Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@gabriellinington: Ghana has arrived in Philly 🇬🇭🇬🇭🇬🇭🇬🇭#ghana #philly #fifa #worldcup #fwc26Philly
Gabe
Open In TikTok:
Region: US
Saturday 27 June 2026 18:45:27 GMT
1548
95
1
14
Music
Download
No Watermark .mp4 (
14.52MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
14.8MB
)
Watermark .mp4 (
0MB
)
Music .mp3
Comments
letsgo :
I think I saw this lady umbrella down Kelly
2026-06-28 01:58:44
0
To see more videos from user @gabriellinington, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
ليه با ابن اللذينَ #ذكريات_لاتموت #بثينة_الرئيسي #buthaina_alraisi
Cực phẩm 2 mặt tiền ô tô ngủ trong nhà. Phường 16 Quận Gò Vấp. Chỉ hơn 7 🧄 #bannhagovap #nhagovap #nhagiare #nhadep #batdongsan
Trong thế giới này, không ai gọi anh là Nguyễn Xuân Bách. Cái tên ấy bị chôn lại ở cổng trường cấp ba, dưới gốc phượng đỏ mùa hạ năm nào. Ở đây, người ta chỉ dám cúi đầu, gọi một tiếng — Mason. Một tiếng gọi vừa đủ kính nể, vừa đủ sợ hãi. Mason nắm toàn bộ quyền hành của giới ngầm thành phố. Một cái gật đầu của anh có thể khiến hợp đồng triệu đô được ký. Một cái nhíu mày cũng đủ để ai đó biến mất khỏi bản đồ. Ở nơi ánh đèn không bao giờ bật sáng hoàn toàn, nơi người ta giao dịch bằng sự im lặng nhiều hơn lời nói, Mason đứng ở đỉnh cao — lạnh, chính xác, và tuyệt đối. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt anh quá ba giây. Không ai — trừ một người. --- Công bước vào thế giới ấy lần đầu tiên vào một chiều mưa. Cậu vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn gọn gàng như hồi còn ở trường. Ánh mắt vẫn trong veo như đứa trẻ chưa từng biết đến sự tàn nhẫn. Công không thuộc về nơi này. Cậu thuộc về tiếng ve mùa hạ. Thuộc về những buổi tan học hai đứa đạp xe song song. Thuộc về cái tên “Bách” được gọi rất khẽ, rất thân. Nhưng hôm nay, Công bước vào lãnh địa của Mason. --- Người trong sảnh dừng lại vài giây. Họ nhìn cậu như nhìn một đóa hoa lạc vào kho thuốc súng. “Nó là ai?” “Dám vào đây một mình?” Không ai dám hỏi lớn. Nhưng ánh mắt thì sắc. Công chưa kịp hiểu hết những lớp sóng ngầm quanh mình thì đã bị chặn lại. Những lời nói không lịch sự. Những nụ cười nửa miệng. Những ánh nhìn cố ý kéo dài. Cậu lùi một bước. Và rồi… bật khóc. Không phải vì yếu đuối. Mà vì lần đầu tiên nhận ra thế giới của người mình yêu khác xa những gì mình tưởng tượng. Nước mắt rơi giữa đại sảnh giới ngầm — nơi chưa từng dung thứ cho cảm xúc. --- Tin truyền lên tầng cao nhất chỉ trong vài phút. Mason đang họp. Nghe hai chữ “Công khóc”, anh đứng dậy. Không giải thích. Không chậm rãi. Chỉ có tiếng cửa phòng họp mở ra mạnh đến mức ai cũng nín thở. --- Khi Mason xuất hiện ở sảnh, không khí đổi chiều. Anh không cần quát. Chỉ cần ánh mắt. Những kẻ vừa cười cợt cúi đầu ngay lập tức. “Giải thích.” Giọng anh thấp, đều, không cao cũng không gắt. Nhưng đủ khiến người đối diện run. Không ai dám nói thêm một chữ thừa. --- Công vẫn đứng đó. Hai tay siết chặt gấu áo. Mắt đỏ hoe. Nhìn thấy Mason, cậu gọi theo bản năng: “Bách…” Cả sảnh chết lặng. Chưa từng có ai dám gọi Mason bằng cái tên ấy. Chưa từng. Mason bước tới, dừng lại trước mặt Công. Ánh mắt anh dịu đi, như thể vừa gỡ bỏ lớp băng lạnh. “Cậu khóc cái gì.” Giọng không trách, chỉ khẽ. Công nghẹn ngào: “Tớ… không quen.” Một câu nói đơn giản. Nhưng đủ khiến trái tim Mason thắt lại. --- Mason quay sang đám người phía sau. “Nghe rõ chưa?” Giọng anh bình thản đến lạnh người. “Từ nay, cậu ấy có mặt ở đây, coi như có tôi.” Không ai dám phản ứng. Ở nơi này, lời của Mason là luật. --- Khi sảnh dần trống, Mason kéo Công vào thang máy riêng. Cửa đóng lại. Chỉ còn hai người. Công cúi đầu: “Tớ xin lỗi… làm cậu mất mặt.” Mason khựng lại. Mất mặt? Anh có thể mất hợp đồng, mất tiền, mất quyền lực. Nhưng trước mặt Công, anh chưa từng nghĩ đến hai chữ ấy. “Tớ chưa bao giờ thấy cậu làm tớ mất mặt.” Anh nói chậm rãi. “Cậu chỉ cần đứng đây là đủ.” Công ngẩng lên. Ánh mắt vẫn non trẻ như thuở nào. “Nhưng đây là thế giới của cậu. Tớ sợ… tớ không theo kịp.” Mason nhìn cậu thật lâu. Ở thế giới ngầm này, anh là người khiến người khác sợ. Nhưng trước nỗi sợ của Công, anh lại thấy mình yếu đi. “Tớ không cần cậu theo kịp.” Giọng anh trầm xuống. “Tớ chỉ cần cậu ở bên.” --- Người ta vẫn nghĩ Mason là kẻ lạnh lùng nhất thành phố. Không ai biết, có một người duy nhất có thể gọi anh là Bách. Một người duy nhất khiến anh vội vã rời khỏi phòng họp chỉ vì hai chữ “khóc rồi”. Giới ngầm tôn anh làm vua. Nhưng trước mặt Công, anh chỉ là một cậu trai năm mười bảy tuổi — đứng dưới tán phượng, vụng về nói: “Sau này, tớ bảo vệ cậu.” Có những quyền lực được xây dựng bằng tiền và máu. Nhưng có những tình yêu — được giữ lại chỉ bằng một tiếng gọi thân quen. “Bách.” --- pov đầu tay aa #thngoc🌾 #twinkle_star✨ #masonb #masonnguyen #congb
#depsuc #xh
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy