này mới nhận ra: sức khỏe quan trọng hơn tiền bạc. Gia đình quan trọng hơn sĩ diện. Bình yên quan trọng hơn những cuộc vui tạm thời. Cũng ở độ tuổi này… mình bắt đầu mất dần vài mối quan hệ. Có người từng rất thân rồi cũng xa. Có người từng hứa đồng hành nhưng cuối cùng cũng rời đi. Và mình học được cách chấp nhận. Không phải ai cũng sẽ đi cùng mình hết cuộc đời. Tuổi 40 rồi mới hiểu… thứ đáng quý nhất không phải mình quen bao nhiêu người. Mà là lúc khó khăn nhất, còn bao nhiêu người thật lòng ở bên mình. Rồi tới khi gần 50 tuổi… con người ta bắt đầu nhìn cuộc sống bằng một góc khác hoàn toàn. Không còn quá quan trọng chuyện thắng thua nữa. Không còn muốn ganh đua hơn người nữa. Chỉ mong: cha mẹ còn khỏe, gia đình bình an, con cái trưởng thành, và bản thân còn đủ sức khỏe để đi tiếp mỗi ngày. Sau rất nhiều năm va vấp, mình mới hiểu một điều rất thật: Cuộc sống này không cần quá hoàn hảo. Chỉ cần: * có công việc để làm * có người để thương * có nơi để trở về * và có sức khỏe để sống tiếp …đã là hạnh phúc rồi. Tuổi trẻ ai cũng từng nghĩ mình còn nhiều thời gian. Nhưng càng lớn mới càng hiểu… thời gian trôi nhanh lắm. Nhiều điều chưa kịp làm thì cha mẹ đã già. Nhiều người chưa kịp gặp thêm lần nữa thì đã mất liên lạc. Nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện thì bản thân đã mệt mỏi với cuộc sống. Nên nếu hôm nay còn sống, còn làm được, còn yêu thương được ai… hãy trân trọng. Đừng sống quá nóng giận. Đừng vì vài chuyện nhỏ mà đánh mất những điều quan trọng. Đừng để tới lúc mất rồi mới biết quý. Và cũng đừng quên yêu thương chính bản thân mình. Vì đi qua càng nhiều năm tháng… mình mới hiểu: Người đồng hành với mình lâu nhất trong cuộc đời này… vẫn là chính mình thôi.#xh
Có những điều lúc 20 tuổi mình không bao giờ hiểu được. Khi đó còn trẻ… nghĩ cuộc sống còn dài lắm. Nghĩ còn nhiều thời gian để chơi, để thử, để sống theo cảm xúc. Rồi thời gian trôi nhanh hơn mình tưởng. Chớp mắt một cái… đã bước qua tuổi 30. Tuổi 30 bắt đầu khác rồi. Không còn sống chỉ cho riêng mình nữa. Bắt đầu lo cơm áo. Lo cha mẹ lớn tuổi. Lo tương lai. Lo gia đình. Lo tiền bạc. Và cũng từ đó… mình bắt đầu hiểu áp lực thật sự của cuộc sống là như thế nào. Tuổi 30 là độ tuổi rất lạ. Còn trẻ thì không còn quá trẻ. Mà trưởng thành cũng chưa hẳn đã ổn định. Nhiều người ngoài mặt cười nói bình thường… nhưng bên trong áp lực tới mức mất ngủ mỗi đêm. Có người đang cố gắng từng ngày để trả nợ. Có người vẫn chưa biết tương lai mình sẽ đi đâu. Có người làm quần quật vẫn chưa đủ sống. Tuổi 30 dạy mình hiểu rằng: không ai sống dễ dàng cả. Rồi tới tuổi 35–40… mình bắt đầu sống chậm lại. Không còn thích hơn thua nhiều nữa. Không còn muốn chứng minh bản thân với ai nữa. Lúc này mới nhận ra: sức khỏe quan trọng hơn tiền bạc. Gia đình quan trọng hơn sĩ diện. Bình yên quan trọng hơn những cuộc vui tạm thời. Cũng ở độ tuổi này… mình bắt đầu mất dần vài mối quan hệ. Có người từng rất thân rồi cũng xa. Có người từng hứa đồng hành nhưng cuối cùng cũng rời đi. Và mình học được cách chấp nhận. Không phải ai cũng sẽ đi cùng mình hết cuộc đời. Tuổi 40 rồi mới hiểu… thứ đáng quý nhất không phải mình quen bao nhiêu người. Mà là lúc khó khăn nhất, còn bao nhiêu người thật lòng ở bên mình. Rồi tới khi gần 50 tuổi… con người ta bắt đầu nhìn cuộc sống bằng một góc khác hoàn toàn. Không còn quá quan trọng chuyện thắng thua nữa. Không còn muốn ganh đua hơn người nữa. Chỉ mong: cha mẹ còn khỏe, gia đình bình an, con cái trưởng thành, và bản thân còn đủ sức khỏe để đi tiếp mỗi ngày. Sau rất nhiều năm va vấp, mình mới hiểu một điều rất thật: Cuộc sống này không cần quá hoàn hảo. Chỉ cần: * có công việc để làm * có người để thương * có nơi để trở về * và có sức khỏe để sống tiếp …đã là hạnh phúc rồi. Tuổi trẻ ai cũng từng nghĩ mình còn nhiều thời gian. Nhưng càng lớn mới càng hiểu… thời gian trôi nhanh lắm. Nhiều điều chưa kịp làm thì cha mẹ đã già. Nhiều người chưa kịp gặp thêm lần nữa thì đã mất liên lạc. Nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện thì bản thân đã mệt mỏi với cuộc sống. Nên nếu hôm nay còn sống, còn làm được, còn yêu thương được ai… hãy trân trọng. Đừng sống quá nóng giận. Đừng vì vài chuyện nhỏ mà đánh mất những điều quan trọng. Đừng để tới lúc mất rồi mới biết quý. Và cũng đừng quên yêu thương chính bản thân mình. Vì đi qua càng nhiều năm tháng… mình mới hiểu: Người đồng hành với mình lâu nhất trong cuộc đời này… vẫn là chính mình thôi.#xh

About