@i_luv_lightbulb_2: ลองทำแนว webcore ก้สวยดีนะ #webcore #tpot #objectshow #animationmeme #tvbfb

0.yoshi.0 💡🖌️,🏆🔪  // 4K
0.yoshi.0 💡🖌️,🏆🔪 // 4K
Open In TikTok:
Region: TH
Saturday 27 June 2026 15:29:03 GMT
380
51
6
4

Music

Download

Comments

remotely.cool
Remote.🎼 :
กี๊สสสสสสส หล่อเว่อร์
2026-06-28 03:15:30
1
funkylovesdandyworld
Neptune🪐💙 :
Peak twin🥺✌️
2026-06-28 00:20:56
1
stary_yippie
꧁ঔৣ☬𝓢𝓽𝓪𝓻𝔂☬ঔৣ꧂🧡🌠🌦💎👣 :
is
2026-06-28 00:43:17
0
kraken_inmt
🍓🏝️. °༄𝑲𝒓𝒂𝒌𝒆𝒏༄. °🏖️🍓 :
PEAK
2026-06-27 15:32:31
0
foldy_the_tpoters
Foldy :
@🦄🌈 TV'S WIFE 🎀 ղαԵհαղ💌📺
2026-06-27 18:39:38
0
To see more videos from user @i_luv_lightbulb_2, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dù đã 40 năm rời xa ghế nhà trường, vậy mà cứ mỗi lần hè về, thấy hoa phượng đỏ rực một góc trời là lòng lại chùng xuống. Ngày còn đi học chỉ mong nghỉ hè cho thật dài. Bây giờ tóc đã pha sương, lại chỉ mong được một lần ngồi lại dưới sân trường cũ, nghe tiếng trống tan học và gặp lại những gương mặt thân quen năm nào. Nhớ bạn bè ngày ấy, đứa nghịch ngợm, đứa học giỏi, nhớ ông thầy già với cây thước gỗ trên tay mà dạy tụi mình nên người. Hồi đó sợ thầy lắm, giờ nghĩ lại chỉ thấy thương và biết ơn. Lạ nhất là màu áo tím ngày xưa. Chẳng biết có phải vì tuổi học trò luôn dang dở hay không mà mỗi lần nhớ về lại thấy lòng man mác. Người năm ấy giờ chắc cũng đã là ông, là bà, là cha, là mẹ của ai đó rồi. Thời gian có thể mang đi tuổi trẻ, nhưng không lấy được những kỷ niệm nằm sâu trong ký ức. Chỉ cần một cánh phượng rơi, một bài hát cũ vang lên là cả một trời thương nhớ lại ùa về. Hóa ra, người già không buồn vì tuổi tác. Chỉ là mỗi mùa phượng nở lại nhớ một thời mình đã từng rất trẻ...Hồi đi học thì mong hè đến. Đến khi già rồi mới biết, điều mình nhớ nhất không phải mùa hè, mà là những người đã cùng mình đi qua mùa hè năm ấy. 😊
Dù đã 40 năm rời xa ghế nhà trường, vậy mà cứ mỗi lần hè về, thấy hoa phượng đỏ rực một góc trời là lòng lại chùng xuống. Ngày còn đi học chỉ mong nghỉ hè cho thật dài. Bây giờ tóc đã pha sương, lại chỉ mong được một lần ngồi lại dưới sân trường cũ, nghe tiếng trống tan học và gặp lại những gương mặt thân quen năm nào. Nhớ bạn bè ngày ấy, đứa nghịch ngợm, đứa học giỏi, nhớ ông thầy già với cây thước gỗ trên tay mà dạy tụi mình nên người. Hồi đó sợ thầy lắm, giờ nghĩ lại chỉ thấy thương và biết ơn. Lạ nhất là màu áo tím ngày xưa. Chẳng biết có phải vì tuổi học trò luôn dang dở hay không mà mỗi lần nhớ về lại thấy lòng man mác. Người năm ấy giờ chắc cũng đã là ông, là bà, là cha, là mẹ của ai đó rồi. Thời gian có thể mang đi tuổi trẻ, nhưng không lấy được những kỷ niệm nằm sâu trong ký ức. Chỉ cần một cánh phượng rơi, một bài hát cũ vang lên là cả một trời thương nhớ lại ùa về. Hóa ra, người già không buồn vì tuổi tác. Chỉ là mỗi mùa phượng nở lại nhớ một thời mình đã từng rất trẻ...Hồi đi học thì mong hè đến. Đến khi già rồi mới biết, điều mình nhớ nhất không phải mùa hè, mà là những người đã cùng mình đi qua mùa hè năm ấy. 😊

About